Triệu Tuế nghe xong, lập tức chạy tới cầm lấy chiến lợi phẩm của mình trước Triệu Gia Hưng,"Nào có nhiều thỏ đụng cây như vậy, đây là em đ.á.n.h được."
Triệu Lập Võ bên này, vội vàng nhét con thỏ vào trong gùi của mình, bọn họ bắt được hơi nhiều thỏ, vì để tránh phiền phức, vẫn nên giấu đi thì tốt hơn.
"Triệu Tuế, sao em lại ở đây?" Triệu Gia Hưng nhìn Triệu Lập Võ cách đó không xa, không dám lên tay cướp.
"Tại sao em không thể ở chỗ này?" Triệu Tuế liếc mắt, cho dù hộ khẩu của cô không ở đại đội Phú Hưng, đại đội Phú Hưng cũng là gốc rễ của cô.
"Không phải, trở về lúc nào vậy?" Triệu Thiết Đản ngăn Triệu Gia Hưng lại, vừa chuyển ánh mắt liền thấy được Triệu Lập Võ, ánh mắt sáng lên: "Lập Võ, cậu trở về rồi."
"Sáng hôm nay tôi trở về, Thiết Đản, mọi người đi đốn củi trên núi à?" Triệu Lập Võ cột chặt con thỏ trong gùi, nhưng con thỏ còn sống vẫn còn đang kêu ục ục, chỉ có thể giao sọt cho Triệu Bảo Châu trông coi, còn mình đi lên phía trước nói chuyện với Triệu Thiết Đản.
"Không có đâu, chúng tôi thèm thịt, đến săn thỏ rừng gà rừng gì đó." Triệu Thiết Đản nhún vai: "Bốn người mới săn được một con gà rừng, tôi còn bị ngã một cái, chuẩn bị đi đến dòng suối nhỏ nướng ăn, cậu có muốn đi cùng không?"
Những người phía sau Triệu Thiết Đản nghe được ánh mắt sáng ngời, con thỏ trong tay Triệu Tuế còn lớn hơn cả gà rừng, từng đôi mắt kỳ vọng nhìn Triệu Lập Võ, hi vọng anh có thể mang theo con thỏ gia nhập.
"Không được, thỏ là để đãi người xây nhà, chờ nhà tôi xây xong sẽ lại tìm cậu chơi." Triệu Lập Võ lắc đầu, mang theo em gái chuẩn bị về nhà.
"Đi thôi, chúng ta đi nướng gà ăn." Triệu Thiết Đản biết không còn hy vọng nữa, tiếp tục dẫn mọi người lên núi.
Triệu Tuế đưa con thỏ trong tay cho Triệu Bảo Châu,"Bảo Châu, cái này cho em."
"Không được, nhà chị muốn mời người giúp xây nhà ăn cơm, lần sau nói sau." Triệu Bảo Châu lắc đầu, thả thỏ con trên tay xuống, thỏ con còn chưa cai sữa, nhà bọn họ nuôi không sống cũng không có lương thực nuôi.
"Cầm đi, ngày nào chị cũng lên núi." Triệu Tuế nhét con thỏ vào trong gùi của Triệu Bảo Châu: "Lát nữa chúng ta còn đi đặt bẫy."
"Vậy không được, chờ nhà chị xây xong rồi nói." Triệu Bảo Châu dùng sức lắc đầu, lại đưa con thỏ về. Tối hôm qua cô bé nghe được mẹ nói, mời người xây nhà làm cơm ngon thì nhà mới được xây tốt.
"Vậy không phải em đã đồng ý sẽ mang con thỏ về cho ông Bát sao?" Triệu Tuế đem lời nói hùng hồn lúc trước của Triệu Bảo Châu nói ra.
"Chuyện này... Em bắt được thỏ con rồi, hai con." Triệu Bảo Châu cúi đầu nhìn thỏ con đang cọ ống quần của mình, nhét chúng vào trong hang thỏ.
"Vậy được rồi, chị còn phải ở lại đại đội Phúc Hưng đợi đến khai giảng." Triệu Tuế nhìn Triệu Bảo Châu, dù thế nào cũng không nhận, chỉ có thể bỏ con thỏ vào trong gùi của mình,"Chị mang về hai quả dưa hấu, là tự chị trồng, đợi lát nữa em tới nhà chị ăn nhé."
"Dưa hấu à, tốt quá, em chỉ xem qua dưa hấu trên sách giáo khoa thôi." Triệu Bảo Châu kinh hỉ nói.
TBC
"Đợi lát nữa em ăn dưa hấu, có thể mang hạt dưa về cất giữ, chờ sang năm cũng có thể trồng." Triệu Tuế gật gật đầu, nắm tay Triệu Bảo Châu đi xuống núi.
Sau khi về đến nhà, Trần Tú Hòa lấy con thỏ trong gùi của con gái nhỏ ra: "Lát nữa sang nhà cậu thăm ông ngoại, con thỏ này mang sang vừa lúc, quầy thịt heo ở xã hôm nay không bán thịt heo, mẹ không mua được."
"Mẹ, Bảo Châu muốn ăn dưa hấu." Triệu Tuế kéo kéo góc áo mẹ.
"Tự con đi cắt, lấy thêm mấy miếng đến nhà chính cho ông bà." Trần Tú Hòa ném con thỏ trong gùi của con trai vào chuồng gà, ngày mai làm thịt một con để cúng ngày khởi công.
Triệu Tuế mang Triệu Bảo Châu vào trong phòng, ôm một quả dưa hấu mang về đến trên bàn ăn.
"Để anh." Triệu Lập Võ cầm một con d.a.o đi tới, chia dưa hấu thành hai nửa, lại động tác nhanh nhẹn cắt thành từng miếng nhỏ: "Bảo Châu, đừng nhìn nữa, tự em cầm đi."
Nói xong, Triệu Lập Võ cầm dưa hấu đi đến nhà chính.
Triệu Bảo Châu hai tay cầm miếng dưa hấu hình tam giác, suy nghĩ một chút rồi há miệng c.ắ.n xuống, thì ra là vị này,"Ngọt ngọt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ăn nhiều một chút, còn nữa." Triệu Tuế cũng cầm lấy một miếng bắt đầu ăn, dưa hấu cô bé thật sự là ăn mãi không chán, đặc biệt là vào mùa hè được ăn một miếng, có thịt cũng không đổi.
Triệu Lập Văn ở bên ngoài chạy cả buổi sáng, rốt cuộc tìm đủ người đến giúp xây nhà,"Bảo Châu đến rồi."
"Anh Lập Văn, ăn dưa." Triệu Bảo Châu thu thập hạt dưa hấu còn lại của mình, sang năm cô bé cũng tự mình trồng.
Triệu Lập Văn vừa khát nước, cầm lấy một miếng bắt đầu ăn.
Đến giờ cơm trưa, mọi người lần lượt tan ca trở về.
Lúc Dư Giai Giai còn ở ruộng đã nghe nói người của nhánh thứ ba trở về,"Chị ba đã trở về."
"Em dâu." Trần Tú Hòa đang chuẩn bị đóng cửa sân trước thì nghe thấy giọng Dư Giai Giai, hai người chào hỏi vài câu rồi ai làm việc nấy.
"Tiểu Văn, Tiểu Võ, Tuế Tuế, sang nhà cậu nào." Trần Tú Hòa đeo gùi trên lưng, gọi lớn một tiếng, bây giờ đi qua đó, đến đại đội Quang Minh vừa lúc kịp ăn cơm.
Triệu Tuế đội mũ đi theo sau mẹ, lúc đi ngang qua một người bị trừng mắt nhìn một cái,"Mẹ, người vừa rồi là ai vậy?"
"Lưu Chiêu Đệ, con không nhớ à?" Trần Tú Hòa nói.
"Lưu Chiêu Đệ của nhà bác cả?" Triệu Tuế nhớ lại dáng vẻ của Lưu Chiêu Đệ, mới một năm mà thay đổi nhiều quá.
"Quả thật già đi không ít, xem ra bác cả sống không được yên ổn." Trần Tú Hòa định lúc trở về sẽ hỏi chị họ, năm đó Lưu Chiêu Đệ rời đi ngoại trừ sảy thai thì còn có chuyện gì khác.
Đại đội Quang Minh, Trần Trụ Tử đã sớm chờ ở đầu đội, trước kia không nói tháng nào cũng gặp, nhưng ít nhiều cũng được nhìn thấy, bây giờ là tròn một năm không thấy con gái, ông rất nhớ.
"Ông ngoại!" Triệu Lập Võ từ xa đã thấy ông ngoại đang đứng ở dưới gốc cây nhìn xung quanh, lớn tiếng gọi.
"Ừ." Trần Trụ Tử nhìn con gái mang theo đám cháu ngoại trở về, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
Trần Tú Hòa đến gần phát hiện cha mình già đi rất nhiều, rõ ràng mới 1 năm không gặp,"Cha."
"Ừ, về nhà thôi, nhà Mãn Thương làm cơm ngon lắm." Trần Trụ Tử cẩn thận đ.á.n.h giá cả nhà con gái, gật đầu.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Trần Vệ Dân mang theo anh chị họ cùng nhau ra ngoài đi dạo.
Lúc Trần Tú Hòa và Tiền Lệ tán gẫu, mới biết được cha cô và mẹ kế đã ly thân.
Nguyên nhân là do mẹ kế muốn hợp gia với chú út, cha và chú út không đồng ý, bà ta cứ làm ầm ĩ, náo loạn hơn một tháng, cha cô cũng không có ngủ một giấc ngon, người đều tiều tụy rất nhiều, cuối cùng liền đề nghị ly thân với mẹ kế, cho bà ta một gian nhà đất trong sân nhà chú út rồi chính thức ly thân.
Trần Tú Hòa biết cha và mẹ kế của cô không có đăng ký kết hôn, không chỉ là thế hệ của cha cô, ngay cả thế hệ của cô cũng rất ít người đăng ký kết hôn,"Ly thân là tốt rồi, đã đến chỗ đội trưởng lấy giấy tờ gì chưa?"
"Đội trưởng không chịu làm." Tiền Lệ lắc đầu.
"Không sao, cha và mẹ kế ly thân thời gian dài là được, dù sao cũng không có đăng ký kết hôn, việc này người trong đội biết chứ?" Trần Tú Hòa cũng đang đi học, biết luật hôn nhân thực tế.
"Biết." Tiền Lệ gật đầu, suy nghĩ một chút vẫn nói ra chuyện kia: "Bà ta muốn sau này gả Tuế Tuế cho con trai bà ấy, thân càng thêm thân."
Trần Tú Hòa nghe xong lập tức nổi giận, loại người gì mà dám mơ tưởng đến con gái của cô chứ,"Hừ, bà ta thật đúng là dám nghĩ, dám nói trước mặt tôi xem tôi có xé rách miệng bà ta không."