Rằm tháng Giêng, Phỉ phủ bị tịch thu gia sản.
Ngoài một đống đồ cổ trưng bày hoa mỹ mà vô dụng, bình bình lọ lọ, ngân lượng khám xét ra chỉ có bốn nghìn lượng bạc.
Vì vậy Phỉ gia còn phải hoàn trả triều đình ba trăm chín mươi chín vạn sáu nghìn lượng.
Phỉ mẫu trợn trắng mắt, ngất lịm tại chỗ.
Tỉnh lại trong run rẩy, bà ta liền đòi bán ta vào thanh lâu, bắt tiếp khách để trả nợ:
“Mãn nương, ngươi vốn từ nơi đó đi ra, vào lại một lần thì sao?”
Ta giơ khế ước bán thân của mình lên, mỉm cười:
“Ta cũng muốn giúp người và Nhị lang lắm. Nhưng tiếc thay, hôm qua người ngất nên không biết, Tam hoàng t.ử phi đã sai người mua ta đi rồi. Giờ ta… không còn là người Phỉ gia nữa.”
Bà ta lại muốn ngất.
Ta vội đỡ lấy:
“Nhưng dù sao chúng ta cũng từng là ‘mẹ con’ một thời gian, ta đâu thể đứng nhìn phải không?”
“Vậy đi, ta từng ở thanh lâu, quen biết cũng nhiều. Hay là ta giới thiệu, bán Phỉ nhị vào đó trả nợ?”
“Giờ hắn cũng vô dụng, lại còn liệt nửa người. Người nuôi thân còn khó, nói gì nuôi hắn. Đã là đồ vô dụng, chi bằng tận dụng cho hết giá trị.”
…
Ra khỏi Nam Phong quán, ta đếm ngân phiếu, rút ra phần lớn, chỉ để lại hai tờ cho Phỉ mẫu.
Trên đường có dân chạy nạn, dắt theo con nhỏ, mặt vàng da bọc xương. Ta tiện tay rải hết tiền trong n.g.ự.c áo xuống đất, nhìn họ chen nhau tranh lấy, miệng không ngừng nói “cảm ơn”.
Ta phất tay, quay người rời đi.
Về nhà.
Về nhà…
Nhà ở phủ nhỏ tại phố Tây, vốn là chỗ ở của Lý ma ma. Muội muội đã sửa sang lại. Giờ nàng khéo tay lắm, ngay cả sủi cảo cá tuyết cũng biết làm.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thật có tiền đồ.
Ta ăn rất ngon, nuốt trọn từng cái. Nhưng ăn được một lúc, trong miệng dâng lên vị tanh ngọt, chất lỏng từ khóe môi tràn ra. Ta ho sặc sụa, đến mức muốn ho cả sủi cảo ra ngoài, vội đưa tay đỡ lấy— đây là do muội muội tự tay gói, sao nỡ lãng phí…
Nhưng trong kẽ tay chỉ toàn m.á.u.
Một mảng m.á.u đỏ.
Mơ hồ là ánh mắt hoảng hốt của muội muội lao tới.
Ta ngã vào lòng nàng.
Sáu năm dốc cạn tâm lực, đêm dài không ngủ. Cảm giác mệt mỏi từ tận tủy xương đã bén rễ trong m.á.u thịt, trong trái tim, trong linh hồn ta, đông thành lớp băng vĩnh viễn không tan, kéo ta xuống vực sâu.
Mệt quá rồi.
Cũng quá nhớ tiểu thư.
Mắt ta chua xót, khẽ nói:
“Ngưng Lam, lâu rồi ta không mơ thấy tỷ tỷ của muội. Ta sợ… sợ ngày tháng trôi qua, ta sẽ quên mất dáng vẻ của nàng. Xuống hoàng tuyền, nếu không nhận ra nàng thì phải làm sao?”
Vẫn nhớ năm ấy ở gò ngô đồng, tiểu thư bước xuống xe ngựa, tà váy buông dài, đẹp như một bức họa—
“Con nhà ai mà bệnh đến mức này, thật đáng thương. Mời đại phu cho nàng, bế về phủ đi.”
Từ đó trên đời mới có Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn mới có nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Muội muội ôm ta, nước mắt lạnh rơi tí tách:
“Tiểu Mãn tỷ tỷ, đừng đi. Gắng lên. Muội chỉ còn mình tỷ. Nếu tỷ cũng đi, một mình muội… biết sống thế nào?”
Nàng đ.á.n.h xe chở ta đi tìm danh y tốt nhất.
Nhưng mỗi vị lang trung đều lắc đầu thở dài:
“Căn cốt đã tổn thương, vết thương cũ chồng chất. Nàng chống chọi được đến hôm nay đã là kỳ tích. Riêng xương sườn… đã gãy mấy chục lần.”
Những khách quen bệnh hoạn trong thanh lâu, Phỉ nhị điên cuồng.
Sáu năm, hai nghìn hai trăm mười chín ngày.
Là một người đàn bà mang đầy thương tích, vẫn cười rạng rỡ, chu toàn khắp nơi, chạy đông chạy tây, tính toán mưu sâu.
Cuối cùng, thân thể ấy cũng không chịu nổi nữa.
Ta lúc tỉnh lúc mê. Thấy muội muội khóc, liền lau nước mắt cho nàng:
“Có gì đâu. Chúng ta thân phận thấp kém, lại dám vung d.a.o với một quái vật khổng lồ. Một mạng đổi một mạng đã là may mắn lắm rồi. Có được kết cục này… đã là trong cái bất hạnh còn gặp may mắn.”
Muội muội vẫn không bỏ cuộc.
Lại một mùa xuân nữa.
Ta khá hơn đôi chút.
Nam Phong quán truyền tin: Phỉ nhị c.h.ế.t rồi.
Hắn liệt nửa người, mà lại có khách bệnh hoạn thích kiểu ấy. Một năm trời gần như không có ngày nghỉ, da thịt tróc gần hết, răng chỉ còn hai cái, móng tay đều bị nhổ sạch, đau đến c.h.ế.t.
Ta gắng gượng ra ngoài, mang về hai chiếc răng còn lại của hắn, nhờ người làm thành dây chuyền, vui vẻ đi gặp Phỉ lão thái thái.
Bà ta mạng cứng, co ro ở thành nam nhặt rác mà vẫn sống đến giờ.
Chỉ là sau khi ta xoay một vòng sợi dây chuyền trước mặt bà ta, bà ta ngồi sụp xuống đất khóc, đêm đó không qua khỏi.
Chậc.
Trời gây tội còn có thể tha; tự gây tội thì không thể sống, không thể sống.
Muội muội đưa ta rời khỏi Chử Châu, đến kinh thành.
Nàng nói nơi đó nhiều quý nhân, nhiều ngự y, nhiều lương d.ư.ợ.c, nhất định có cách cứu ta, để chúng ta cùng sống lâu dài.
Thêm hai năm nữa.
Trên mặt nàng đã hiện nét e thẹn của thiếu nữ.
Muội muội nói ở phường thêu quen được tân khoa trạng nguyên, đối phương có ý giúp nàng lật lại án cũ của Khương gia, minh oan cho phụ mẫu, ngày ấy không còn xa.
Ta xoa đầu nàng.
Từ đó, mỗi ngày ta tỉnh một canh giờ, ta thêu một canh giờ. Tỉnh hai canh giờ, ta thêu hai canh giờ. Mắt ta đã kém, tinh thần cũng gắng gượng, mười đầu ngón tay châm thủng vô số lỗ, mút m.á.u rồi lại tiếp tục thêu.
Cuối cùng, thêu xong khăn uyên ương và giày cát tường cho đôi tân nhân.
Ta nghiêng đầu, phun ra một ngụm m.á.u, bát t.h.u.ố.c rơi xuống đất.
Trước khi ngã xuống, ta vươn cổ, nhìn về phương nam—
Vẫn nhớ nhiều năm trước, đó là hướng Khương trạch. Trong ấy từng có một gia đình bốn người. Đại tiểu thư dịu dàng, Nhị tiểu thư hoạt bát. Trong nhà họ có một nha hoàn rất xấu, rất xấu.
Nha hoàn ấy sinh ra không ai cần, càng không ai thương. Nửa đường trôi dạt, chịu bao gian nan, cuối cùng cũng tìm được nhà, gặp một tỷ tỷ rất rất tốt, và một muội muội rất rất tốt.
Đêm lặng như tờ, gió khẽ thổi qua.
Ta cuối cùng…cũng khép mắt.
Hết.