Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 311



Trần Tú Hòa và Triệu Lập Văn đi trước dọn dẹp đá trên đường, may mà chỉ có một đoạn đường ngắn.

Trên đường toàn là những người vợ quân nhân mua sắm trở về, mọi người rôm rả bàn tán về những thứ đã mua được hôm nay.

Đi được nửa đường thì gặp Triệu Quảng Thúc và Lục Thành tới đón.

Chu Lệ Kỳ đã quen với việc Triệu đoàn trưởng và Lục đoàn trưởng cưng chiều vợ, nhưng mỗi lần nhìn thấy vẫn vô cùng hâm mộ, nhất là về đến nhà nhìn thấy nhà cửa trống trơn, chồng và con trai vẫn đang chờ cơm, liền cãi nhau với hai người một trận.

"Anh nói xem, tôi cũng không trông mong anh giống như Triệu đoàn trưởng và Lục đoàn trưởng đi đón tôi, giờ này rồi mà hai người vẫn còn chờ tôi về nấu cơm, chẳng lẽ tôi không về là anh nhịn đói, cũng không biết ra căn tin mua cơm về."

"Em lấy đâu ra lửa giận thế, nấu cơm không phải là việc của phụ nữ các em sao, anh là đàn ông con trai sao có thể vào bếp." Lý đoàn trưởng liếc mắt nhìn vợ, tiếp tục cúi đầu đọc báo.

"Mẹ, nấu cơm nhanh lên, con sắp c.h.ế.t đói rồi." Lý Bôn không cảm thấy bố mình có gì sai, từ nhỏ đến lớn cậu bé chưa từng thấy bố mình bước vào bếp.

"Không nấu, muốn ăn thì tự làm." Chu Lệ Kỳ nghe con trai nói, lập tức nổi giận, bắt đầu trách mắng con trai.

Mắng xong thì thôi, còn lôi Triệu Lập Văn ra so sánh, nói cái gì mà Triệu Lập Văn cũng là người cầm bút nhưng vẫn giúp Trần Tú Hòa làm việc nhà, đủ thứ chuyện.

Lý Bôn bị mắng một trận, bực tức đóng sầm cửa phòng,"Con không ăn nữa!"

Chu Lệ Kỳ nhìn thấy vậy, cũng xoay người về phòng.

Trần Tú Hòa không hề hay biết, Chu Lệ Kỳ vì chuyện Triệu Quảng Thúc và Lục Thành đến đón người mà xảy ra xung đột gia đình.

Chu Lệ Kỳ giận dỗi mấy ngày liền, ngày ba bữa đều sai con trai đi lấy cơm ở nhà ăn, còn bà ta thì chạy sang phòng làm việc của chủ nhiệm Chu ngồi lì ở đó.

Lúc đầu, Lý đoàn trưởng tưởng vợ chỉ càu nhàu vài hôm là xong, ai ngờ đâu bà ta giận dai đến thế, ngày nào cũng ăn cơm nhà ăn, rồi bắt đầu oán trách cả Triệu Quảng Thúc lẫn Lục Thành.

Hôm nay, Triệu Quảng Thúc đến sân tập từ sớm, vừa đến nơi đã chạm phải ánh mắt hình viên đạn của Lý Nguyên Cát.

"Anh muốn gì?" Triệu Quảng Thúc thắc mắc, dạo này ông đâu có va chạm gì với lính Ngũ đoàn đâu.

Lục Thành thay đồ xong đi vào, thấy Lý Nguyên Cát đang lườm nguýt Triệu Quảng Thúc thì cười ha hả: "Lão Lý chán sống rồi à mà muốn tỉ thí với lão Triệu thế?"

Sĩ quan ở đây đều là những người từng vào sinh ra tử, ai cũng có bản lĩnh cả, nhưng nếu nói về đ.á.n.h đơn lẻ thì chẳng ai qua được Triệu Quảng Thúc.

Tuy cùng một trường phái võ thuật và chiến lược nhưng Triệu Quảng Thúc có lợi thế sức khỏe hơn người nên luôn là người chiến thắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

TBC

Lục Thành đang mải nói chuyện với mấy người khác nên không để ý Lý Nguyên Cát đang nhìn mình.

"Lão Lục, đấu với tôi một trận." Lý Nguyên Cát thách đấu.

"Hả? Không phải đấu với lão Triệu à?" Lục Thành ngơ ngác, rõ ràng vừa nãy Lý Nguyên Cát đang trừng mắt với Triệu Quảng Thúc mà.

"Phải, là đấu với anh." Lý Nguyên Cát cởi áo, vào tư thế sẵn sàng. Hắn ta đ.á.n.h không lại Triệu Quảng Thúc nhưng Lục Thành thì thi thoảng hắn ta vẫn thắng được.

Thực ra Lý Nguyên Cát muốn đấu với Triệu Quảng Thúc hơn, tại vợ hắn lúc nào cũng lấy Triệu Quảng Thúc ra làm ví dụ.

Lục Thành thấy Lý Nguyên Cát làm thật nên đành phải tiếp chiêu.

Vừa giao đấu, Lục Thành đã thấy gã Lý Nguyên Cát này nóng tính kinh khủng.

Trên sân tập, mọi người nhanh chóng vây quanh thành vòng tròn, hò reo cổ vũ cho Lý Nguyên Cát và Lục Thành đang giao đấu quyết liệt.

Bên này, Triệu Tuế Tuế được Lục Thiền gọi vào phòng ăn hạt dưa.

Nhìn đống bọc to nhỏ trên bàn Lục Thiền, Triệu Tuế Tuế rốt cuộc cũng hiểu số thịt hộp, hoa quả đóng hộp của Lục Thiền từ đâu ra, hóa ra là người nhà ở kinh đô gửi cho.

Từ ngày theo bố mẹ đến đây, Triệu Tuế Tuế chưa nhận được thùng hàng nào nên có chút hụt hẫng.

Ở trấn Bình Ninh, Triệu Chi Chi thấy cửa hàng mậu dịch có bán táo A Giao Mật mới liền dùng tiền lương và phiếu vừa lĩnh được mua hai túi, một túi để nhà ăn, túi còn lại gửi cho em họ.

"Sao lại mua hai túi?" Tiền Xuân Phân nhìn vào giỏ con gái hỏi.

"Một túi gửi cho Tuế Tuế ạ." Triệu Chi Chi đặt túi vải trong tay xuống, suy nghĩ xem còn gì gửi cho em họ nữa không.

Tuy thành phố đã được tiếp tế nhưng hàng hóa cũng không có nhiều.

"Bố con mới được tặng một củ nhân sâm, hay là gửi cho chú Ba con đi." Tiền Xuân Phân nghĩ nhà chú Ba con gái làm nghề săn b.ắ.n nên gửi thịt khô cũng không hợp lý, củ nhân sâm này mua được ngoài ý muốn, mới chỉ mười năm tuổi, rất thích hợp để bồi bổ cho chú Ba.

"Vâng ạ." Triệu Chi Chi gật đầu, lấy giấy bút ra bắt đầu viết thư.

"Chị Tuế Tuế, ăn đi." Lục Thiền nhét một nắm hạt dưa vào tay Triệu Tuế Tuế.