Mãn Nương

Chương 5



 



 

“Ngươi đang đùa với lửa đấy! Ở ngoài ăn chơi trác táng thì thôi đi, sao còn dám dính đến việc triều đình? Lâm công lang một vạn lượng bạc, Lý điểm kiểm ba ngàn lượng vàng… đến ta cũng không dám nhận!”

 



 

“Ngươi tham tiền mê sắc đến mức này, thật không coi ai ra gì! Chẳng lẽ muốn kéo cả nhà cùng c.h.ế.t mới cam lòng sao?”

 



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Phỉ nhị quỳ dưới đất, mặt mày thất thần, vẫn cố cãi:

 



 

“Ta chỉ nhận tiền, không làm việc, chẳng phải vẫn được sao? Đại ca, huynh quá nhát gan…”

 



 

Chưa nói hết đã bị đá một cước.

 



 

Phỉ đại tức đến mắt đỏ tím, cầm roi đ.á.n.h tới tấp, đ.á.n.h mấy chục roi vẫn chưa hả, lại cầm ghế ném.

 



 

Phỉ nhị nào từng chịu khổ như vậy.

 



 

Da rách thịt nát, vừa chạy vừa khóc lóc cầu cứu.

 



 

Đúng lúc đó, ta dẫn theo Phỉ mẫu đến “cứu”.

 



 

À không… là đến thêm dầu vào lửa.

 



 

Nếu tim người thường nằm bên trái, thì trái tim bà ta chắc chắn nằm bên phải— thiên vị đến cực điểm.

 



 

Đối với trưởng t.ử thì nghiêm khắc, đối với thứ t.ử lại nuông chiều vô hạn.

 



 

Năm mười lăm tuổi, Phỉ nhị từng gây ra chuyện, nửa đêm ôm mẫu thân khóc:

 



 

“Mẫu thân… nàng c.h.ế.t rồi… con chỉ bóp nhẹ một cái… nàng đã c.h.ế.t rồi… phải làm sao…”

 



 

Phỉ mẫu hiền từ đáp:

 



 

“C.h.ế.t thì c.h.ế.t, cho chút bạc là xong. Chỉ thương nhị lang của ta bị dọa sợ. Đừng sợ, mẫu thân chống lưng cho con.”

 



 

Rồi bà đưa ba trăm lượng bạc chôn cất người đó.

 



 

Khi người nhà nạn nhân đến gây chuyện, bà còn quát:

 



 

“Con gái nhà ngươi còn c.ắ.n con ta một cái, ta còn chưa kiện ngươi. Còn dám gây sự nữa, ba trăm lượng cũng không có!”

 



 

Nếu nói Phỉ nhị là mầm ác trời sinh.

 



 

Thì để hắn thành ra như hôm nay, cả Phỉ gia đều có công.

 



 

Nhìn bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó, thật thú vị.

 



 

Phỉ mẫu dậm chân mắng:

 



 

“Nó là đệ đệ ruột của ngươi! Huynh đệ không đồng lòng đối ngoại, lại quay sang đ.á.n.h nhau! Ngươi có còn luân thường không? Hay là đ.á.n.h c.h.ế.t ta luôn đi!”

 



 

Phỉ đại vội quỳ xuống:

 



 

“Thánh thượng lấy hiếu trị thiên hạ, mẫu thân làm vậy là muốn ép c.h.ế.t nhi t.ử sao?”

 



 

Phỉ nhị bên cạnh khóc như heo bị chọc tiết:

 



 

“Mẫu thân! Người xem đại ca kìa! Về một chuyến mà nhà không ra nhà! Người còn chưa từng đ.á.n.h con… con chảy m.á.u rồi!”

 



 

Ta cúi đầu cười thầm.

 



 

Ngẩng lên đã đầy nước mắt, không nói một lời, chỉ ôm lấy Phỉ nhị mà khóc.

 



 

Nói đi.

 



 

Nói thêm nữa đi.

 



 

Chẳng phải bà ta sắp tức đến phát điên rồi sao?

 



 



 



 

Đêm trước khi Phỉ đại đi nhậm chức xa.

 



 

Trên giường uyên ương, ta nhuộm đỏ cả một tấm chăn.

 



 

Phỉ nhị hai mắt đỏ ngầu, vừa xông vào vừa tra hỏi:

 



 

“Đại ca từ đâu biết ta nhận tiền? Hại ta uổng công ăn một trận đòn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 



 

Ta tủi thân đến run rẩy:

 



 

“Nhị gia nói vậy là nghi ngờ Mãn nương sao? Thiếp dù ngu dốt đến đâu cũng biết phu quân là nửa bầu trời của thiếp. Huống hồ lão thái thái còn là do thiếp mời tới.”

 



 

Hắn vỗ vỗ mặt ta, đổi giận thành cười:

 



 

“Cũng phải. Trong Phỉ phủ này, ngươi là con ch.ó trung thành nhất dưới hông gia.”

 



 

Ta giả bộ thẹn giận, vùi đầu vào n.g.ự.c hắn, khẽ thổi gió bên gối:

 



 

“Đại ca huynh ấy cũng thật thà quá. Chàng chẳng qua nhận thêm chút bạc, cũng là vì cái nhà này mà thôi, cần gì phải nổi giận đến vậy? Huynh ấy không vợ không con, kiếm nhiều đến đâu, cuối cùng chẳng phải cũng rơi vào tay chàng sao?”

 



 

Lý lẽ trơ tráo ấy lại trúng ngay tim đen của Phỉ nhị.

 



 

Hắn bẻ quặt tay ta ra sau, hứng thú dâng lên, ánh mắt lộ vẻ âm hiểm:

 



 

“Hừ, đại ca!”

 



 

Phía sau dường như còn khẽ thêm một câu “tạp chủng”.

 



 

Ta l.i.ế.m môi, lòng thầm suy tính.

 



 

Huynh đệ cùng một mẹ sinh ra… thật sẽ dùng từ ấy để gọi nhau sao?

 



 

Xem ra chuyện này… bắt đầu thú vị rồi.

 



 

Trước khi Phỉ đại rời đi, ta bày kế gặp hắn một lần.

 



 

Thân như liễu yếu, tĩnh như hồ thu. Ta cố ý mặc y phục trắng nhạt mà Mẫu Đan năm xưa yêu thích, toàn thân xông hương mai, mềm mại tựa vào thân cây, che miệng ho khẽ— trong tay là nửa lòng bàn tay m.á.u.

 



 

Ngẩng đầu, để lộ cằm trắng mảnh mong manh, quyến rũ đến cực điểm.

 



 

Khơi lại ký ức người xưa.

 



 

Hắn như lặng đi cả trăm năm, mấy lần đưa tay, mấy lần hạ xuống, cố nén một giấc mộng không bao giờ tỉnh, run giọng:

 



 

“Mẫu Đan… Mẫu Đan… nàng đến thăm ta sao…”

 



 

Khi tình thương trong mắt hắn dâng cao nhất, ta nghiêng đầu, lại ho ra một ngụm m.á.u, yếu ớt nói:

 



 

“Thiếp không phải Mẫu Đan, là Mãn nương. Nhưng e rằng… cũng chẳng bao lâu nữa sẽ như Mẫu Đan tỷ tỷ, hồn hoa tiêu tán… Nhị gia hắn… hu hu…”

 



 

“Thiếp nay không mong sống lâu, chỉ cầu có thể như Mẫu Đan tỷ tỷ, giữ được toàn thây đã là mãn nguyện. Đại ca, huynh đi xa nửa năm, lần sau trở về… e rằng không còn gặp lại thiếp.”

 



 

Hắn nhìn ta thật lâu.

 



 

Khi thấy đôi môi nhuốm m.á.u, cuối cùng hạ quyết tâm.

 



 

Hắn đưa ta vào thư phòng, từ ngăn bí mật lấy ra một chiếc hộp gấm, dặn dò:

 



 

“Nhị đệ tính tình quá tệ, thật khổ cho cô nương. Trong này có thứ… có thể cứu cô nương một mạng khi đệ ấy nổi cơn thịnh nộ.”

 



 

Ta run tay mở hộp.

 



 

Bên trong là bản cung trạng nhuốm m.á.u.

 



 

Ghi rõ chuyện ba năm trước, Phỉ nhị đ.á.n.h c.h.ế.t một nữ t.ử nhà quan gia— là bằng chứng đủ để kết tội hắn.

 



 

Phỉ đại ho khẽ, quay mặt đi:

 



 

“Vụ án năm đó ta đã đè xuống, nhưng vẫn còn nhân chứng sống, đã nhận bạc mà đi xa. Khi cô nương gần c.h.ế.t, đem thứ này ra dọa đệ ấy một phen, đệ ấy sẽ không dám đ.á.n.h cô nương nữa.”

 



 

Sắc mặt ta khẽ đổi, suýt mất khống chế:

 



 

“Đại ca, huynh nuông chiều đệ đệ chính là nâng lên rồi g.i.ế.c c.h.ế.t. Huynh chưa từng nghĩ… đem những thứ này lật ra, để Nhị gia—”

 



 

Lời chưa dứt, Phỉ đại đã bóp cổ ta, ấn xuống bàn, giọng nguy hiểm:

 



 

“Ngươi muốn nói gì?”

 



 

“Mãn nương, ngươi là người thông minh. Biết chuyện cũ của ta, lại tìm cách lượn lờ bên cạnh ta. Ta cho rằng ngươi chỉ là quá sợ hãi, muốn cầu một chỗ dựa, nên mới nhắm một mắt mở một mắt.”

 



 

“Mục đích của ngươi đã đạt được. Nhưng tuyệt đối đừng làm chuyện dư thừa. Nói cho ngươi biết, cho dù có kẻ tố ta mưu phản, ta cũng chẳng sợ.”