Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 280



"Tuế Tuế, dậy mau không thì anh với anh cả đi đấy." Triệu Lập Võ kéo hai tay em gái, bắt cô ngồi dậy.

"Hả? Đi đâu?" Triệu Tuế Tuế còn đang ngái ngủ.

"Bắt thỏ hoang chứ còn gì nữa, em quên trưa nay em nói muốn lên núi à?" Triệu Lập Võ trực tiếp úp khăn mặt lên mặt em gái, đây là cách nhanh nhất để đ.á.n.h thức cô nàng.

Triệu Tuế Tuế nghe thấy hai chữ "thỏ hoang" liền tỉnh ngủ ngay lập tức, vội vàng rửa mặt chải đầu, đeo túi tên rồi xuất phát. Đến chân núi mới nhớ ra là quên gọi Lục Thiền,"Chết, mình quên mất."

"Để anh đi." Triệu Lập Văn ngăn em gái lại, sợ lát nữa lúc quay về lại thêm một người.

Kết quả, Triệu Lập Văn mới đi được hai bước thì thấy Lục Minh kéo Lục Thiền chạy tới.

"Hộc... hộc... chị Tuế Tuế, sao chị không gọi em?" Lục Thiền thở hổn hển, vừa chạy vừa nói.

"À, chị quên mất, đang định về gọi hai anh em đây." Triệu Tuế Tuế ngượng ngùng gãi đầu.

Lục Minh đưa cho em gái một bình nước,"Uống nước đi."

Lục Thiền uống nước xong, nhóm người liền đi lên núi.

"Chính là chỗ này, sáng nay chúng em nhìn thấy thỏ hoang ở đây." Lục Thiền vừa đi trước dẫn đường vừa nói, đưa mọi người đến chỗ lúc sáng nhìn thấy thỏ hoang.

Triệu Lập Văn nhặt một cành cây khô bắt đầu khua khoắng, Lục Minh thấy vậy cũng học theo.

"Ở đây có một cái hang." Lục Minh rất nhanh đã phát hiện ra một cái hang thỏ, bên trong còn có phân thỏ.

Triệu Lập Văn đi tới xem, đúng là phân thỏ,"Tìm tiếp đi."

Lục Thiền đang bám chặt lấy một cành cây, Triệu Tuế Tuế ở phía dưới cố hết sức đẩy cô bé lên, không ngờ cô nhóc này lại nặng đến vậy,"Đúng rồi, nắm lấy cành cây đó mà leo lên."

"Phù, em lên rồi, chị Tuế Tuế cũng lên đi." Lục Thiền ngồi trên một cành cây, gọi Triệu Tuế Tuế ở dưới gốc cây cùng leo lên.

Triệu Tuế Tuế khởi động cánh tay một chút, sau đó chạy lấy đà, thoắt cái đã leo lên ngồi cạnh Lục Thiền.

Lục Thiền nhìn Triệu Tuế Tuế leo lên dễ như trở bàn tay, hai mắt sáng lấp lánh,"Chị Tuế Tuế giỏi quá!"

"Leo nhiều rồi em cũng leo được như vậy." Triệu Tuế Tuế lấy cung tên và ống nhòm ra bắt đầu quan sát.

Triệu Lập Võ cũng tìm một cái cây leo lên, dưới gốc cây chỉ còn lại Triệu Lập Văn và Lục Minh đang tìm hang thỏ.

Lục Thiền lặng lẽ kéo kéo vạt áo Triệu Tuế Tuế, chỉ tay về một hướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng Lục Thiền chỉ, quả nhiên thấy có gì đó động đậy dưới đám cỏ,"Anh, bên kia kìa."

TBC

Triệu Lập Võ nhìn theo hướng em gái chỉ, nhìn thấy một con thỏ trong bụi cỏ dưới gốc cây, liền lặng lẽ giương cung, một tiếng "ục ục" vang lên từ trong bụi cỏ.

Triệu Lập Văn đang định đi tới nhặt thỏ thì giẫm phải một cái hố, dưới chân giẫm trúng thứ gì đó mềm mềm.

Anh vừa nhấc chân lên, con thỏ bên trong liền nhảy ra.

Lục Minh vung gậy gỗ định vụt, nhưng đ.á.n.h trượt, cậu đang định chạy tới tóm lấy thì nghe thấy một tiếng hét,"Cúi xuống!"

Lục Minh vừa cúi xuống, một hòn đá bay vụt qua mặt, trúng ngay con thỏ.

Tổng cộng có ba con thỏ chạy ra, một con bị Triệu Tuế Tuế b.ắ.n bị thương, hai con còn lại chạy thoát.

"Chị Tuế Tuế giỏi quá!" Lục Thiền vỗ tay rào rào, vẻ mặt vô cùng phấn khích.

"Hì hì, bình thường thôi." Triệu Tuế Tuế nhảy xuống khỏi cây, nhìn Lục Thiền trên cành cây, bản thân cô không đỡ được cô nhóc này,"Lục Minh, lại đây đỡ em xuống."

Lục Minh nghe Triệu Tuế Tuế gọi, liền đưa con thỏ trong tay cho Triệu Lập Văn, chạy tới đỡ em gái.

"Không cần đâu, em tự xuống được." Lục Thiền cảm thấy leo lên thì cô bé không leo được, chứ leo xuống thì dễ ẹc.

Lục Minh cũng không cản, giơ hai tay ra đỡ phía dưới,"Vậy em cẩn thận."

Lục Thiền hít sâu một hơi, hai tay hai chân ôm chặt lấy thân cây, cẩn thận bò xuống, lúc sắp chạm đất thì bị anh trai đỡ lấy, cô bé lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Chị Tuế Tuế, chúng ta không đi tìm mấy con thỏ kia nữa ạ?" Lục Thiền nhìn mọi người đang sắp xếp lại giỏ, thắc mắc hỏi.

"Bây giờ chúng nó đã cảnh giác rồi, rất khó tìm lại được, chúng ta đi tìm quả dại ăn thôi." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, khả năng tìm lại được rất thấp, thôi thì để lần sau vậy.

"Vâng ạ, lúc nãy em thấy có nho rừng, em dẫn chị đi." Lục Thiền kéo tay Triệu Tuế Tuế đi về phía một bụi cây.

Triệu Lập Văn ném con thỏ trong tay vào giỏ của Lục Minh,"Con này cho hai em."

"Cảm ơn anh." Lục Minh cười cảm ơn, cậu có thể cảm nhận được Triệu Lập Văn đối với mình lúc thì tốt lúc thì xấu, nhưng người ta đã lịch sự đưa quà cho mình, thì mình cũng nên lịch sự nhận lấy.

Lục Thiền dẫn Triệu Tuế Tuế đến gần một cây nho: "Ở đó."

Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng ngón tay Lục Thiền, hai chùm nho rừng đỏ thẫm: "Chắc chắn rất ngọt."

Triệu Lập Võ đi tới đứng sau lưng em gái, nhưng cậu bị những bông hoa nhỏ màu trắng cách đó không xa thu hút: "Đó là hoa gì vậy, đẹp thật đấy."