Dọc đường đi, Triệu Lập Văn thấy em gái không nói lời nào, về đến nhà liền hỏi chủ nhiệm Chuyện gì xảy ra.
Triệu Tuế Tuế kể cho anh trai nghe về mùi cà phê đen trên người người đàn ông cô đụng phải ở cửa bách hóa.
"Bây giờ trong nước đã có cà phê đen rồi sao?" Triệu Lập Văn cũng không chắc chắn, nhưng cà phê là từ nước ngoài du nhập vào Trung Quốc.
TBC
"Chắc là có từ sớm rồi, xem phim về điệp viên không phải có cảnh điệp viên thích uống cà phê bị lộ thân phận..." Triệu Lập Văn chưa nói hết câu, đã nghĩ tới không lẽ ở đây có gián điệp thật, bọn họ sống ở vùng biên giới, có gián điệp cũng không phải là không thể.
"Cũng chưa chắc, có thể người ta thích uống cà phê đen thôi." Triệu Tuế Tuế hít hít mũi, cô không nhớ rõ mặt người đàn ông kia, cô hơi bị mù mặt, với lại người ta đi nhanh quá cô chưa kịp nhìn kỹ.
"Chuyện này khó nói lắm, chúng ta đâu có được uống cà phê đen bao giờ." Triệu Lập Văn cũng không biết giải thích với bố thế nào, chẳng lẽ lại nói dối là được uống ở chỗ thầy cô.
Hồi cấp ba anh đúng là có mượn xe đạp của thầy chủ nhiệm, chuyện đó thì không sao, nhưng cà phê đen là thứ hiếm thấy, ở xã cung tiêu huyện Bình Cao Triệu Lập Văn chưa từng thấy bao giờ, cho dù có người uống thì cũng rất ít, nếu điều tra thì chắc chắn sẽ bị phát hiện.
"Thôi vậy, từ từ tính sau." Triệu Tuế Tuế không muốn để lộ chuyện bọn họ đến từ thế kỷ 21.
"Chỉ còn cách đó thôi." Triệu Lập Văn xoa đầu em gái, xoay người rời khỏi phòng.
Triệu Tuế Tuế lại bị tập kích bất ngờ, định bụng sẽ trả thù sau.
Trên núi Tiểu Lê, Tần Khai Thái đã phục kích gần hoa Mạn Đà La nửa tháng, vẫn không thấy ai, đành phải bàn giao lại cho đồng đội rồi rút lui.
Giữa trưa khi cả nhà đang ăn cơm, Triệu Quảng Thúc hỏi tình hình học tập của ba anh em, sau khi nghe xong liền yên tâm.
"Cuối tháng 9 này là phải thu hoạch mùa màng rồi, chắc lúc đó trường học sẽ cho nghỉ lễ thu hoạch." Triệu Quảng Thúc nói với vợ, có lẽ giữa tháng 10 trong khu tập thể sẽ bắt đầu có tuyết rơi.
"Ruộng nhà mình, chẳng mấy chốc là thu hoạch xong, trường cấp hai số hai toàn là con em trong khu tập thể, cũng cho nghỉ thu hoạch sao ạ?" Triệu Tuế Tuế hơi thắc mắc, trường cấp hai bọn họ học là trường cấp hai số hai huyện Hà, cũng được coi như là trường của quân đội.
"Nghỉ, nghỉ chung hết." Triệu Quảng Thúc gật đầu.
"Hay quá, vậy là chúng ta có thể lên núi săn b.ắ.n rồi." Triệu Lập Võ reo lên, cậu dự định sẽ săn thật nhiều thú rừng, phơi khô để dành ăn dần.
Buổi chiều, Triệu Lập Văn dẫn em trai và em gái cùng đi học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ở cổng khu tập thể, bọn họ chạm mặt hai anh em Vương Diệu Tổ và Vương Diệu Tông. Nhìn bóng lưng ba anh em Triệu Tuế Tuế đi xa dần, Vương Diệu Tổ không phục, nhổ một bãi nước bọt xuống đất,"Phì, đắc ý cái gì."
Vương Thủy Sinh nhìn chiếc xe đạp, trong lòng ngập tràn sự ghen tị, thầm nghĩ tối nay về nhà phải tiếp tục mè nheo, bắt bố phải mua cho cậu một chiếc.
Từ sau khi mẹ kế sảy thai, bà ta không còn chiều chuộng hai anh em cậu nữa, trước kia chỉ cần cậu và em gái nhõng nhẽo một chút là có thứ mình muốn, bây giờ thì không được nữa. Bố cậu cũng nghe lời mẹ kế, đúng là giống như lời bà ngoại nói, có mẹ kế thì sẽ có bố dượng.
Lâm Phán Nhi đang chuẩn bị bước vào phòng làm việc của thầy hiệu trưởng để phỏng vấn. Cơ hội phỏng vấn lần này là do chủ nhiệm Chu sắp xếp, cô nhất định phải nắm chắc lấy.
"Vào đi." Nghe thấy tiếng gõ cửa, thầy Vu - hiệu trưởng lên tiếng.
Lâm Phán Nhi chỉnh trang lại quần áo, đẩy cửa bước vào.
Triệu Tuế Tuế đi đến khu vực cầu thang lớp 6 để xem mình được xếp vào lớp nào.
Triệu Lập Võ không tiện chen vào, bèn bế thốc em gái lên,"Tuế Tuế, em xem này."
Người ta thường nói cao ráo thì nhìn xa, quả không sai, Triệu Tuế Tuế nhanh chóng tìm thấy tên của hai anh em trong danh sách,"Anh, chúng ta học cùng lớp 6/1."
Nghe vậy, Triệu Lập Võ liền thả em gái xuống, hai anh em đi về phía lớp 6/1.
Hôm nay, học sinh là con em trong quân đội đều mặc quân phục màu xanh lá cây, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ cũng không ngoại lệ. Trong lớp học đang rất ồn ào, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế bước vào, mọi người đều tỏ vẻ nghi hoặc.
Thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ tìm chỗ ngồi xuống, cậu bạn nam ngồi bàn phía trước liền quay đầu lại hỏi.
"Sao cậu lại dẫn em gái đến trường?"
"Em gái tớ cũng là học sinh lớp 6." Triệu Lập Võ giải thích, hồi học tiểu học, cũng có bạn học dẫn em đến lớp cùng.
Nhà trường cũng làm lơ cho qua chuyện này, dù sao thời buổi này, bố mẹ hiếm khi chịu đưa con cái đến trường, có thể đưa con đến trường học đã là tốt lắm rồi, nếu không cho học sinh dẫn em đến trường, e là các em sẽ phải bỏ học ở nhà.
"Em gái cậu mấy tuổi rồi?" Cậu bạn ngồi bàn trước lại hỏi.
"Triệu Tuế Tuế mới 8 tuổi." Người lên tiếng là một bạn nữ mặc quân phục, là con gái của một gia đình trong khu tập thể.