Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 368



Mọi người xung quanh nghe Trương Lan nói, có chút d.a.o động, nhưng không ai hành động, bởi việc này có thể khiến người khác phật ý.

1 đồng không đủ để bọn họ hành động, Trương Lan liền tăng lên 2 đồng, đến lúc tăng đến 5 đồng, liền có người đứng ra làm chứng.

"Là người vừa rồi cãi nhau với anh, lúc anh mua hết dầu của cả quầy hàng." Người làm chứng không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn Trương Lan với ý tứ rất rõ ràng là muốn tiền.

Triệu Tuế Tuế nhìn biểu cảm hối hận của những người xung quanh, đoán chừng họ đang tiếc nuối vì không chịu đứng ra lúc nãy, để 5 đồng rơi vào tay người khác.

"Có ai biết người đàn ông đó là ai không?" Công an lên tiếng hỏi.

"Hình như là Hoàng Tam của đại đội Hướng Dương." Trong đám đông có người lên tiếng.

"Trương Lan, anh thu dọn đồ đạc đi, chúng ta đến đại đội Hướng Dương tìm Hoàng Tam." Công an đóng cuốn sổ lại, bảo Trương Lan thu dọn đồ đạc rồi dẫn người đi về phía đại đội Hướng Dương.

Trương Lan nhìn dáng vẻ lưu luyến của người làm chứng,"Cô đi cùng các đồng chí công an trước đi, tôi sẽ không quên đâu."

Chờ mọi người giải tán hết, Triệu Tuế Tuế mới từ trên cây đi xuống,

Vừa xuống đến gốc cây đã thấy có người đến dọn dẹp chỗ dầu đậu phộng bị đổ, Triệu Tuế Tuế cẩn thận nhón chân rời đi.

"Dầu ngon như vậy, mang về cho lợn ăn thì tốt biết mấy." Bà lão họ Bao vừa nói vừa rắc cám trong tay xuống chỗ dầu đậu phộng.

Triệu Tuế Tuế liếc nhìn bà lão họ Bao một cái rồi xoay người rời đi tìm mẹ.

"Mẹ, để con giúp mẹ." Triệu Tuế Tuế đưa tay nhận lấy đồ từ tay mẹ.

"Chờ chán rồi à?" Trần Tú Hòa vừa nói vừa dắt con gái nhỏ rời đi, chợ quá đông đúc, hai dãy còn lại bà không có ý định đi tiếp nữa.

Triệu Tuế Tuế lắc đầu, vừa rồi cô vừa được xem kịch hay lại còn ở vị trí VIP.

"Đáng tiếc thật đấy, một bình dầu đậu phộng lớn như vậy." Trần Tú Hòa nhìn về phía chỗ dầu bị đổ lúc nãy, mặt đất bị nhuộm một màu nâu sẫm.

"Mẹ, mẹ còn thấy gian hàng nào bị mua hết không?" Triệu Tuế Tuế hỏi, sắp tới phiên chợ sẽ bị dẹp bỏ, mọi thứ diễn ra một cách âm thầm, lặng lẽ.

"Hình như có vài gian hàng." Trần Tú Hòa suy nghĩ một chút, quả thật có một số gian hàng vừa bày ra đã có người mua hết, nhưng nhà bà không thiếu những thứ đó nên cũng không để ý lắm.

Triệu Lập Võ ôm một đống đồ chen ra khỏi đám đông, thở hổn hển: "Phù, đông người quá, mẹ, chúng ta còn đi dạo nữa không?"

"Không đi nữa, về nhà thôi." Trần Tú Hòa xách túi đậu phụ khô và kẹo mạch nha trên tay con trai nhỏ, đi về phía đồn công an.

Về đến nhà, Triệu Lập Văn đang ngủ trên xích đu, trên mặt úp một quyển sách. Nửa tháng nữa là đến kỳ thi đại học, bây giờ cậu là bảo bối của cả nhà, không phải làm việc gì cả, chỉ cần ăn cơm và đọc sách là được.

Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai mình nằm ngủ trên xích đu đến t.h.ả.m hại, rõ ràng bên cạnh có ghế dựa êm ái lại không thèm nằm, nhất định phải chọn xích đu, cô bĩu môi: "Anh, anh có muốn ăn kẹo mạch nha không?"

"Lại đây đọc sách cho anh nghe." Triệu Lập Văn vẫy tay gọi em gái.

Triệu Tuế Tuế bĩu môi, nhưng vẫn cầm một cuốn sách trích dẫn lời của các vị lãnh tụ vĩ đại lên đọc, coi như là học thuộc trước.

Lúc Triệu Quảng Thúc đi làm về ăn cơm trưa, nhìn thấy con gái út đang đứng dưới gốc cây đọc sách, còn con trai lớn thì nằm như ông tướng, đúng là hình ảnh của một tên địa chủ phong kiến, ông bỗng cảm thấy ngứa ngáy tay chân, hắng giọng: "Khụ."

Triệu Tuế Tuế ngẩng đầu lên khỏi trang sách,"Cha, cha đã về rồi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Con đi uống nước đi, để cha đọc cho anh con nghe." Triệu Quảng Thúc nhận lấy quyển sách từ tay con gái, bảo cô bé vào nhà uống nước.

Triệu Quảng Thúc kéo một chiếc ghế đến ngồi trước mặt con trai lớn, dùng giọng điệu huấn luyện binh sĩ bắt đầu đọc sách, vừa đọc vừa lồng ghép những lời nhận xét của bản thân vào.

Triệu Tuế Tuế đi vào phòng khách uống nước xong, lại quay về gốc cây lê, nghe cha mình thao thao bất tuyệt những lý lẽ cao siêu, cô cảm thấy nếu như không có ký ức kiếp trước, nhất định cô sẽ bị cha mình giáo d.ụ.c thành một người vừa hồng vừa chuyên.

Nhìn dáng vẻ dửng dưng của anh trai, chắc là anh ấy đã ngủ say rồi, Triệu Tuế Tuế len lén kéo tóc anh mình.

Triệu Lập Văn nghe tiếng đọc sách trong trẻo, mềm mại của em gái, chìm vào giấc mơ. Cậu mơ thấy sếp nghiệm thu dự án của mình ở kiếp trước phát một khoản tiền thưởng lớn, cậu liền đưa cha mẹ và bố mẹ vợ đi du lịch Tam Á vào dịp Tết.

Thấy gì mua nấy, tiêu tiền như nước, đột nhiên bố cậu vốn đang vui vẻ hưởng thụ bỗng nghiêm mặt giáo d.ụ.c cậu không được tiêu xài hoang phí, nói một hồi lại biến thành mắng mỏ.

Lúc Triệu Lập Văn tỉnh dậy, bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng dạy dỗ của cha mình.

"Là một người con của đất nước, chúng ta phải lấy việc học tập để phục vụ cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, học tập là để cống hiến cho đất nước, quốc gia giàu mạnh và xã hội ổn định cần có những người có tri thức, có văn hóa, cống hiến cho đất nước là không nên so đo thiệt hơn."

Triệu Quảng Thúc thấy con trai lớn đã tỉnh, liền đóng sầm quyển sách lại,"Đi ăn cơm."

"Hả?" Triệu Lập Văn nhìn bóng lưng của cha mình, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Anh, lúc nãy anh ngủ gật rồi sao?" Triệu Tuế Tuế chống nạnh bắt chước giọng điệu của cha mình lúc nãy.

"Không có." Triệu Lập Văn chối bay chối biến.

"Cha đứng trước mặt anh đọc sách lâu mà anh không có phản ứng gì cả, nếu em không kéo tóc anh, chắc giờ này anh vẫn chưa tỉnh đâu." Triệu Tuế Tuế tranh công.

Triệu Lập Văn xấu hổ sờ lên mặt mình, định giải thích thì thấy Vương Kim Liên đẩy cửa bước vào,"Bác gái Vương, bác tìm mẹ cháu ạ?"

"Không, bác tìm cháu, cái đó..." Vương Kim Liên chà chà tay, ấp úng nói,"Cháu có thể cho Nam Xuyên nhà bác mượn vở ghi chép của cháu được không?"

"Vở ghi của cháu đều cho mọi người mượn hết rồi ạ, cháu không còn." Triệu Lập Văn nói, vở ghi của cậu đã bị các bác trong khu nhà mượn hết rồi, cậu cũng không còn.

"Vậy à, vậy Nam Xuyên nhà bác có thể đến nhà mình cùng ôn tập với cháu được không?" Vương Kim Liên nhỏ giọng hỏi, Triệu Lập Văn là học sinh giỏi nhất trường cấp 3 số 2, nếu con trai bà có thể học chung với cậu, biết đâu sẽ đậu đại học.

"Không được đâu, Tiểu Văn nhà tôi cần một môi trường yên tĩnh để ôn tập." Trần Tú Hòa từ trong nhà đi ra gọi con trai và con gái út vào ăn cơm, vừa lúc nghe thấy lời đề nghị trơ trẽn của Vương Kim Liên.

Tuy con trai bà nói là nắm chắc, nhưng kỳ thi đại học là bước ngoặt quan trọng của đời người, bây giờ bà không cho con trai làm việc nhà, sao có thể để con trai làm gia sư cho con người khác được.

Vương Kim Liên biết là mình đã quá đáng, bèn ngượng ngùng nói: "Vậy thôi, bác không làm phiền nữa."

"Mẹ, con có thể tự từ chối mà." Đợi Vương Kim Liên đi rồi, Triệu Lập Văn bất đắc dĩ nhìn mẹ mình.

"Không sao, mẹ nói cũng như vậy, ăn cơm thôi, hôm nay có món sườn xào chua ngọt con thích ăn đấy." Trần Tú Hòa xua tay, bây giờ ai đến nhà làm phiền con trai bà ôn thi, bà đều không đồng ý.

Con trai của Vương Kim Liên là Vương Nam Xuyên, học lớp 12/3, những ai trong khu nhà ở đăng ký thi đại học Trần Tú Hòa đều biết. Bảo Vương Nam Xuyên đến học chung với con trai bà, chẳng khác nào bảo con trai bà dạy kèm cho con trai bà ta, bình thường không lo học hành, bây giờ mới cuống cuồng lên, nếu là người khác, chắc đã mắng cho một trận rồi.

"Mẹ, phần của con đâu?" Triệu Tuế Tuế chen ngang, nhìn mẹ mình.

TBC

"Khoai môn bọc đường cũng làm rồi, con đi rửa tay rồi vào ăn cơm đi." Trần Tú Hòa cởi tạp dề ra, xoay người đi vào nhà.