Mãn Nương

Chương 1



 



 

Ta là một nữ t.ử xấu xí, từ khi sinh ra trên mặt đã mang một vết bớt lớn bằng bàn tay.

 



 

Mẫu thân chán ghét ta, phụ thân mắng c.h.ử.i ta, tổ mẫu thậm chí từng suýt dìm c.h.ế.t ta dưới nước.

 



 

Năm ấy mẫu thân sinh tiểu đệ, gia cảnh càng thêm túng thiếu. Phụ thân đem tam tỷ bán cho một mụ nha bà đi ngang qua, cò kè mặc cả được hai lượng bạc, còn tiện thể “biếu không” thêm một mình ta.

 



 

Đi đến kinh thành, ta mắc bệnh đậu mùa, liền bị ném tùy tiện dưới chân gò ngô đồng.

 



 

May thay tiểu thư nhà họ Khương đi ngang qua, cho ta một bát cháo, cứu ta sống lại, lại đưa ta về phủ.

 



 

Khương tiểu thư… là người tốt nhất trên đời này.

 



 

Thế nhưng về sau, nàng bị người ta lăng nhục đến c.h.ế.t.

 



 

Mùa xuân năm ấy, Phỉ gia nhị lang từ chốn thanh lâu chuộc ta về.

 



 

Nào ngờ, đó lại là khởi đầu cho sóng gió không yên trong gia trạch hắn.

 



 

1



Ngày hạ táng tiểu thư.

 



 

Ta tự xin được theo linh cữu, đích thân đỡ quan tài tiễn nàng đoạn cuối.

 



 

Khóc đến rỉ m.á.u, dập đầu đến trán rướm đỏ. Quan tài là ta bán chiếc khóa vàng đổi lấy. Nàng còn một muội muội, năm nay vừa tròn mười tuổi. Ngày bị tịch biên gia sản, con bé đập đầu xuống đất, từ đó có phần ngây dại. Dáng vẻ ngoan ngoãn, da thịt trắng nõn, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau ta.

 



 

Mộ huyệt là chính tay ta đào.

 



 

Người đi trà lạnh. Cả Khương gia to lớn sụp đổ, đến một người đưa tiễn cũng không có.

 



 

Chiều tà buông xuống, ta từng nắm đất rải vào huyệt. Muội muội đứng phía trên, nước mắt lặng lẽ chảy dài hai hàng, rụt rè hỏi ta có bỏ rơi nàng hay không.

 



 

Ta xoa đầu con bé, nói sẽ không. Từ nay về sau, nàng chính là muội muội ruột của ta.

 



 

Ta đưa nàng đến phố Tây.

 



 

Lý ma ma ở nơi đó.

 



 

Bà là nhũ mẫu của đại tiểu thư, hơn hai mươi năm chủ tớ tình thâm. Sau khi tiểu thư qua đời, bà đến Phỉ phủ đòi công đạo, bị người ta đ.á.n.h gãy hai chân. Nay chỉ có thể nằm trên giường thở hổn hển.

 



 

Ban ngày ta bán bánh, ban đêm thêu thùa. Lúc rảnh còn đến y quán làm học đồ, giúp dọn dẹp chỗ bệnh nhân nôn mửa, chỉ mong đổi được chút thương xót của lang trung, ban cho ít t.h.u.ố.c vụn thừa lại. Ta mang về sắc lên, cầm cự mạng sống cho ma ma.

 



 

Nửa năm sau, Lý ma ma đã có thể xuống giường.

 



 

Ta quỳ xuống trước mặt bà, dâng toàn bộ mười lăm lượng bạc tích cóp được, cầu bà nhất định phải chăm sóc tốt cho muội muội.

 



 

Bà hỏi ta:

 



 

“Tiểu Mãn, con định đi đâu?”

 



 

Ta đáp:

 



 

“Đi báo thù.”

 



 



 



 

Rời khỏi phố Tây, ta cắm một cọng cỏ lên đầu làm dấu, trà trộn vào các kỹ viện lớn nhỏ trong thành.

 



 

Phần lớn đều bị đuổi ra. Có kẻ còn khạc nhổ, mắng ta là “đồ xấu xí, ngay cả rửa chân cho nương t.ử của chúng ta cũng không xứng.” Ta chẳng để tâm, lau sạch nước bọt, vuốt lại tóc, lại sang cửa lầu khác đứng chờ.

 



 

Cứ như vậy qua nhiều ngày, cuối cùng mụ tú bà ở Túy Hồng lâu mua ta về, giá năm mươi văn, cho làm nha đầu nhóm lửa.

 



 

Ta đẩy tiền lại.

 



 

“Ta muốn làm hoa khôi.”

 



 

Mụ cười nhạt:

 



 

“Dựa vào ngươi? Gương mặt xấu xí thế kia, gầy gò nhọn hoắt, ngũ quan chẳng có chỗ nào xuất sắc, khách nhân sẽ nhìn trúng ngươi ở điểm nào?”

 



 

Ta đáp:

 



 

“Dựa vào ta. Chuyện gì cũng có thể nhẫn, chuyện gì cũng có thể chịu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



 

Mụ đảo mắt, bảo ta cởi y phục.

 



 

Ta làm theo, không chút e dè, trần trụi xoay một vòng trước mặt mụ. Làn da trắng non trải rộng, khiến mụ nhìn như thấy một mảng tuyết.

 



 

Mụ gật đầu:

 



 

“Vào nghề này là phải nhảy vào hố lửa. Gương mặt ngươi quả thật phải chỉnh lại. Nếu chịu nổi, ta bỏ ra một trăm lượng bạc mua ngươi vào.”

 



 

“Được.”

 



 

Đêm đó, thợ xăm nổi danh trong thành vào phòng ta. Mũi kim dày đặc đ.â.m lên mặt, như chịu một cực hình không thấy đáy. Ta miễn cưỡng gắng gượng, ý thức lúc tỉnh lúc mê.

 



 

Ta lại nhớ đến tiểu thư. Mỗi khi đau đớn, ta đều nghĩ đến nàng.

 



 

Nếu nàng còn, hẳn sẽ đau lòng lắm. Khó khăn lắm mới nuôi ta trắng trẻo hơn một chút.

 



 

Tấm chăn gấm dưới thân đã ướt sũng. Về sau, nha đầu giặt đồ nói, giặt sạch rồi đem phơi, còn kết lại một lớp muối trắng.

 



 

Tú bà lại chê dung mạo ta thấp kém, chỉ có thể dốc sức luyện thân hình.

 



 

Đến ngày thứ tư có thể cử động.

 



 

Mụ trói hai chân ta, treo lên cây trúc, cách mặt đất ba thước, phía dưới là than lửa cháy rực. Chỉ cần rơi xuống là bàn chân phồng rộp. Bắt ta luyện thân nhẹ như yến, múa trên sào.

 



 

Vì vậy, ăn uống ngủ nghỉ, tất cả đều ở trên đó.

 



 

Ta c.ắ.n nát môi, hai tay bị trói bầm tím, m.á.u bầm chằng chịt, bất cứ lúc nào cũng có thể tàn phế.

 



 

Chỉ cần động tác sai một chút.

 



 

Roi của mụ liền quất xuống. Một roi một lớp m.á.u, da rách thịt toạc.

 



 

“Vặn người sang trái! Ngươi là x.á.c c.h.ế.t biết thở sao? Động tác mạnh thêm chút nữa… đúng rồi. Không có nền tảng mà còn muốn làm hoa khôi, chẳng phải phải lột vài lớp da, lấy mạng mà đổi sao?”

 



 

Đồng t.ử ta đã tán loạn, mắt lại không còn nước mắt. Từ khi tiểu thư c.h.ế.t, lệ đã cạn, lòng như tro tàn.

 



 

Từng roi quất bên dưới, động tác dần thành bản năng. Cảm giác đau đớn trở nên tê dại, lúc tỉnh lúc mê.

 



 

Chớp mắt đông qua xuân tới, ta đã có thể múa trên xà.

 



 

Tháng sau là ngày đấu giá của ta. Tú bà cho ta nghỉ một ngày.

 



 

Ta áp trán lên bia mộ của tiểu thư.

 



 

Mắt chua xót, nhớ nàng. Thật sự rất nhớ nàng.

 



 

Nhớ khi nàng nhìn ta, mỉm cười dịu dàng:

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



 

“Cô nương thật đặc biệt. Vết bớt trên mặt là lễ vật ông trời ban. Sau này theo ta đi.”

 



 

Nhớ ngày Khương phủ bị tịch biên, ta đỡ lấy nàng.

 



 

Sắc mặt nàng tái nhợt, cố chấp mở to mắt:

 



 

“Ta không còn phụ mẫu nữa. Tiểu Mãn, ta chỉ còn có ngươi. Ngươi phải đối tốt với ta, về sau phải yêu thương ta gấp bội, coi ta như tỷ tỷ ruột. Như vậy chúng ta sẽ có một gia đình mới.”

 



 



 



 

Ta trở về phố Tây một chuyến, lén đi vào lúc nửa đêm.

 



 

Muội muội đã ngủ, dáng ngủ rất ngoan, chép miệng, còn khẽ gọi hai tiếng “tỷ tỷ”.

 



 

Ta biết con bé mơ thấy tiểu thư.

 



 

Hôm qua ta cũng mơ thấy nàng.

 



 

Lý ma ma nói đứa nhỏ này tuy ngốc nhưng lòng sáng. Ngay cả khóc cũng lén lau nước mắt, không để ai thấy. Rảnh rỗi lại sang nhà hàng xóm học thêu, còn nói muốn sớm lớn lên phụ giúp gia đình, để có thể giúp đỡ Tiểu Mãn tỷ tỷ.

 



 

Ta đem tiền bán thân giao cho ma ma.

 



 

Dặn bà giữ lại cho muội muội, sau này cho nàng đi học, hoặc học nghề thêu. Ăn mặc không cần tốt nhất, nhưng phải chỉnh tề.