"Đưa phiếu cho chị đi, tháng sau lấy dầu chị đưa luôn một thể." Trần Tú Hòa không muốn phiền phức, đến lúc đó đưa một thể cũng đỡ phải để Ngô Yến lại phải đi một chuyến.
"Vâng ạ." Ngô Yến đưa phiếu dầu và tiền đã chuẩn bị cho Trần Tú Hòa,"Chị ơi, giá đỗ làm thế nào vậy? Chị dạy em với."
Vào mùa đông, giá đỗ là một thứ rất hiếm, lần trước đi theo Trần Tú Hòa trồng rau quả thật có thể thu hoạch được rau tươi, nhưng rau cũng cần thời gian sinh trưởng, thêm vào đó vị trí có hạn, một tháng cũng không ăn được mấy lần, chỉ là để thay đổi khẩu vị một chút.
Trần Tú Hòa bèn nói cách làm cho Ngô Yến nghe.
Ngô Yến nghe xong cách làm đơn giản như vậy thì có chút sững sờ,"Chỉ vậy thôi sao?"
"Ừ, sau khi ngâm đậu xong thì dùng vải màn che lại, tránh ánh sáng rồi tưới nước đúng giờ, khoảng 7 ngày là có thể ăn được rồi." Trần Tú Hòa gật đầu, cô vẫn luôn làm như vậy.
"Được rồi, vậy em về thử xem sao." Ngô Yến ghi nhớ trong lòng một lần nữa, xách chai dầu về nhà.
Bên này, Triệu Tuế Tuế tranh thủ giờ ra chơi chạy ù vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn.
Lúc đi ra thì gặp Đàm Liễu Phương đang ôm bụng.
TBC
"Cậu sao vậy? Đau bụng à?" Triệu Tuế Tuế nhìn Đàm Liễu Phương môi trắng bệch, lo lắng hỏi.
"Tớ muốn về chỗ ngồi." Đàm Liễu Phương ôm bụng nhìn Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế cũng bó tay, đi vệ sinh mà cũng có thể gặp người cần giúp đỡ,"Không đến phòng y tế à?"
Nhìn dáng vẻ của Đàm Liễu Phương hình như có vẻ nghiêm trọng.
Vừa dứt lời, Đàm Liễu Phương ngã nhào lên người Triệu Tuế Tuế, Triệu Tuế Tuế chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi, không thể nào đỡ được Đàm Liễu Phương, đang lúc sắp ngã xuống đất thì cứu tinh xuất hiện.
"Tuế Tuế, bạn ấy sao vậy?" Vương Thủy Hoa đi tới, đỡ Đàm Liễu Phương dậy.
"Tớ không biết, hình như cậu ấy bị đau bụng." Triệu Tuế Tuế đứng thẳng người, may mà Vương Thủy Hoa đến, nếu không thì cô bé đã ngã sõng soài ra nhà vệ sinh rồi, nghĩ đến thôi đã thấy nổi da gà.
Lờ mờ, Triệu Tuế Tuế ngửi thấy mùi m.á.u tanh, vội vàng nhìn xuống phía dưới của Đàm Liễu Phương, may mà không có vết đỏ,"Tớ đi gọi cô giáo đây."
Giáo viên Tần vội vàng chạy đến, bế Đàm Liễu Phương xuống lầu.
Triệu Tuế Tuế nghĩ đến lần trước bà nội Đàm có nói muốn cô bé chơi với Đàm Liễu Phương nên cũng đi theo xuống tầng một.
Phòng y tế của trường trung học số 2 nằm ở tầng một của tòa nhà dạy học cấp hai, đi xuống cầu thang rẽ phải là tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa bước vào phòng y tế đã nghe thấy bác sĩ nói,"Kinh nguyệt ra nhiều quá, nằm nghỉ một lát, uống chút nước đường đỏ là được."
Triệu Tuế Tuế lại lần nữa than thở tại sao mình không phải con trai, con gái chỉ có mỗi cái chuyện này là không thích, con gái thường dậy thì từ 10 đến 15 tuổi, Triệu Tuế Tuế hy vọng mình đến năm 15 tuổi mới dậy thì, như vậy thì bớt được vài năm.
Chuẩn bị rời đi thì thấy bà nội Đàm vội vã đi tới, thấy bà định lên lầu, Triệu Tuế Tuế vội vàng ngăn lại,"Bà ơi, bạn Phương ở trong này ạ."
"Ở đâu?" Bà nội Đàm bị chặn lại, nhìn theo hướng Triệu Tuế Tuế chỉ, bà không biết chữ nên nhìn ba chữ "phòng y tế" cũng không hiểu, vẻ mặt có chút nghi ngờ.
"Ở trong phòng y tế ạ, lúc nãy bạn ấy còn ngất xỉu nữa." Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện Đàm Liễu Phương ngất xỉu trong nhà vệ sinh.
Bà nội Đàm nghe xong liền vội vàng chạy vào trong, nhìn thấy cháu gái nằm trên giường bệnh thì sốt ruột hỏi,"Bác sĩ, cháu gái tôi sao vậy?"
Nghe bác sĩ nói xong, bà nội Đàm vội vàng lấy kẹo gừng trong túi ra, mượn cốc pha cho cháu gái uống, vừa cho uống vừa mắng con dâu, chắc chắn là nó cố tình uống hết kẹo gừng rồi, khiến cháu gái bà tối qua không có mà uống.
Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa nghe được rõ mồn một, đợi đến khi chuông vào lớp vang lên bèn chạy về phòng học.
"Tuế Tuế, em đi đâu đấy?" Triệu Lập Võ thấy em gái chạy về lớp bèn hỏi.
"Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ ạ." Triệu Tuế Tuế nháy mắt với anh trai, ra hiệu cho anh đừng hỏi nữa.
Giờ nghỉ trưa, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Đàm Liễu Phương ở bên ngoài ký túc xá của cô giáo Tần, chắc là cô Tần bảo bạn ấy đến đó nghỉ ngơi.
Bên ngoài tuyết đang rơi dày đặc, đi bộ về quả thực không phải là một lựa chọn tốt.
"Cảm ơn cậu nhé."
Triệu Tuế Tuế đi ngang qua, Đàm Liễu Phương liền nói lời cảm ơn với cô.
"Không có gì, cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi." Triệu Tuế Tuế xua tay, sau đó đẩy cửa phòng thầy giáo Tần đi vào.
Triệu Lập Võ thấy em gái đi vào bèn giơ củ khoai tây trong tay lên hỏi,"Tuế Tuế, em muốn ăn cái nào?"
Triệu Tuế Tuế vừa mới ăn cơm trưa xong, hoàn toàn không thấy đói,"Em không ăn đâu."
"Vậy anh nướng cái to nhất, lát nữa hai đứa mình chia nhau." Triệu Lập Võ cũng biết sức ăn của em gái, lát nữa nếu em ấy không ăn thì cậu sẽ ăn hết.
"Vâng." Triệu Tuế Tuế gật đầu, cô bé cũng không chắc lát nữa có ăn nổi hay không.