Yến hội trong tộc tổ chức cho Triệu Lập Văn là trước khi bọn họ về khu tập thể một ngày, trong khoảng thời gian này bọn họ còn có thể lên núi săn thú.
Nhìn thịt trong không gian, số thịt này đủ ăn nhiều năm.
Hai anh em dừng kế hoạch săn bắn, dã vật trên Núi Lộc Minh nhao nhao thở phào nhẹ nhõm, mùa hè này chúng đã trải qua hơn nửa tháng lo lắng hãi hùng.
Chờ đến khi bọn họ đến sườn núi, Đại Hôi ngậm con thỏ hoang chạy ra, sau khi kêu "gâu gâu", đôi mắt xanh biếc nhìn con ch.ó săn nhỏ trong n.g.ự.c Triệu Tuế, xoay người chạy vào sâu trong núi.
"Đây là lần cuối cùng mẹ con chúng gặp mặt phải không?" Triệu Tuế xúc động trước tình mẹ của ch.ó sói.
"Nếu Tiểu Hôi không được chọn làm ch.ó nghiệp vụ, lúc chúng ta trở về có thể mang theo nó." Triệu Lập Văn sờ Tiểu Hôi đang được em gái ôm trong lòng.
Tiểu Hôi thoải mái cọ cọ tay Triệu Lập Văn, khiến Triệu Tuế nhìn có chút buồn bực, đúng là "có sữa là mẹ", mới qua mấy ngày đã quên chuyện ch.ó mẹ nhà mình ngậm nó đòi sữa.
"Em còn trông chờ một con ch.ó nhỏ mới đầy tháng có trí nhớ gì sao." Triệu Lập Văn giải thích cho em gái: ch.ó con khoảng 3 tháng tuổi mới bắt đầu hình thành trí nhớ.
"Hừ." Triệu Tuế hung hăng "chà đạp" Tiểu Hôi một phen, tiếp tục xuống núi.
Tiểu Hôi cho rằng Triệu Tuế đang đùa giỡn với nó, cái đầu nhỏ cọ cọ vào tay cô bé, rên ư ử đòi sữa.
"Hết rồi, mày nên cai sữa đi, hôm nay bắt đầu ăn bánh bao." Triệu Tuế vỗ vỗ đầu Tiểu Hôi.
Triệu Lập Văn thu con thỏ rừng cuối cùng Đại Hôi đưa vào không gian, sau đó cùng nhau xuống núi.
Trần Tú Hòa nhìn thấy con trai lớn xách con thỏ hoang từ trong gùi ra, nghĩ tới tiệc lên lớp ngày mai, liền nói: "Con thỏ có thể đưa đến nhà ăn bên kia, Tiểu Văn, ngày mai các con còn đi săn thỏ không?"
Lần này tiệc theo quỹ chung, bà nghe nói trong đội có người có ý kiến.
TBC
Triệu Tuế nghe xong thì khựng lại, trong không gian của cô có lợn rừng, nhưng không thể lấy ra, vết thương do mũi tên đặc chế dễ dàng bị phát hiện.
Nghĩ bắt thỏ rừng tốn nhiều sức, Triệu Lập Văn quyết định trực tiếp săn heo rừng, gật đầu: "Để con đi mượn cung tên."
Triệu Bạch Chính nghe Triệu Lập Văn muốn lên núi săn thú, cũng không hỏi nhiều liền cho anh mượn cung tên, cho rằng anh đi săn thỏ rừng.
Buổi chiều, Triệu Lập Văn dẫn theo em trai và em gái cùng nhau lên núi.
Hơn nửa tháng nay, Triệu Lập Văn đã nắm rõ tình hình trong núi, rất nhanh liền tìm được mục tiêu.
"Tiểu Võ, hướng 11 giờ có một con." Triệu Lập Văn phát hiện một con lợn rừng, báo vị trí cho em trai.
Triệu Lập Võ kéo cung ngắm chuẩn xác rồi buông tay, mũi tên lao vun vút về phía cổ lợn rừng.
Đó là mũi tên bình thường, không phải loại đặc chế của Triệu Lập Văn, một mũi tên không trúng được chỗ hiểm yếu thì lợn rừng vẫn có thể chạy trốn.
Triệu Tuế thấy lợn rừng định bỏ chạy, lập tức buông tay b.ắ.n mũi tên chặn đường, mũi tên cắm phập vào chân trái trước của con vật.
Triệu Lập Võ cũng nhanh chóng b.ắ.n thêm một mũi tên trúng chân phải trước.
Lợn rừng trúng liên tiếp ba mũi tên, vùng vẫy một hồi rồi nằm im bất động.
Lúc này, Triệu Tuế lại phát hiện một con lợn rừng khác đi lạc đàn: "Có muốn b.ắ.n nó không?"
Vốn dĩ bọn họ chỉ định săn một con lợn rừng, không ngờ lại có con tự dâng tận cửa.
Một con lợn rừng hay hai con lợn rừng đối với nhà họ không có gì khác biệt, nhưng đối với người dân đại đội Phú Hưng mà nói thì khác nhau rất lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lập Văn nhìn theo hướng em gái chỉ, tiện thể quan sát hoàn cảnh xung quanh, gật đầu: "Động thủ."
"Để em." Triệu Lập Võ lấy mũi tên đeo bên hông lắp vào cung, nhắm một lúc rồi b.ắ.n trúng đầu lợn rừng,"Tiếc quá, đáng lẽ nên nhắm vào mắt nó."
Triệu Tuế thấy lợn rừng liều mạng giãy giụa, nhất thời không thể nhắm vào mắt nó được, mà động tĩnh lớn như vậy rất dễ thu hút ch.ó sói và những con lợn rừng khác, cô quyết định từ bỏ ý định ban đầu, cũng nhắm vào đầu nó mà bắn.
May mắn là sau khi trúng mũi tên của Triệu Tuế, con lợn rừng cũng không còn động đậy nữa.
"C.h.ế.t rồi à?" Triệu Lập Võ dùng ống nhòm quan sát, chân lợn rừng vẫn còn đang co giật, nhưng chắc chắn là không thể nhúc nhích được nữa.
Ba người đợi thêm một lúc, Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ mới leo xuống,"Tuế, em ở trên đó quan sát nhé."
"Em biết rồi." Triệu Tuế dùng ống nhòm quan sát xung quanh, xem có con ch.ó sói nào ngửi thấy mùi m.á.u tanh chạy đến không.
Triệu Lập Võ lấy bùn đắp lên vết m.á.u của lợn rừng, đặt lên chiếc xe trượt đã được đan bằng cỏ lau từ trước, kéo lợn rừng xuống núi.
Triệu Tuế vẫn treo mình trên cây, tìm kiếm tung tích của Đại Hôi, nhưng đáng tiếc là không thấy đâu, có lẽ nó đã trốn đi, hoặc là không có ở đây.
Triệu Lập Võ kéo con lợn rừng đến sườn núi nhỏ giấu đi, sau đó quay trở lại rừng sâu kéo con còn lại,"Tuế, mau xuống đây!"
"Sắp xong rồi!" Triệu Tuế cởi dây thừng buộc trên eo, bắt đầu leo xuống.
Triệu Lập Văn nhìn hai con lợn rừng, xem như cũng không phải để tộc phải bỏ tiền ra lo liệu toàn bộ tiệc mừng,"Hai đứa ở đây trông chừng, anh đi gọi chú Bạch Chính lên."
Nghe Triệu Lập Văn nói xong, Triệu Bạch Chính nghi ngờ tai mình nghe nhầm: "Cháu lặp lại lần nữa xem?"
"Bọn cháu đ.á.n.h được hai con lợn rừng, ngay trên sườn núi, chú tìm người khiêng chúng xuống đi ạ." Triệu Lập Văn lặp lại.
"À ừ, được." Nghĩ đến khả năng b.ắ.n tên của Triệu Lập Võ và Triệu Tuế, Triệu Bạch Chính bừng tỉnh, hóa ra hai đứa nó lên núi săn lợn rừng.
Lợn rừng nhanh chóng được khiêng xuống núi, mọi người đang làm việc dưới chân núi nghe tin cũng vội vàng chạy đến vây xem, lợn rừng trên núi là tài sản chung, bọn họ có thể được chia thịt.
Nghe nói ba anh em Triệu Lập Văn săn được lợn rừng, những lời xì xào bàn tán về việc dùng quỹ chung để tổ chức tiệc mừng cho Triệu Lập Văn lập tức biến mất, người ta đã bỏ tiền ra lo liệu phần lớn rồi, ai còn có ý kiến gì nữa.
Đại đội trưởng nhìn hai con lợn rừng, trong lòng vui như mở cờ, vốn dĩ tộc định bắt một con lợn nuôi trong đội làm thịt, không ngờ lại tiết kiệm được.
Triệu Lập Võ và Triệu Tuế đưa cung tên trả lại cho Triệu Bạch Chính: "Mũi tên vẫn còn cắm trên người lợn rừng ạ."
"Không sao, để chú tự rút." Triệu Bạch Chính xua tay: "Phải dùng băng giữ thịt lợn rừng mới được."
"Nhà tôi còn băng, sang nhà tôi lấy." Đại đội trưởng vui vẻ nói.
Hồi tháng 1, ai nấy đều lo lắng mùa hè năm nay sẽ hạn hán nên đã tích trữ rất nhiều băng trong hầm, trời lại mưa nên không dùng đến, nhà nào cũng còn nhiều băng lắm.
Đến ngày diễn ra tiệc mừng, Triệu Lập Văn đã dậy từ sớm đi mời nhà ông ngoại.
Tuy là tiệc mừng do họ Triệu tổ chức, nhưng nhà ngoại của nhân vật chính vẫn phải được mời đến dự.
Tiệc mừng được tổ chức vào buổi trưa, Trần Tú Hòa định vào bếp phụ giúp thì bị Trần Tú Mai đẩy ra: "Hôm nay không cần chị, ra ngoài đi."
Có hai con lợn rừng, món mặn đều được chế biến thành "nửa nạc nửa mỡ", một nửa là thịt, một nửa là rau.
Triệu lão gia tử vui vẻ ngồi bàn chính, hài lòng nhìn đứa cháu trai thứ hai, nhìn một lát lại chuyển sang bàn bên cạnh, nơi có hai đứa cháu, một trai một gái, thầm nghĩ mấy năm nữa lại có thể tổ chức thêm một bữa tiệc linh đình như thế này, rồi lại nhìn sang đứa cháu trai thứ ba ngồi cạnh đứa cháu trai thứ tư, biết đâu sang năm lại có thêm một bữa tiệc nữa.
Triệu Lập Văn bị các bậc trưởng bối gọi tới hỏi han đủ điều, Triệu Tuế vừa ăn thịt vừa nhìn anh trai cười đến cứng cả mặt, thầm nghĩ đến lúc thi đỗ đại học, nhất định cô sẽ không tổ chức tiệc mừng.