Lục Minh đều tự mình đạp xe đi đón em gái.
Vừa nghĩ đến Lục Minh, Lục Minh liền đạp xe đạp đi ngang qua, mọi người chào hỏi Lục Minh rồi cậu ấy đạp xe đi về phía trường tiểu học.
"Cậu xem Lục Minh đối xử với em gái như thế nào." Triệu Tuế Tuế bĩu môi, ý bảo Chu Thiến Thiến học hỏi.
"Chu Binh là em trai." Chu Thiến Thiến mặt không đổi sắc nói.
"... Được rồi, mình về trước đây." Triệu Tuế Tuế cảm thấy trước khi Chu Binh lớn lên sẽ luôn bị Chu Thiến Thiến chèn ép, có lẽ trước kia bị anh trai bắt nạt nhiều nên tìm cân bằng ở chỗ em trai.
Tết Nguyên Đán, Chu Quân không chỉ một lần chọc Chu Thiến Thiến nổi bão, Triệu Tuế Tuế đều nhìn thấy.
Về đến nhà, Triệu Tuế Tuế không tìm thấy mẹ ở nhà,"Mẹ đi đâu rồi?"
"Có thể lát nữa mẹ sẽ về, chúng ta chuẩn bị đồ ăn trước." Triệu Lập Võ lấy một miếng thịt từ trong Tụ Bảo Bồn ra, cười tủm tỉm nói, đợi lát nữa anh muốn trổ tài nấu nướng.
"Anh, em muốn ăn thịt băm ớt xanh." Triệu Tuế Tuế nhìn thịt trong tay anh trai, bắt đầu gọi món.
"Được, em đi ra vườn hái ớt xanh về, thêm canh dưa chuột nữa nhé?" Triệu Lập Võ bỏ thịt vào trong nước rửa sạch.
"Vâng." Triệu Tuế Tuế gật đầu đồng ý.
Chờ đồ ăn đều đã chuẩn bị xong, cũng không thấy mẹ về, Triệu Lập Võ quyết định không đợi nữa,"Đợi thêm thời gian cũng không kịp nữa rồi, lần này anh nhất định thành công."
Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai tràn đầy tự tin, nuốt một ngụm nước bọt,"Vậy lúc anh nêm muối phải cho em xem đã rồi mới được cho vào."
"Anh chỉ cho một thìa thôi, nhanh nhóm lửa lên đi." Triệu Lập Võ giục.
Triệu Tuế Tuế không còn cách nào khác, chỉ có thể châm lửa.
Triệu Lập Võ thấy nồi lớn bốc khói, múc một muỗng mỡ heo cho vào nồi, đợi mỡ tan hết thì cho thịt đã ướp vào xào.
"Được rồi, gắp thịt ra đi." Triệu Tuế Tuế nhắc nhở, xào lâu quá sẽ bị dai.
"Biết rồi, biết rồi." Triệu Lập Võ gắp thịt băm ra đĩa sau đó cho ớt xanh vào xào đến khi gần chín thì cho thịt băm vào xào cùng.
"Muối với xì dầu." Triệu Tuế Tuế tiếp tục nhắc nhở, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tay anh trai,"Phải cho em xem đã rồi mới được cho vào."
"Nhiều vậy sao?" Triệu Lập Võ múc một thìa muối đưa cho em gái xem.
Triệu Tuế Tuế gật đầu,"Xì dầu cũng một thìa thôi, không được cho thêm gia vị nào khác."
Sau khi thêm xì dầu, Triệu Lập Võ đảo thêm vài cái rồi múc ra,"Lần này có phải hoàn mỹ rồi không."
"Để em thử xem." Triệu Tuế Tuế lấy một đôi đũa, gắp một miếng thịt và một miếng ớt xanh, thổi thổi rồi cho vào miệng: "Cũng được, anh, anh thành công rồi."
"Cho anh thử xem." Triệu Lập Võ gắp một đũa cho vào miệng,"Ừm, ngon, xem ra trước kia là luyện tập chưa đủ."
Triệu Tuế Tuế vỗ tay chúc mừng rất nhiệt tình.
Đến khi Trần Tú Hòa vội vàng chạy về nhà, con trai út và con gái út đã làm xong đồ ăn: "Tuế Tuế, con làm à?"
Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Anh làm ạ."
Trần Tú Hòa nghe vậy, dừng một chút: "Để mẹ thử xem."
Triệu Lập Võ nhìn mẹ, có chút khẩn trương,"Thế nào ạ?"
"Ừ, ngon, Tiểu Võ con tiến bộ rồi." Trần Tú Hòa nhìn con trai nhỏ cười rạng rỡ, nghĩ có phải trước kia mình quá nghiêm khắc với con trai nhỏ hay không,"Lần sau tiếp tục cố gắng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lập Võ được mẹ động viên, càng thêm vui vẻ, trước kia có anh cả, cậu rất ít khi được động vào việc bếp núc.
"Mẹ, mẹ đi đâu vậy ạ?" Triệu Tuế Tuế đặt một bát cơm trước mặt mẹ, hỏi.
"Bên cửa hàng bách hóa huyện có một lô vải lỗi, mẹ đi tranh mua." Trần Tú Hòa chỉ chỉ vào chiếc túi căng phồng.
Loại sản phẩm lỗi mà cửa hàng bách hóa trực tiếp bán ra bên ngoài này không cần phiếu, chỉ cần đưa tiền là được, nhưng cơ hội rất hiếm có.
Ăn cơm tối xong, cả nhà ngồi hóng mát trong sân.
Triệu Tuế Tuế ngồi trên xích đu vuốt ve con chó, nhìn quả lê treo đầy trên cây, trong lòng vui vẻ: "Mẹ, trên cây có bao nhiêu quả lê vậy ạ?"
"Đủ cho nhà mình ăn." Trần Tú Hòa xới đất cho cây cải trắng trong sân, định bụng phiên chợ lần sau sẽ đặt thêm củ cải trắng với bác Bao.
Trong nhà bỗng thiếu đi hai người, rau trồng trong vườn ăn không hết đều được phơi khô hoặc muối chua, năm nay có thể đặt ít hơn năm ngoái một chút.
Đây là phiên chợ cuối cùng trước khi thu hoạch vụ mùa, Triệu Tuế Tuế phát hiện cô chỉ có thể đi dạo ở khu vực ngoài rìa, đi vào trong là đông nghịt người.
"Tuế Tuế, cậu cũng đến rồi à?" Chu Thiến Thiến gọi Triệu Tuế Tuế đang đi ngang qua.
"Thiến Thiến, cậu đến từ lúc nào vậy?" Triệu Tuế Tuế nhìn đồ đạc bên cạnh Chu Thiến Thiến, dì Tăng đúng là lợi hại.
"Trời chưa sáng đã ra khỏi nhà rồi, mẹ mình nói chim dậy sớm sẽ kiếm được nhiều mồi." Chu Thiến Thiến vẻ mặt mệt mỏi, bây giờ cô chỉ muốn ngủ.
"Đi chợ sớm cũng đâu có rẻ hơn." Triệu Tuế Tuế ngồi xuống bãi cỏ bên cạnh cô bạn.
"Nếu đến muộn, đồ đạc đều bị mua hết thì sao?" Chu Thiến Thiến kể cho Triệu Tuế Tuế nghe chuyện nhà cô ấy đi chợ mấy lần đều không mua được món đồ mình muốn.
Lúc này Triệu Tuế Tuế mới nhớ tới chuyện đám người kia, đang định buôn chuyện với Chu Thiến Thiến thì thấy một đám công an đi tới bao vây lấy phiên chợ.
TBC
"Mọi người tiếp tục mua bán, chúng tôi chỉ đến để duy trì trật tự." Người dẫn đầu nói một câu, sau đó lệnh cho người của mình bao vây các lối ra vào.
Trong đám đông, Trương Lan nhìn thấy tình huống này, lập tức cất tiền và phiếu đi,"Anh gì ơi, lần sau em lại đến nhé."
Chủ quầy nhìn thấy tiền đã cầm trong tay lại bay mất thì có chút không vui, định lên tiếng thì Trương Lan nhét 1 tệ vào tay ông ta,"Anh gì, em thật sự có việc gấp, lần sau em nhất định sẽ quay lại mua hàng của anh."
Chủ quầy nhận lấy 1 tệ, khuôn mặt từ chỗ khó chịu lập tức tươi cười rạng rỡ,"Không sao, ai cũng có lúc vội vàng mà, lần sau lại ghé qua nhé."
Những người khác nhìn thấy nhiều công an như vậy, rất nhiều người không muốn dạo nữa, nhao nhao muốn rời đi.
"Ai muốn rời đi thì đi lối này, mong mọi người hợp tác."
Triệu Tuế Tuế nhìn những chiếc ghế được chuyển đến đặt ở đằng xa, đoán rằng lần này công an đến là để xử lý việc đầu cơ trục lợi,"Chúng ta qua đó xem sao."
"Thôi, đồ của mình nhiều quá, cậu đi xem rồi về kể cho mình nghe." Chu Thiến Thiến cũng muốn hóng chuyện, nhưng cô còn phải trông đồ, nếu thiếu thứ gì là mẹ cô lại trừ tiền tiêu vặt của cô.
"Được rồi." Triệu Tuế Tuế cũng thấy đồ của Chu Thiến Thiến hơi nhiều.
Vừa đi tới, cô đã thấy công an đang kiểm tra giỏ của những người muốn rời đi.
"Ông mua nhiều đậu đỏ như vậy để làm gì?" Vị sở trưởng hỏi: "Trong này có bao nhiêu cân?"
"Đồng chí công an, con trai tôi thích ăn đậu đỏ nên tôi mua nhiều hơn một chút, chỗ này có 20 cân." Người đàn ông bị hỏi giải thích.
"20 cân? Ông coi tôi là trẻ con ba tuổi à? Trong này ít nhất cũng phải 50 cân." Vị sở trưởng ra vẻ "Tôi không phải là người dễ bị lừa","Người đâu, đưa ông ta về đồn điều tra cho kỹ."
Lần lượt từng người an toàn rời đi, những người còn lại đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, công an đến là để bắt những kẻ đầu cơ trục lợi.
Trương Lan tùy tiện mua vài thứ rồi nhanh chóng rời khỏi vòng vây của công an, quay đầu nhìn về phía đồng nghiệp trong chợ, thầm cầu mong cho bọn họ được bình an vô sự.