Ban đầu, thầy định giao luôn cả việc ra đề thi cho Triệu Lập Văn, nhưng Triệu Lập Văn lấy cớ mẹ cũng học lớp xóa mù chữ nên đã từ chối. Vì phiếu lương thực và tiền, thầy đành phải tự mình ra đề thi."Này, đây là đề thi môn khoa học."
Anh cả Triệu Lập Văn nhìn túi giấy được dán kín mít trong tay, hỏi: "Thầy sợ em nhìn lén đề thi rồi tiết lộ cho mẹ em à?"
Thầy Tần nghe vậy thì lập tức nổi giận, trừng mắt nhìn Triệu Lập Văn: "Thầy đây là vì muốn đảm bảo tính công bằng, công chính."
Buổi tối, tại hội trường nhỏ, kỳ thi kết thúc khóa học xóa mù chữ đầu tiên của khu tập thể chính thức được tổ chức. Chủ nhiệm Chu và chủ nhiệm Quách còn long trọng dán tám chữ lớn "Khóa học xóa mù chữ đầu tiên" lên trên sân khấu.
Phần thưởng của kỳ thi được đặt trên bàn, đề thi không khó. Chủ nhiệm Chu và chủ nhiệm Quách dự định sẽ chấm điểm ngay tại chỗ và công bố kết quả luôn.
Trần Tiểu Mễ ngồi ở hàng ghế cuối cùng để giám sát kỳ thi, bên cạnh là hai cô giáo tiểu học Lâm Phán Nhi và Lý Nghiên Phỉ. Hai cô giáo sẽ cùng chấm bài thi với Trần Tiểu Mễ.
Kỳ thi gồm 3 bài: một bài ngữ văn, một bài toán và bài cuối cùng là kiến thức khoa học.
Sau khi nhận được đề thi, Trần Tú Hòa nhìn lướt qua một lượt, càng thêm tự tin vào việc giành được chiếc bình thủy giữ nhiệt.
Kỳ thi được khoảng một nửa thời gian, anh cả Triệu Lập Văn dẫn theo Tuế Tuế và Lạp Võ đến. Triệu Lập Văn cố ý sang nhà dì Giang Diệp mượn chiếc máy ảnh, đợi lát nữa sẽ chụp ảnh cho mẹ.
"Tiểu Văn, trong tay cháu là máy ảnh à?" Bác Trần Tiểu Mễ nhìn thấy chiếc máy ảnh trong tay Triệu Lập Văn, đột nhiên nhớ đến con trai cả của bác cũng có một chiếc, nhưng bị cháu trai làm hỏng, không sửa được, đành phải cất trong nhà cho bám bụi. Nghe em gái nói Triệu Lập Văn rất thích mày mò đồ đạc, bác định tặng chiếc máy ảnh cho Triệu Lập Văn, sửa được thì tốt, không sửa được cũng không sao, coi như là cho Triệu Lập Văn có cái để luyện tập.
Nghe bác Trần Tiểu Mễ nói vậy, anh cả Triệu Lập Văn như vớ được vàng: "Bác Trần, cháu sẽ cố gắng sửa ạ."
Bác Trần Tiểu Mễ gật đầu: "Lát nữa cháu qua nhà bác lấy nhé."
Lý Nghiên Phỉ nhìn anh em Triệu Tuế Tuế, trong lòng có chút khinh thường những người xuất thân từ nông thôn, nhưng dù sao cũng là người nhà của cấp trên của chồng, nên cô ta cũng biết giữ chừng mực.
Thời gian trôi qua rất nhanh, 8 giờ, kỳ thi kết thúc.
Có một số người làm bài chưa xong nhưng không chịu nộp bài, bị chủ nhiệm Chu dọa là không nộp bài sẽ bị điểm 0, họ mới chịu ngoan ngoãn nộp bài.
Bài thi nhanh chóng được thu lại. Bác Trần Tiểu Mễ dẫn mọi người lên sân khấu chấm bài. Tính cả bốn người bên văn phòng khu tập thể, tổng cộng có bảy người chấm bài.
Bác Trần Tiểu Mễ phụ trách kiểm tra ngẫu nhiên, xem có ai chấm điểm hoặc tính toán điểm sai hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kết quả nhanh chóng được tổng hợp. Trần Tú Hòa và Tôn Tú Tú đồng giải nhất.
Giải nhất chỉ có một chiếc bình thủy giữ nhiệt, giải nhì có hai chiếc bình nước quân dụng, giải ba có ba chiếc cốc tráng men.
Hai người đồng điểm cao nhất, chủ nhiệm Chu và chủ nhiệm Quách bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng bài thi của Trần Tú Hòa và Tôn Tú Tú, nhưng không phát hiện thấy sai sót gì.
"Không sai sót gì, vậy thì cả hai cùng đạt giải nhất, tôi sẽ xin thêm quân đội một chiếc bình thủy nữa." Bác Trần Tiểu Mễ vung tay, không thể nào để hai người cùng điểm cao nhất mà lại phải tranh nhau một giải thưởng được.
Nghe Trần Tiểu Mễ nói vậy, Trần Tú Hòa thở phào nhẹ nhõm.
Kết thúc khóa học cũng có tiêu chuẩn, những người đạt yêu cầu sẽ được nhận một cuốn sổ đỏ, những người không đạt sẽ không có.
Trong số những người không đạt có Trương Tiểu Thảo. Cô ta đến lớp học là vì bị phần thưởng hấp dẫn, không ngờ bài thi lại khó như vậy, khiến cô ta có chút xấu hổ.
Cảnh vệ viên của sư trưởng Lưu nhanh chóng mang đến một chiếc bình thủy giữ nhiệt. Tuế Tuế nhìn về phía sau hậu trường, thấy bóng dáng sư trưởng Lưu thoắt ẩn thoắt hiện.
Chủ nhiệm Chu lên sân khấu tổng kết khóa học, động viên những chị em trong khu tập thể không đạt giải thưởng đừng nản lòng, vẫn còn cơ hội ở khóa học xóa mù chữ lần thứ hai.
Tiếp theo là phần trao thưởng và giấy chứng nhận. Triệu Lập Văn bước lên phía trước sân khấu, chuẩn bị chụp ảnh.
Trần Tú Hòa nhìn vào ống kính máy ảnh, thứ đã lâu rồi bà mới được nhìn thấy, nhớ đến động tác mà con gái đã dặn dò, bà nâng niu tấm giấy khen và chiếc bình thủy trong tay, mỉm cười nhìn vào ống kính. Bức ảnh mang ý nghĩa kỷ niệm đã được ghi lại.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đứng dưới sân khấu, vỗ tay rất nhiệt tình, trên mặt rạng rỡ nụ cười.
Chủ nhiệm Chu thấy Triệu Lập Văn đang chụp ảnh, liền nảy ra ý định chụp một bức ảnh tập thể: "Tiểu Văn, cháu còn phim không?"
"Dạ còn một tấm ạ." Anh cả Triệu Lập Văn biết ý của chủ nhiệm Chu, quả thật là trong máy ảnh vẫn còn một tấm phim.
TBC
Dì Giang Diệp không biết chụp gì, nên vẫn giữ lại cuộn phim chưa đem đi rửa, biết Trần Tú Hòa muốn chụp ảnh kỷ niệm khi kết thúc khóa học, nên đã đưa cho Triệu Lập Văn.
"Được, lát nữa dì đưa tiền phim cho Giang Diệp." Chủ nhiệm Chu gật đầu. Dù sao cuộn phim cũng là do dì Giang Diệp bỏ tiền ra mua.