Chờ sau khi Trần Tú Hòa sấy khô tóc, bà liền dẫn con gái nhỏ về nhà.
Trong phòng bếp, Triệu Quảng Thúc đang nấu cơm, nhìn thấy hai mẹ con trở về thì đưa tay nhìn đồng hồ,"Sao tắm lâu như vậy?"
"Quần áo cũng đã giặt sạch rồi." Trần Tú Hòa giũ quần áo trong chậu ra, treo lên tường lửa cho khô.
Triệu Tuế Tuế ngồi xổm trước bếp lò nhóm lửa giúp cha, lửa cần kiểm soát tốt, tối nay nhà họ ăn bánh nướng cuộn khoai tây sợi và một nồi canh thịt băm rau chua.
Triệu Quảng Thúc vừa nướng bánh vừa nghĩ lát nữa sẽ nói với mọi người trong nhà chuyện ông phải đi làm nhiệm vụ, nhiệm vụ lần này khá lâu, cũng không biết khi nào mới có thể trở về.
Trải qua một đoạn thời gian sống yên ổn bên vợ con, Triệu Quảng Thúc cảm thấy bản thân có chút lười biếng, là một quân nhân, ông có trách nhiệm và nghĩa vụ phải gánh vác.
Triệu Tuế Tuế không rõ suy nghĩ của cha mình, cô bé chỉ biết bánh trong nồi sắp cháy."Cha, cháy rồi!"
"Vẫn ổn, hơi cháy cạnh một chút, vẫn ăn được." Triệu Quảng Thúc xúc bánh trong nồi ra đĩa.
"Cha, vừa rồi cha đang nghĩ gì vậy?" Triệu Tuế Tuế biết cha mình không phải người dễ dàng lơ đãng.
TBC
"Cha đang nghĩ ngày mai phải đi làm nhiệm vụ..." Triệu Quảng Thúc không hề giấu giếm con gái nhỏ, thuận miệng nói ra suy nghĩ vừa rồi, vốn dĩ ông định sẽ nói chuyện này một cách đàng hoàng chứ không phải trong tình huống như vậy.
"Anh muốn đi làm nhiệm vụ à, khi nào thì trở về?" Trần Tú Hòa vừa bước vào phòng bếp đã nghe thấy chồng nói muốn đi làm nhiệm vụ, bà hít sâu một hơi rồi hỏi.
Triệu Quảng Thúc lắc đầu,"Chưa rõ lắm, chắc là rất lâu, tôi sẽ cố gắng về nhà trước tết."
"Vậy tôi đi chuẩn bị đồ cho ông." Trần Tú Hòa nói xong liền xoay người rời khỏi phòng bếp.
Triệu Quảng Thúc không nói gì, quân nhu trong quân đội đều được chuẩn bị đầy đủ, đồ đạc vợ chuẩn bị ông cũng không dùng được, nhưng có thể khiến bà chuyển dời sự chú ý cũng tốt.
"Cha, nếu đ.á.n.h không lại thì hãy chạy đi." Triệu Tuế Tuế nhìn cha, tuy nói quân nhân hy sinh trên chiến trường là vinh quang, nhưng cô bé cảm thấy đ.á.n.h không lại thì rút lui cũng không có gì đáng xấu hổ, sau này đ.á.n.h trả lại là được.
Lời nói của con gái khiến Triệu Quảng Thúc vừa buồn cười vừa xúc động,"Cha sẽ chú ý, cha còn phải đợi con gái vào đại học."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chờ đến khi cơm nước xong xuôi, hai anh em Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ mới trở về.
"Sao hôm nay về muộn vậy?" Trần Tú Hòa lấy quần áo trong thau của con trai ra phơi, bình thường hai anh em đều về nhà trước.
"Vương Diệu Tổ không biết dẫm phải cục xà phòng của ai, ở khu tắm tráng té một cú rõ đau." Triệu Lập Võ vừa cuộn bánh vừa kể lại chuyện xảy ra trong phòng tắm nam cho mọi người nghe.
"Có nghiêm trọng không?" Nghe đến đây, Triệu Tuế Tuế đã thấy đau thay, lại còn bị ngã trong tình trạng không mảnh vải che thân, sàn nhà tắm đều được lát gạch chống trơn trượt, không ngờ vẫn không chống đỡ được cục xà phòng.
"Chắc là không nghiêm trọng, Vương Diệu Tổ vừa ngã xuống đã lập tức bò dậy tìm người tính sổ, còn kiểm tra từng cái thau của mọi người." Triệu Lập Văn lắc đầu, chính vì Vương Diệu Tổ kiểm tra và cú ngã của cậu ta nên mọi người đều phải cẩn thận từng chút một, hơi nước trong phòng tắm nhiều, sơ ý một chút là không thấy rõ dưới chân có xà phòng hay không, chắc là do thân hình mập mạp của Vương Diệu Tổ đã giúp cậu ta giảm xóc.
"Tìm được người chưa?" Trần Tú Hòa múc cho con gái một bát canh, nhìn con trai út hỏi.
"Chưa ạ, thau của mọi người đều có xà phòng, chắc là do người tắm trước đ.á.n.h rơi." Triệu Lập Võ lắc đầu.
Tình trạng xà phòng bị rơi trong nhà tắm rất hay xảy ra, đặc biệt là khu tắm nam, mỗi ngày nhân viên vệ sinh có thể quét được mười mấy cục xà phòng, ai đến trước thì người đó lấy, dù sao xà phòng cũng giống nhau.
Hơn nữa nhà tắm khu tập thể không chỉ có người nhà của quân nhân, đôi khi các chiến sĩ trong doanh trại cũng đến.
Trong doanh trại chỉ có phòng tắm vòi sen, muốn tắm bồn hay kì lưng thì phải đến khu tập thể, nếu không với số lượng người như vậy thì nhà tắm khu này không đủ đáp ứng.
Triệu Tuế Tuế vừa uống canh rau chua nóng hổi vừa nghĩ đến một bản tin cô bé từng xem, có người gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, lúc đầu còn nhảy nhót lung tung nhưng cuối cùng lại không qua khỏi, còn Vương Diệu Tổ bị ngã đau như vậy mà vẫn có thể lập tức bật dậy tìm người khác gây sự, không biết có vấn đề gì về sau hay không.
"Không loại trừ khả năng này, có người bị ngã, sau một lúc mới xuất hiện triệu chứng, chắc là lão Vương sẽ theo dõi thêm." Nghe con gái nói, Triệu Quảng Thúc cũng không đưa ra kết luận chắc chắn, chinh chiến sa trường nhiều năm như vậy, ông đã từng chứng kiến rất nhiều trường hợp, có người bị rơi xuống vực, lúc đầu trông không có vẻ gì là bị thương, nhưng vài tiếng sau thì nôn ra m.á.u và tử vong.
Vừa dứt lời, bên ngoài sân vang lên một tiếng kêu đầy hoảng loạn.
Trần Tú Hòa hình như nghe thấy tiếng của Tôn Tú Tú,"Không phải là xảy ra chuyện thật rồi chứ, giọng nói vừa rồi rất giống mẹ của Vương Diệu Tổ."
"Để con ra xem sao." Triệu Lập Võ nhét vội miếng bánh cuộn trong tay vào miệng, bước nhanh ra ngoài.