Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 303



Triệu Tuế kể cho anh trai nghe chuyện đại đội Hướng Dương đang g.i.ế.c bò.

"Em muốn đi à?" Triệu Lập Võ hiểu ý em gái ngay, bèn hỏi.

"Anh hai, anh dắt xe đạp ra đây chở em đi, em chờ anh ở cổng khu tập thể." Triệu Tuế gật đầu, nhìn anh trai.

"Được, anh cũng chưa được chứng kiến cảnh g.i.ế.c bò bao giờ." Triệu Lập Võ lau mồ hôi trên trán, xoay người chạy về nhà.

Triệu Tuế tiếp tục đi về phía cổng khu tập thể, đi qua cổng là một con phố, nơi có cửa hàng hợp tác xã, kho lương thực, ... đều nằm dọc theo con phố này.

"Triệu Lập Võ đúng là chiều em gái quá rồi. Lát nữa Vương Diệu Tổ và mấy người kia đến thì thi đấu thế nào?" Trương Dược Nhiên liếc mắt nhìn theo hướng Triệu Tuế rời đi.

"Không có Lập Võ, chúng ta chưa chắc đã thua." Nguyên Thịnh chuyền bóng cho em trai, tiếp tục luyện tập.

Triệu Tuế đến tiệm may thì chỉ thấy mỗi Trần Tiểu Miêu ở đó."Bà nội Tiểu Trần, mẹ cháu đâu rồi ạ?"

"Tuế Tuế đến rồi à, mẹ cháu đi đại đội Hướng Dương mua thịt bò rồi." Trần Tiểu Miêu bỏ cái kéo xuống, kể lại chuyện Ngô Yến vội vội vàng vàng đến rủ mọi người đi mua thịt bò cho Triệu Tuế nghe.

Triệu Tuế gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chờ anh hai. Còn anh cả thì sau khi ăn sáng xong đã dẫn Lục Minh đi đâu mất rồi.

"Tuế Tuế này, nho trong vườn nhà bà chín rồi đấy, tối nay cháu hái một giỏ mang về nhé." Nhìn Triệu Tuế chống cằm suy nghĩ, Trần Tiểu Miêu chợt nhớ đến giàn nho trong vườn nhà mình.

"Cháu... cháu biết rồi ạ, cảm ơn bà nội Tiểu Trần." Triệu Tuế định từ chối nhưng lại thôi, cô còn phải thu thập hạt giống nho nữa.

Triệu Lập Võ không thấy em gái ở cổng bèn đi về phía tiệm may."Tuế Tuế, lên xe."

Triệu Tuế đội chiếc mũ rơm treo trên xe, nhanh nhẹn leo lên ghế sau."Đi thôi anh."

Hai anh em chào tạm biệt Trần Tiểu Miêu rồi đạp xe về phía đại đội Hướng Dương.

Đi được nửa đường thì gặp mẹ và dì Ngô Yến đang rảo bước đi tới.

"Mẹ ơi!" Triệu Tuế gọi.

Trần Tú Hòa quay đầu lại, thấy con trai thứ đang chở con gái út."Sao hai đứa lại đến đây?"

TBC

"Bọn con đi xem g.i.ế.c bò ạ."

"Bây giờ chắc người ta g.i.ế.c xong rồi." Ngô Yến lắc đầu, đi bộ mệt quá."Tú Hòa, chị đi trước đi, nếu được thì mua giúp em một miếng, nhà chị mua bao nhiêu thì em mua bấy nhiêu."

Trần Tú Hòa nhìn chiếc xe đạp nhà mình, bảo con trai chở ba người đúng là hơi quá tải."Được rồi, chúng tôi đi trước đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế nhích người về phía trước, dọn chỗ trống.

"Tuế Tuế, hay là con ngồi lên phía trước đi?" Trần Tú Hòa sợ mình ngồi sau sẽ ngã.

"Vâng ạ." Triệu Tuế nhảy xuống, sau đó nhanh chóng leo lên phía trước, đây mới là vị trí quen thuộc của cô.

Xe đạp lại tiếp tục lăn bánh, trên đường vượt qua không ít các chị em quân nhân khác trong khu tập thể.

Sân kho của đại đội Hướng Dương đang có rất đông người vây quanh, Triệu Lập Võ dừng xe lại.

Trần Tú Hòa xách giỏ chen vào trong, thấy thịt bò trên bàn đã bị chia đi gần hết, vội vàng lên tiếng: "Đồng chí ơi, cho tôi mua hai cân."

Người đàn ông đang cầm d.a.o lọc thịt nhìn Trần Tú Hòa."Có phiếu thịt hoặc phiếu khác không?"

Trần Tú Hòa ngẩn người."Trả tiền mặt không được à?"

"Thịt bò hai tệ một cân, phải xem phiếu xong mới định giá được." Dương đại đội trưởng lên tiếng.

Đứng bên ngoài, Triệu Tuế cũng nghe thấy. Thịt lợn ở khu tập thể bán tám hào một cân, còn thịt lợn chợ đen là năm tệ một cân, cô được biết cửa hàng thịt lợn trong huyện cũng bán giá đó, nhưng vừa bày ra đã hết veo, rất khó mua.

"Tuế Tuế, em trông xe nhé." Triệu Lập Võ dựng chân chống xe, đeo túi xách rồi chen vào trong.

Trần Tú Hòa nhìn túi xách của con trai, thấy bên trong toàn là phiếu đủ màu sắc, lần này chắc chắn mua được rồi."Lấy cho tôi mười cân thịt bò, phiếu thì tính thế nào?"

Mọi người nghe vậy đều hít vào một hơi, mười cân là hai mươi tệ, đây là nhà giàu từ đâu đến vậy? Nhưng nhìn bọn họ đi xe đạp đến, cậu con trai lại mặc quân trang, chắc là người của đơn vị quân đội nào đó gần đây.

"Chị có phiếu gì?" Dương đại đội trưởng hỏi ngược lại.

"Hai phiếu nồi men, một phiếu đèn pin." Trần Tú Hòa nhìn lướt qua xấp phiếu con gái đưa, lấy ra mấy phiếu gia đình không dùng đến. Nhà cô có rất nhiều nồi men và đèn pin, còn phiếu thịt thì chắc chắn không thể lấy ra, nhà còn chưa đủ ăn.

"Ít quá, phải thêm nữa." Dương đại đội trưởng thầm đắc ý, muốn thêm nữa.

Trần Tú Hòa biết đối phương đang thỏa mãn lắm, bèn lắc đầu."Hết rồi."

"Vậy chỉ có thể bán cho chị tám cân thôi." Dương đại đội trưởng suy nghĩ một chút, con trai út nhà ông ta đang cần một cái nồi men, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, ông ta muốn giữ lại phiếu nồi men, còn đèn pin thì không cần lắm, mua đèn pin về lại phải mua thêm pin.

"Không được, số phiếu này đủ mua mười cân thịt rồi." Trần Tú Hòa không chịu lùi bước.

Sau một hồi mặc cả, cuối cùng Trần Tú Hòa bù thêm một thước phiếu vải để mua mười cân thịt bò.