Vì là tuyết đầu mùa nên không rơi nhiều lắm, đến sáng hôm sau tuyết trên mặt đất đã tan.
Triệu Tuế Tuế mặc nhiều quần áo nên không thể chen chúc ngồi ở ghế sau xe với em trai, cô bé bị bọc kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt, ngồi trên cây gậy lớn: "Em ngồi lên rồi."
Vừa dứt lời, Triệu Lập Văn liền đạp bàn đạp, chiếc xe đi về phía cổng khu tập thể.
"Bên kia đang làm gì thế?" Triệu Lập Võ từ xa đã nhìn thấy hai chiếc xe tải quân dụng dừng ở một bãi đất trống, hình như đang dùng dây thừng đo đạc gì đó.
"Khoanh đất chắc là muốn khai hoang." Triệu Tuế Tuế đoán là để trồng trọt.
Vì nạn đói cộng thêm vấn đề cung ứng lương thực cho thành phố, nên người ta sẽ di chuyển một bộ phận lao động trẻ từ thành phố đến ngoại ô để xây dựng nông trại.
Đến thời kỳ Cách mạng Văn hóa, áp lực ở thành phố quá lớn nên mới có chính sách đưa thanh niên xuống nông thôn.
Trước khi có chính sách đó, cũng có nhiều người tự nguyện xuống nông thôn, đặc biệt là sau năm 1962. có những người vì muốn ăn no, những người tốt nghiệp cấp 2, cấp 3 ở thành phố không tìm được việc làm cũng lựa chọn đến các đội sản xuất để làm việc.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, thầy Tần dẫn theo một bạn nữ bước vào.
"Đây là bạn học mới đến lớp ta, các em hãy cho bạn một tràng pháo tay nào!"
Sau khi Triệu Tuế Tuế cùng mọi người vỗ tay, bạn nữ mới bắt đầu tự giới thiệu:
"Chào các bạn, mình tên là Quan Tuyết, đến từ thủ đô, bố mẹ mình đều là bác sĩ của bệnh viện quân y." Nói xong, Quan Tuyết nhìn các bạn học dưới lớp với vẻ kiêu ngạo.
Hầu hết các bạn học đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ, chỉ có vài người mặt không biểu cảm, trong đó có Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ.
Quan Tuyết thấy Triệu Tuế Tuế xinh đẹp hơn mình thì hơi khó vui, không ngờ một huyện nhỏ lại có nữ sinh xinh xắn như vậy.
Thầy Tần nhìn xuống chỗ ngồi, suy nghĩ xem nên sắp xếp Quan Tuyết ngồi ở đâu thì hợp lý.
Ai ngờ Quan Tuyết đi thẳng đến trước bàn Triệu Tuế Tuế, lên tiếng hỏi: "Mình ngồi chỗ bạn được không?"
Triệu Tuế Tuế sững người, đây là đứa trẻ hư hỏng nào, dám bắt nạt cô, một cây nấm lùn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TBC
Tuy không muốn thừa nhận nhưng đúng là cô thấp nhất lớp, dù sao thì tuổi còn nhỏ, trừ khi chiều cao của cô đột nhiên tăng vọt, nếu không, có lẽ trong suốt những năm tháng đi học, cô sẽ luôn là học sinh thấp nhất lớp.
Thầy giáo định sắp xếp cho cô ngồi bàn đầu tiên ở giữa, nhưng nếu vậy thì anh trai cô sẽ không được ngồi cùng, nên cô không đồng ý.
Quan Tuyết vừa dứt lời, cả lớp đã bày tỏ sự phản đối.
Triệu Tuế Tuế là nhỏ tuổi nhất lớp, mọi người tuy không nói là cưng chiều cô bé nhưng gặp chuyện gì cũng sẽ nhường nhịn cô, thành tích học tập lại luôn đứng đầu khối, mọi người có bài gì không hiểu đều được cô bé tận tình giảng giải, cộng thêm việc Triệu Lập Võ luôn bảo vệ các bạn khỏi bị bắt nạt, nên hai anh em rất được yêu quý trong lớp cũng như trong trường.
Chưa kịp để Triệu Tuế Tuế lên tiếng từ chối, thầy Tần đã sắp xếp cho Quan Tuyết ngồi bàn ba cạnh cửa sổ.
Thế nhưng, Quan Tuyết như không nghe thấy lời thầy Tần nói, vẫn nhìn chằm chằm Triệu Tuế Tuế.
"Bạn học, thầy bảo bạn ngồi đây." Nguyên Thịnh chỉ vào chỗ ngồi trước mặt.
Không đợi Triệu Tuế Tuế trả lời, Quan Tuyết không nhịn được nữa, đành phải đi đến chỗ ngồi mà thầy Tần đã sắp xếp.
Triệu Tuế Tuế biết rõ mình đang bị Quan Tuyết nhắm vào, cô có thể chắc chắn mình gặp Quan Tuyết lần đầu, chẳng hiểu sao cô ta lại có ý thù địch với mình như vậy, thôi kệ.
Tiết ngữ văn đầu tiên, lúc nào cũng là thầy Tần gọi học sinh đứng dậy trả lời câu hỏi, giờ đây đều bị Quan Tuyết giơ tay giành mất, một tiết học, cô ta đã đứng dậy ba lần.
Triệu Tuế Tuế thầm cảm ơn Quan Tuyết, nếu không có "máu" thể hiện của cô ta thì xác suất bị điểm danh gọi lên bảng của cô là 150%.
Các bạn học ban đầu còn có chút lời ra tiếng vào về Quan Tuyết, giờ đây đều dành cho cô ta sự yêu mến, giờ ra chơi còn vây quanh bàn cô ta trò chuyện ram rả.
"Cho cậu này." Lục Minh đặt một quả táo đỏ au trước mặt Triệu Tuế Tuế.
"Lục Minh, cậu lấy đâu ra quả táo đẹp thế?" Triệu Tuế Tuế ngắm nghía quả táo trên tay, đây là quả táo đẹp nhất mà cô từng thấy ở kiếp này, ở kiếp trước, những quả táo thế này nhan nhản trong siêu thị.
"Ông nội mình gửi, tối hôm qua xe vận tải chở đến." Nhìn thấy Triệu Tuế Tuế thích, Lục Minh biết mình đã tặng đúng quà, Triệu Tuế Tuế không giống những bạn nữ khác, cô bé không thích ăn kẹo.
"Cảm ơn cậu, đợi lê nhà mình đông lạnh xong, mình sẽ mang cho cậu." Triệu Tuế Tuế mỉm cười nhận lấy, hai nhà vốn qua lại thân thiết, thường xuyên tặng quà cho nhau nên cô bé cũng quen rồi.
Cây lê nhà cô bé được bón phân đầy đủ, 21 quả lê trên cây đã mọc thêm chút thịt, tuy vẫn còn bé nhưng vẫn tiếp tục phát triển.