Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 321



"Ở đây lạnh hơn kinh đô nhiều, không có giường lò sưởi chắc đêm không ngủ được." Quan Kiến Vĩ gắp cho vợ một miếng thịt, bảo cô ăn nhiều một chút.

Quan Tuyết không ngờ mẹ cô thật sự không gọi cô ra ăn cơm nữa, cô cũng bực không chịu ra ngoài.

Lại thêm vài cơn mưa tuyết nữa, Triệu Tuế Tuế nhìn cây lê nhà mình lá rụng gần hết, 21 quả lê vẫn còn đó, cô bé rất hài lòng.

"Nhìn nữa cũng không ăn được đâu, vào nhà thôi." Triệu Lập Văn phủi tuyết trên người, đẩy xe vào sân.

Triệu Tuế Tuế nhìn xe cải thảo, củ cải trắng đầy ắp, lo nhà cô bé ăn không hết sẽ bị hỏng.

"Củ cải này tươi quá, lát nữa làm bánh củ cải ăn nhé." Trần Tú Hòa nhìn củ cải trắng trên tay, quyết định sẽ hợp tác lâu dài với bác Bao.

Triệu Tuế Tuế nghe thấy vậy cũng hào hứng,"Mẹ ơi, con muốn ăn thịt viên củ cải."

Triệu Lập Võ vừa từ hầm lên, chỉ tay lên chỗ thịt để trên mái hiên.

Triệu Tuế Tuế hiểu ngay,"Thịt viên củ cải cho thêm thịt băm vào ngon lắm ạ."

Trần Tú Hòa nghĩ đến niêu mỡ lạc đầy ắp lấy ra từ chậu tụ bảo tối hôm qua, hào phóng đồng ý,"Được, chiên nhiều một chút để dành ăn, hy vọng đến lúc bố con về còn."

Cô cũng hiểu ra rồi, cái chậu tụ bảo trong nhà sợ chồng cô, chỉ cần chồng cô ở nhà là nó không chịu nhả ra cái gì.

Ba đứa trẻ cũng biết điều này, nhưng chúng không nói ra.

Lục Minh đẩy xe cút kít đi ra, nhìn thấy cây lê nhà Triệu Tuế Tuế được quấn rơm rạ,"Làm vậy có được không nhỉ?"

"Không biết nữa, thử xem sao, hy vọng nó sống, c.h.ế.t thì chặt đi làm củi đốt." Triệu Tuế Tuế nhún vai.

Đột nhiên có một cơn gió lạnh thổi qua, mấy chiếc lá cuối cùng trên cây lê cũng rơi xuống.

"Ha ha, chị Tuế Tuế, cuối cùng cây lê nhà chị cũng trụi lủi rồi." Lục Thiền đang đếm lê trong vườn nhà mình, cô bé phát hiện ra hôm nay ít hơn hôm qua một quả, hôm qua còn 6 quả, hôm nay rụng mất một quả, tiếc quá.

"Nha Nha, em đừng tìm nữa, lê nhà em rơi sang vườn nhà chị rồi." Nhìn thấy Lục Thiền đang tìm lê, Triệu Tuế Tuế nhặt quả lê to bằng quả táo mèo lên, đưa qua khe hở của hàng rào cho Lục Thiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cây lê nhà Lục Thiền có một nửa cành vươn sang vườn nhà cô bé, nhưng không cao bằng cây lê nhà cô bé.

TBC

Lúc trước, Triệu Quảng Thúc định để nhà Lục Thành trồng ké một cây, ai ngờ đám trẻ con trong khu tập thể tự mình đi đào cây con về trồng, Lục Thành nghĩ nhà nào cũng có thì nhà ông cũng phải có một cây, bèn lên núi khiêng một cây về.

Lục Thiền nhặt quả lê lên, tuy rằng không thể ăn, nhưng cô bé vẫn rất vui.

"Nha Nha, nhà chị còn ít rơm rạ, em có muốn lấy về quấn cho cây lê nhà em không?" Nhìn thấy đống rơm rạ còn lại dưới gốc cây lê, Triệu Tuế Tuế hỏi.

"Có ạ, có ạ." Lục Thiền gật đầu lia lịa, chạy ra khỏi vườn nhà mình, chạy đến chỗ Triệu Tuế Tuế.

Trần Tú Hòa đi từ hầm lên, ngắm nhìn cây lê nhà mình, hy vọng nó có thể sống sót qua mùa đông.

Lúc Nguyên Thịnh đến tìm Triệu Lập Võ chơi cờ cũng nhìn thấy cây lê được mặc áo, về nhà cậu bé cũng năn nỉ mẹ tìm rơm rạ cho mình, trong khu tập thể không có ai trồng lúa nước, nếu không cậu đã không cần nhờ đến mẹ.

Bây giờ không giống như sau này, rơm rạ ngoài đồng muốn lấy bao nhiêu thì lấy, bây giờ rơm rạ phải thu hoạch xong mang về chia đều. Rơm rạ có rất nhiều công dụng, làm dép rơm, buộc đồ đạc các thứ, để tránh việc nhà này lấy nhiều nhà kia lấy ít dẫn đến cãi nhau, mọi người đều thống nhất thu hoạch xong mang về chia đều.

Đội sản xuất mà Nguyên Thịnh từng sống cũng làm theo cách này.

"Ngày nào cũng bày trò, lấy đâu ra rơm rạ, tự đi kiếm mấy cái thân cây ngô mà buộc." Tạ Tĩnh Lan trừng mắt nhìn con trai, lấy cái kim trong tay gãi đầu, cúi xuống tiếp tục may áo bông.

Nguyên Thịnh thở dài, lủi thủi ra vườn sau tìm cây ngô, cây ngô sao giữ ấm bằng rơm rạ được, khe hở to như vậy. Bỗng nhiên cậu bé muốn làm con nhà Triệu Lập Võ, không phải ngày lễ tết gì dì Trần cũng chiên thịt viên củ cải cho Triệu Lập Võ ăn, nghĩ đến món thịt viên củ cải lúc nãy, Nguyên Thịnh nuốt nước miếng, chắc chắn nếu cậu mà đòi ăn thịt viên chiên thì sẽ bị mẹ cho ăn vài cái đạp.

Mọi người đi qua vườn nhà Triệu Tuế Tuế đều nhìn thấy cây lê nhà cô bé được mặc áo rơm rạ, mọi người cũng bắt đầu tìm rơm rạ về quấn cho cây con nhà mình, nhà nào không có rơm rạ thì sẽ đến đội Hướng Dương đổi, cũng có người cho rằng lũ trẻ nhà mình làm chuyện thừa thãi.

Dù sao thì cuối cùng, tất cả cây lê trong khu tập thể đều được mặc áo rơm rạ hoặc là áo làm từ thân cây ngô.

Hoa Mạn đà la trên núi Tiểu Lê đã tàn, Tần Khai Thái báo cáo tình hình trong khoảng thời gian này cho Lục Thành.

"Trừ chỗ đó ra, núi Tiểu Lê không còn loại độc thảo nào khác chứ?", Lục Thành vừa nhìn báo cáo trong tay vừa hỏi.

"Đã điều tra xong, núi Tiểu Lê rất an toàn.", Tần Khai Thái nghiêm túc đáp.