Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ ngồi hai bên Triệu Quảng Thúc.
"Cha, cha về từ khi nào vậy?" Triệu Lập Võ ngồi sát bên cha, trong mắt tràn đầy vẻ hoài niệm.
"Sáng nay." Triệu Quảng Thúc trả lời con trai xong, liền nắm lấy tay con gái, thấy ấm áp mới yên tâm.
Triệu Quảng Thúc rất thích hai con quấn quýt bên mình. Trong nhà lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười của Triệu Lập Võ, Triệu Tuế Tuế và cả tiếng ông thỉnh thoảng chen vào.
Biết con gái nhớ Tiểu Hôi, ông liền hứa sau khi Tiểu Hôi được nghỉ phép sẽ mang nó về hoặc là đưa con gái đến thăm nó.
"Thật ạ?" Triệu Tuế Tuế ngạc nhiên nhìn cha, mấy hôm nay rảnh rỗi, cô thường ra sân tập đi dạo nhưng không thấy huấn luyện viên Hoắc dẫn Tiểu Hôi ra ngoài huấn luyện.
"Đương nhiên, ch.ó nghiệp vụ cũng có ngày nghỉ mà." Triệu Quảng Thúc gật đầu.
Triệu Tuế Tuế nghĩ đến việc sau khi Tiểu Hôi về hưu sẽ đón nó về nhà."Vậy sau khi Tiểu Hôi về hưu, con có thể đón nó về nhà mình nuôi không ạ?"
Hiện tại chưa nghiêm ngặt như sau này. Sau này, cho dù là quân nhân muốn nhận nuôi ch.ó nghiệp vụ xuất ngũ cũng phải nộp rất nhiều giấy tờ, nếu không đủ điều kiện sẽ bị từ chối.
Chó nghiệp vụ sau khi xuất ngũ thường được nuôi dưỡng tại đơn vị, chế độ đãi ngộ rất tốt, ốm đau có người chăm sóc, buồn chán có người trò chuyện.
Mặc dù sức chiến đấu của chúng không còn nhưng vẫn có thể tiếp tục nhân giống.
Triệu Quảng Thúc nghĩ ngợi."Chắc là được, con là chủ đầu tiên của Tiểu Hôi, có quyền ưu tiên nhận nuôi."
Triệu Tuế Tuế nghe vậy, tựa vào vai cha nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết bây giờ Tiểu Hôi đang làm gì.
Trên núi doanh trại, huấn luyện viên Hoắc đang huấn luyện 10 chú ch.ó trên tuyết.
TBC
Tuyết dày phủ kín thân hình Tiểu Hôi, nếu không nhìn kỹ, căn bản không phát hiện ra nó.
Mặc dù không nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, nhưng Tiểu Hôi rất thích cuộc sống hiện tại. Mỗi ngày nó đều được vận động hết sức, thỏa thích vui chơi. Chỉ là thỉnh thoảng, nó lại nhớ đến Triệu Tuế Tuế, nhất là lúc ăn cơm.
"Cha, dịp Tết này có nhiệm vụ gì không ạ?" Triệu Lập Võ vừa lục túi đồ cha mang về, vừa hỏi.
"Chưa rõ, có lẽ sẽ được về quê." Triệu Quảng Thúc không trả lời chắc chắn, nhìn con trai đang lục túi đồ, ông bèn nhớ đến miếng ngọc phỉ thúy mình mang về.
Triệu Tuế Tuế nhận lấy miếng ngọc bội cha đưa, là tượng Phật Di Lặc được điêu khắc rất đẹp, chất ngọc trong suốt."Đây là gì ạ?"
"Nam đeo Quan Âm, nữ đeo Phật, con xem màu này có thích không?" Triệu Quảng Thúc đặt tượng Quan Âm vào tay con trai rồi kể lại chuyện mua được khối ngọc thô lúc làm nhiệm vụ."Ban đầu cha định mua màu xanh lá nhưng trẻ con đeo màu này đẹp hơn, màu xanh lá già quá."
Triệu Tuế Tuế nhìn tượng Phật Di Lặc trên miếng ngọc, mỉm cười."Con thích lắm, cảm ơn cha."
"Thích là tốt rồi, đeo vào đi, nghe nói ngọc dưỡng người." Triệu Quảng Thúc lấy sợi dây đỏ xâu vào miếng ngọc rồi đeo lên cổ con gái.
Triệu Tuế Tuế nhìn miếng ngọc trên cổ, rất thích, ít nhất có thể đeo được 5 năm, sau đó cất đi cũng được.
Bữa tối, cả nhà ăn lẩu.
Đây là lần đầu tiên nhà họ ăn lẩu. Cái nồi đồng cũng là do Triệu Quảng Thúc mang về từ chuyến công tác này.
Triệu Tuế Tuế nhìn cha bê vào một tảng thịt dê đông cứng, mặt đầy nghi hoặc."Cha, không cần thái ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không cần, dùng cái bào bào thành từng lát mỏng, nhúng lẩu ăn ngon lắm." Nói xong, Triệu Quảng Thúc đi đến hộp dụng cụ, lấy cái bào gỗ ra rửa sạch sẽ rồi bắt đầu bào thịt dê.
Triệu Tuế Tuế nhìn cha bào thịt, cũng ra dáng ra hình."Còn thịt nai nữa, cha cũng bào luôn đi ạ?"
"Muốn ăn thịt nai à, vậy Tiểu Võ, con ra sân lấy cho cha một miếng." Triệu Quảng Thúc sai con trai.
"Vâng ạ." Triệu Lập Võ đặt miếng thịt dê xuống, chạy biến ra sân lấy thịt nai.
Thịt nai lấy từ trong Tụ Bảo Bồn ra, những hai mươi cân, chất đầy ắp trong bồn.
Lúc đó, vì không muốn ngày nào cũng phải dậy sớm nên Triệu Tuế Tuế đã đổ đầy Tụ Bảo Bồn.
Chuẩn bị xong xuôi, cả nhà ngồi quây quần bên nồi lẩu trên giường đất.
Trần Tú Hòa gắp một miếng thịt dê nhúng, ăn xong, thở ra một hơi nóng hổi."Ăn lẩu nóng hơn ăn canh hầm nhiều, sau này nhà mình nên ăn thường xuyên."
Triệu Lập Võ lập tức hùa theo."Con đồng ý."
Triệu Quảng Thúc không nói gì. Ông đi hành quân bên ngoài hai tháng, ngày nào cũng ăn lẩu nhưng đồ nhúng không phong phú bằng ở nhà.
Triệu Tuế Tuế cũng im lặng. Mùa đông ăn lẩu quả thực rất nóng người nhưng nếu ngày nào cũng ăn thì e là anh trai cô sẽ ngán. Lúc này, cô đang mải tìm miếng thịt vừa rồi bị rơi mất."Thôi không tìm nữa, con nhúng miếng khác."
Triệu Quảng Thúc ngẩng lên nhìn, gắp được miếng thịt dê rơi vào bát cho con gái."Này."
Ăn lẩu no nê, cả nhà ngồi trên giường đất trò chuyện, kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong mấy tháng qua.
"À đúng rồi, nghe nói ở huyện có xe buýt đến tận nông trường, có thật không anh?" Trần Tú Hòa biết sang năm, con trai út và con gái út sẽ không được nghỉ trưa ở ký túc xá của giáo viên nên khá quan tâm đến chuyện này.
"Ừ, đầu xuân sẽ bắt đầu hoạt động." Triệu Quảng Thúc gật đầu.
"Vậy thì tốt, sau này có tuyết rơi thì hai đứa đi xe buýt, trưa có thể về nhà." Trần Tú Hòa vừa dùng kim gãi đầu, vừa dặn con gái mai đi tắm hơi với bà.
"Con biết rồi." Triệu Tuế Tuế gật đầu. Lẩu nóng quá, cô muốn ăn một cây kem cho mát.
"Nóng thật đấy, mai mẹ làm kem nhé. Vẫn làm vị cũ à?" Trần Tú Hòa vừa vá áo cho chồng vừa nói, bà cũng thấy hơi khô cổ, nên làm kem thật.
"Vâng, mẹ làm thêm kem trà nữa nhé." Triệu Tuế Tuế cảm thấy ăn lẩu dễ bị nóng trong người, kem trà là một lựa chọn không tồi.
"Được, vừa hay dì Ngô Yến cho mẹ túi trà xanh." Trần Tú Hòa gật đầu.
Liên tục ăn lẩu bảy ngày, mặt Triệu Lập Võ bắt đầu nổi mụn, một nốt mụn to tướng, đỏ ửng, nhìn khá đau.
Triệu Tuế Tuế ngăn tay anh trai lại, quan sát kỹ. Nốt mụn này khá giống mụn trứng cá cô bị hồi trước. Cô không biết thời đại này có cách gọi mụn trứng cá hay không nhưng cô nhớ rõ anh cả cô chưa từng bị mụn, có lẽ mỗi người mỗi khác."Anh, trên tay nhiều vi khuẩn lắm, anh càng sờ thì mụn càng to đấy. Mình cứ để yên cho nó tự khỏi, không có sẹo đâu, chứ không sau này sẽ bị thâm đấy."
Nói xong, Triệu Tuế Tuế chợt nhớ ra nhà Vương Thủy Hoa hình như có trồng nha đam, không biết bây giờ còn không, cô định đến xin một nhánh về trồng.
"Thật á?" Nghe nói sờ vào mụn sẽ to hơn, Triệu Lập Võ vội rụt tay lại. Anh tuy không phải người coi trọng ngoại hình nhưng cũng biết mặt mũi mà bị lấm tấm sẹo thì xấu thế nào. Gương mặt Vương Diệu Tổ chính là ví dụ điển hình.
"Tốt nhất là không nên động vào. Để em sang nhà dì Thủy Hoa xin nha đam về bôi cho anh." Nói xong, Triệu Tuế Tuế xuống giường, mặc áo ấm rồi ra khỏi nhà.