Gia đình quân nhân theo quân bây giờ đều không phải hộ khẩu nông nghiệp, Triệu Tuế Tuế đang nghĩ có nên nhảy lớp, tốt nghiệp đại học trước hay không, nhưng cô bé muốn thi vào trường quân đội, khả năng rất lớn là sau khi tốt nghiệp sẽ được phân vào quân đội làm việc, cô bé đã nhảy một cấp rồi, đoán chừng thành tích có tốt đến mấy cũng không thể nhảy lớp lần nữa.
Còn một vấn đề nữa là hiện tại cô bé mới 8 tuổi, lúc lên đại học cũng chỉ mới 12 tuổi, tốt nghiệp đại học chắc là 16 tuổi, chưa đủ tuổi nhập ngũ, nhưng cô bé là lính văn công, không biết có được linh động yêu cầu hay không. Hoặc là tiếp tục học lên thạc sĩ, tiến sĩ cũng không phải là không thể, chỉ là không biết bây giờ có chuyên ngành thạc sĩ, tiến sĩ hay chưa, nếu không thì có thể tìm một công việc trước.
Nhưng mà Triệu Tuế Tuế nhớ lúc ấy trường học đã đóng cửa, nhưng đóng cửa bao lâu thì cô bé không nhớ rõ lắm.
"Chị không học tiểu học, em cũng có thể nhảy lớp." Triệu Tuế Tuế cảm thấy tốt nghiệp sớm một chút thì nên nghĩ cách sớm một chút, cô bé cũng không thể nói với Lục Thiền chuyện xuống nông thôn được.
Sau khi Triệu Quảng Thúc báo cáo nhiệm vụ ở văn phòng lãnh đạo xong, chuẩn bị về nhà ăn cơm trưa, trên đường gặp phải Lý đoàn trưởng.
"Lão Triệu, chờ chút, chúng ta cùng về." Lý đoàn trưởng đi tới khoác vai Triệu Quảng Thúc.
"Có việc gì sao?" Triệu Quảng Thúc nhìn Lý đoàn trưởng, cười như một con ch.ó ngốc nghếch, hất tay ông ta ra.
"Gấp cái gì, lát nữa về ôm con gái chứ gì." Lý đoàn trưởng lại khoác tay lên.
Nghe vậy, Triệu Quảng Thúc cảm thấy có chút tủi thân, con gái nhỏ bây giờ không cho ông ôm nữa, thật hoài niệm dáng vẻ con gái nhỏ lúc bé, đi đâu cũng có thể ôm, thời gian ông ở bên con gái quá ít, còn chưa ôm được bao nhiêu thì con bé đã lớn,"Có việc thì nói nhanh lên, tôi đói muốn c.h.ế.t rồi."
Lý đoàn trưởng cũng không trêu chọc ông nữa, kể chuyện lần trước thi b.ắ.n ná ở Khu đại viện cho Triệu Quảng Thúc nghe,"Không tệ nha lão Triệu, dạy con giỏi đấy."
"Đó là đương nhiên, con gái tôi còn có thể b.ắ.n trúng mắt lợn rừng đấy." Triệu Quảng Thúc ngẩng đầu, vẻ mặt tự hào.
Lý đoàn trưởng nhìn Triệu Quảng Thúc, nếu ông ta có đuôi, chắc chắn cái đuôi ấy đã vểnh lên trời, liền đ.ấ.m cho Triệu Quảng Thúc một cái rồi bỏ đi.
Bên này, Triệu Tuế Tuế đang nghịch một cọng cỏ đuôi chó, chậm rãi đi về nhà, đột nhiên bị một bàn tay to ôm lấy, còn chưa kịp hét lên, đã bị cha đặt lên vai.
Triệu Quảng Thúc thấy con gái nhỏ muốn ầm ĩ, liền bước nhanh về phía trước.
Triệu Tuế Tuế sợ bị ngã, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u cha,"Cha, con muốn xuống."
"Không, cha cõng con về." Triệu Quảng Thúc giữ chặt hai chân con gái nhỏ, tiếp tục đi về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Tuế Tuế cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của cha, nghĩ nửa tháng không gặp, cha muốn ôm thì để ông ôm một cái vậy,"Cha, sao cha vui thế?"
Triệu Quảng Thúc kể lại chuyện cô bé thi b.ắ.n ná với Trịnh Nguyệt lần trước,"Cha làm cho con một cái ná mới nhé?"
"Cái ná con đang dùng vẫn chưa hỏng mà." Triệu Tuế Tuế lắc đầu.
"Vậy con muốn gì, cha mua cho con hết." Triệu Quảng Thúc cảm thấy con gái nhỏ cần được thưởng.
"Vậy... làm cho anh con một cái ná mới đi ạ." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến cái ná của anh trai đã bị mòn khá nghiêm trọng, nên thay cái mới rồi.
"Được, còn gì nữa không?" Triệu Quảng Thúc đồng ý.
"Mua kem thoa mặt cho mẹ..." Triệu Tuế Tuế nói suốt dọc đường, nhưng không hề nói mình muốn gì, cô bé thật sự không thiếu thứ gì, muốn điện thoại cũng không thể nói ra.
Triệu Quảng Thúc nhớ lần trước ở nhà sư trưởng, con gái nhỏ ăn dưa hấu rất ngon miệng,"Hay là cha đi tìm cho con một quả dưa hấu nhé?"
"Thật ạ?" Triệu Tuế Tuế lập tức hào hứng.
"Cha cũng không chắc nữa." Triệu Quảng Thúc cũng không dám đảm bảo, dây dưa hấu trong vườn đã mọc rồi, nhưng chưa kịp chín thì đã đến mùa đông tuyết rơi.
Cứ như vậy, Triệu Quảng Thúc cõng con gái nhỏ về nhà, trên đường đi thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn nữ.
Triệu Quảng Thúc đẩy cửa sân, đang định bước vào thì...
Lục Minh vừa lúc cầm hộp cơm đi ra ngoài, định đến nhà ăn lấy cơm, nhìn thấy Triệu Quảng Thúc đang cõng Triệu Tuế Tuế định đi vào, cổ họng anh siết lại, định lên tiếng.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Triệu Tuế Tuế vội vàng bám vào xà ngang của cửa sân, suýt chút nữa thì đụng đầu vào.
"Cha!" Triệu Tuế Tuế run run hai chân, ra hiệu cho cha lùi lại để thả cô bé xuống, lúc không có nguy hiểm thì cha chính là nguy hiểm lớn nhất, không ngờ chuyện này lại xảy ra với cô bé.
Triệu Quảng Thúc lúc này mới nhớ ra, khi cõng con gái nhỏ thì chiều cao đã vượt qua xà ngang của cửa, vội vàng lùi lại một bước rồi thả con gái xuống, thấy con gái đang ngẩng đầu nhìn mình, vội vàng xin lỗi,"Cha sai rồi, lần sau cha nhất định sẽ chú ý."
TBC