"Đây là con út nhà cô à, nuôi được thật tốt." Vương Kim Liên nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, mắt sáng lên, sau đó xoa bụng mình, hy vọng đứa bé trong bụng cũng là một bé gái xinh đẹp đáng yêu như Triệu Tuế Tuế. Bà đã có bốn cậu con trai rồi, chỉ mong có một cô con gái.
Trần Tú Hòa nghe hai chữ con út có chút không vui, con gái út phải là con thứ tư mới đúng, nhưng bà cũng không nói gì với Vương Kim Liên,"Con bé cũng thích sạch sẽ."
Triệu Tuế Tuế chào hỏi xong liền chạy đến phòng của hai anh trai, thấy Lục Minh cũng ở đó.
"Hai anh chơi cờ gì vậy?" Triệu Tuế Tuế nhìn bàn cờ, thắc mắc hỏi. Cô chỉ biết một cách chơi cờ này, đó chính là lật cờ.
"Gọi là cờ tướng, có thể ba người cùng chơi, một người làm trọng tài." Lục Minh học từ người anh họ.
Trong phòng khách, Vương Kim Liên đang trò chuyện với Trần Tú Hòa, hỏi han: "Em Tú Hòa này, Tuế Tuế cũng lớn rồi, em cũng đến khu tập thể gần nửa năm rồi, khi nào thì sinh thêm đứa nữa với anh Triệu?"
Đây là lần đầu tiên Trần Tú Hòa bị người khác hỏi khi nào sinh con, bà ngẩn người một lúc. Lần trước khi sinh hai con gái, bà đã khó sinh, bác sĩ nói sau này bà rất khó có con nữa, nhưng đời này bà có bốn đứa con rồi, cũng mãn nguyện lắm rồi, cũng không có ý định sinh thêm nữa."Vợ chồng em không có ý định sinh con nữa, có ba anh em chúng nó là đủ rồi."
"Nhà em có ba đứa hơi ít đấy, ở quê chị đều bốn đứa trở lên." Vương Kim Liên tự hào xoa bụng, cảm nhận đứa nhỏ trong bụng đạp, trên mặt tràn đầy từ ái.
Triệu Tuế Tuế đi vào phòng khách lấy bình nước nóng, chợt nghe thấy Vương Kim Liên đang giục mẹ mình sinh con, mặt liền đen lại. Bà ta tự cho mình là heo nái, còn muốn người khác cũng như vậy là kiểu gì vậy?
Trần Tú Hòa thấy con gái đi ra, vội vàng đổi chủ đề: "Tuế Tuế, con tìm gì vậy?"
"Mẹ, con lấy bình nước nóng." Triệu Tuế Tuế nhận lấy bình nước nóng từ tay Trần Tú Hòa, chuẩn bị rời đi.
Vương Kim Liên lại tiếp tục lên tiếng: "Cô xem Tuế Tuế hiểu chuyện chưa kìa, sinh thêm một cô em gái nữa cho con bé, như vậy là có đủ nếp đủ tẻ rồi."
Triệu Tuế Tuế nhìn Vương Kim Liên. Người này hôm nay đã hai lần giẫm phải điểm tối kỵ của nhà cô. Lần đầu tiên là gọi cô là con út, lần thứ hai chính là hai chữ "đủ nếp đủ tẻ" này.
Nếu như chị gái Triệu Niên Niên của cô không rời đi, nhà cô đúng là có đủ nếp đủ tẻ, không đúng, nhà cô vốn dĩ đã đủ nếp đủ tẻ rồi.
Trần Tú Hòa không biết nói sao, bà cũng không muốn nhắc đến chuyện con gái lớn với Vương Kim Liên, chỉ đành cười trừ cho qua chuyện.
Vương Kim Liên thấy Trần Tú Hòa không muốn nhắc đến chuyện con cái, cũng không tiếp tục đề cập đến nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không chỉ Trần Tú Hòa gặp phải chuyện bị giục sinh con, ngày hôm sau Vương Kim Liên đến nhà Giang Diệp trò chuyện, biết Giang Diệp chỉ có một trai một gái, liền thao thao bất tuyệt về chuyện sinh thêm con.
Giang Diệp bất đắc dĩ thuận miệng nói mình không thể sinh con nữa, nào ngờ cái loa phường Vương Kim Liên này lại đem chuyện này ra bàn tán ở chỗ ghế đá, thế là cả khu tập thể đều biết Giang Diệp vì khó sinh nên không thể sinh con được nữa.
Giang Diệp vốn là bác sĩ, không để ý đến những chuyện này lắm. Cô thấy một trai một gái là đã đủ rồi, nhưng không chịu nổi những lời đồn đại ở chỗ ghế đá, càng truyền càng sai lệch, bây giờ đã thành ra Giang Diệp sau khi sinh bị yếu ớt đến mức không thể trồng trọt được trên mảnh đất mà quân đội phân cho.
Hằng ngày Triệu Tuế Tuế đều đi qua chỗ ghế đá, tận mắt chứng kiến cái gọi là tam sao thất bản. Tình trạng sức khỏe của dì Giang Diệp quả thật là mỗi ngày một khác.
Trương Tiểu Thảo lại bắt đầu nhòm ngó mảnh đất mà quân đội phân cho Lục Thành. Nếu Giang Diệp không trồng thì chia cho bà ta trồng đi.
Triệu Tuế Tuế xách một giỏ nho từ nhà Lưu sư trưởng ra, thì gặp Lục Thiền với vẻ mặt uỷ khuất.
"Nha Nha, ai bắt nạt em nữa vậy?" Triệu Tuế Tuế nghĩ Lục Minh cũng coi như là có "địa bàn" rồi, sao còn có người bắt nạt Lục Thiền được.
"Chị Tuế Tuế, mẹ em sắp c.h.ế.t rồi." Lục Thiền mếu máo sắp khóc.
"Dì Giang Diệp sao vậy?" Triệu Tuế Tuế giật mình. Sáng nay cô còn thấy Giang Diệp ra ngoài đi làm, giờ lại nghe nói không ổn rồi.
"Anh Trịnh Tinh nói, mẹ em vì sinh em ra khó sinh, cơ thể lúc nào cũng chảy máu, giờ sắp cạn m.á.u rồi." Lục Thiền thuật lại lời Trịnh Tinh cho Triệu Tuế Tuế nghe.
"..."
Triệu Tuế Tuế: Thì ra hôm nay là phiên bản Giang Diệp sắp chết.
"Chúng nó nói bậy đấy, không phải mẹ em đang ở nhà khỏe mạnh sao." Triệu Tuế Tuế chỉ vào Giang Diệp đang nhặt rau trong sân.
TBC
Lục Thiền nhìn thấy mẹ, liền òa khóc chạy tới ôm bà.
Giang Diệp chỉ có thể buông rau xuống, nhẹ giọng dỗ dành con gái: "Ngoan nào, đừng khóc nữa, có chuyện gì thì nói cho mẹ nghe."
Lục Thiền nức nở kể lại những gì mình nghe được dưới gốc cây liễu cho mẹ.