Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 410



Sau kỳ nghỉ, Chu Thiến Thiến mỗi ngày đều đến nhà Triệu Tuế Tuế học tập.

Cùng học với Chu Thiến Thiến còn có Trần Tú Hòa. Trần Tú Hòa dự định sang năm sẽ thi tốt nghiệp tiểu học, đến lúc đó sẽ vào thẳng lớp cấp hai, không cần học mà chỉ cần tham gia thi là được.

"Tập trung nghe giảng nào." Triệu Tuế Tuế nhắc nhở Chu Thiến Thiến đang lơ đễnh.

Ánh mắt Chu Thiến Thiến đã dõi theo Triệu Lập Võ ra khỏi cửa, cô l.i.ế.m môi, đề nghị: "Tuế Tuế, hay chúng ta đi chơi trượt băng đi."

"Ừ, cậu giải xong bài này đã." Triệu Tuế Tuế gật đầu, cô cũng muốn đi.

Chu Thiến Thiến nghe câu đầu tiên thì vui lắm, nhưng đến câu thứ hai thì lại ủ rũ tiếp tục giải bài tập.

Trần Tú Hòa đưa bài bà vừa làm xong cho con gái chấm.

Triệu Tuế Tuế xem xong gật đầu: "Cách làm và đáp án đều đúng."

Chu Thiến Thiến nghe thấy thế, bút máy trên tay cô khựng lại, mực lập tức lem sang trang thứ hai, khiến cô phải vội vàng "cấp cứu". May mà kịp thời nên không bị lem sang trang thứ ba."Dì Trần, sao dì viết xong nhanh vậy? Con áp lực quá."

Trần Tú Hòa nhìn dáng vẻ của Chu Thiến Thiến, liền chỉ cho cô cách làm của mình.

Triệu Tuế Tuế ngồi bên cạnh nghe mà không nói gì, có lẽ cách dạy của cô không hợp với Chu Thiến Thiến, hay là để mẹ cô dạy Chu Thiến Thiến vậy.

Chu Thiến Thiến học toán không giỏi nhưng bù lại rất giỏi văn, ngay cả Triệu Tuế Tuế đôi khi cũng bị trừ điểm môn văn, còn Chu Thiến Thiến từ khi lên cấp hai lúc nào cũng được điểm tối đa môn này.

Nghe Trần Tú Hòa giảng giải, Chu Thiến Thiến có vẻ hiểu mà cũng có vẻ không hiểu, loay hoay mãi mới viết xong bài giải, đưa cho Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế nhận lấy, đáp án thì đúng nhưng cách làm thì sai mất hai bước."Mẹ, mẹ giảng lại cho Thiến Thiến đi ạ, cho bạn ấy nhớ lâu hơn."

Trần Tú Hòa cũng không ngại phiền, lại giải thích lại cách làm cho Chu Thiến Thiến.

Cuối cùng, Chu Thiến Thiến cũng viết được đáp án đúng.

Triệu Tuế Tuế cảm thấy mình không hợp dạy Chu Thiến Thiến, ngược lại mẹ cô lại rất hợp.

"Rồi, lớp học bổ túc hôm nay đến đây là kết thúc. Bạn Chu sau này phải học tập bạn Trần cho tốt đấy nhé." Triệu Tuế Tuế gập sách toán lại, đội mũ, quàng khăn và đeo găng tay.

"Đi đâu đấy?" Chu Thiến Thiến nhìn động tác thuần thục của Triệu Tuế Tuế, hỏi.

"Đi chơi trượt băng chứ còn gì nữa, học đến ngốc rồi à?" Triệu Tuế Tuế liếc Chu Thiến Thiến.

"À à, tớ cũng đi." Chu Thiến Thiến hoàn hồn, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trên mặt sông, lũ trẻ đang chơi trượt băng.

Triệu Tuế Tuế tìm thấy Triệu Lập Võ, bèn dẫn Chu Thiến Thiến đi tới.

"Chị Tuế Tuế, chị xem này." Lục Thiền đang ngồi trên dốc băng, được Lục Minh và Triệu Lập Võ đỡ cho.

"Răng Nanh, em đến khi nào thế?" Triệu Tuế Tuế lại gần mới phát hiện đầu gối Lục Thiền hơi ẩm ướt.

"Đến lâu rồi ạ, đây là lần thứ năm em trượt rồi." Nói xong, Lục Thiền lấy tư thế sẵn sàng, ra hiệu cho hai người đang đỡ buông tay.

Lục Minh và Triệu Lập Võ đồng thời buông tay, Lục Thiền trượt xuống dốc băng.

Triệu Tuế Tuế nhìn mà thèm,"Anh, xe trượt của anh đâu?"

"Cho Nguyên Thịnh mượn rồi, lát nữa nó trả lại." Triệu Lập Võ chỉ về phía hai người đang trượt xa xa.

Triệu Tuế Tuế nhìn theo, người có thể khiến Nguyên Thịnh quyết tâm như vậy chắc chắn là Vương Diệu Tổ, hai người này kiếp trước chắc chắn là oan gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tuế Tuế, vậy tớ trượt trước đây." Chu Thiến Thiến nhận lấy xe trượt từ em trai, ngồi lên rồi trượt đi.

Đợi đến khi Nguyên Thịnh quay lại thì trời cũng đã sập tối.

"Bây giờ mới hơn 3 giờ, chắc là sắp có bão tuyết rồi, chúng ta về thôi." Lục Minh nhìn trời, hơi lo lắng.

"Vậy em cũng muốn chơi một vòng." Triệu Tuế Tuế nhận lấy xe trượt từ Nguyên Thịnh, ngồi lên rồi bắt đầu trượt.

Lúc này trên đường trượt không còn mấy người, Triệu Tuế Tuế bắt đầu tăng tốc, đuổi kịp Trịnh Nguyệt đang trượt phía trước.

Trịnh Nguyệt thấy Triệu Tuế Tuế vượt mặt mình, cũng tăng tốc đuổi theo, nhưng tốc độ của cô không nhanh bằng Triệu Tuế Tuế nên vẫn bị bỏ lại phía sau.

Triệu Tuế Tuế thấy trời ngày càng tối, bèn định quay về.

"Anh, anh còn chơi nữa không?" Triệu Tuế Tuế đưa xe trượt cho Triệu Lập Võ.

Triệu Lập Võ không nhận,"Em chơi thêm lần nữa đi, nếu trời còn tối thế này thì chúng ta về."

Triệu Lập Văn ngồi tàu hỏa và xe khách gần hai ngày, cuối cùng cũng đến khu tập thể. Từ xa, anh đã nhìn thấy hai em mình đang chơi trượt băng dưới sông: "Tiểu Võ, Tuế Tuế."

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ nghe thấy tiếng gọi, đồng thời quay đầu lại. Là anh cả đã nửa năm không gặp.

Triệu Tuế Tuế đưa xe trượt cho Lục Minh, rồi cùng Triệu Lập Võ chạy tới.

Triệu Lập Võ vừa nhìn thấy anh trai đã cho anh một cái ôm thật chặt: "Anh, sao anh về mà không báo em ra đón?"

"Anh, anh về rồi." Triệu Tuế Tuế cũng chạy đến hỏi han.

"Quyết định về đột xuất nên anh không báo cho mọi người. Các em còn chơi nữa không? Không chơi thì về nhà thôi." Triệu Lập Văn đưa hành lý cho em trai, anh đi bộ từ huyện về.

"Bọn em không chơi nữa, về nhà thôi." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, kéo tay anh trai về nhà.

Trần Tú Hòa thấy con trai cả về, bà vui mừng hỏi han: "Không phải con nói mấy hôm nữa mới về sao?"

"Công việc xong sớm, lại mua được vé giường nằm nên con về luôn." Triệu Lập Văn đưa túi đồ cho em trai mở ra, rồi lấy từ trong túi áo khoác ra một cuốn sổ đỏ đưa cho mẹ.

Trần Tú Hòa nhận lấy, nhìn địa chỉ và tên chủ sở hữu trên đó, bà hỏi: "Có thể viết tên cả ba đứa con được sao?"

"Dạ được ạ. Nếu không được thì mẹ cứ viết tên Tuế Tuế là được." Triệu Lập Văn gật đầu. Ban đầu anh cứ nghĩ chỉ được viết tên một người, còn đang phân vân không biết nên viết tên ai.

Trần Tú Hòa mân mê cuốn sổ đỏ có ghi tên ba đứa con, bà và chồng có hay không cũng không sao, chỉ cần các con có là được.

Triệu Lập Văn cũng nghĩ như vậy, căn nhà đó là cái gốc của các con anh ở kinh đô. Bố anh sau này có thể sẽ được nghỉ hưu ở khu nhà tập thể dành cho cán bộ.

"Anh, máy ảnh sửa xong rồi à?" Triệu Lập Võ lôi ra một chiếc hộp gỗ, bên trong là máy ảnh và phim.

"Ừ, sửa xong rồi. Lát nữa chúng ta chụp vài kiểu ảnh lưu niệm." Triệu Lập Văn lấy chiếc máy ảnh ra. Thực ra anh cũng muốn mua cái mới, nhưng nếu đã sửa được thì cứ dùng vậy.

TBC

Trần Tú Hòa gấp cuốn sổ đỏ lại, đưa cho con trai cả: "Con cất kỹ đi."

Tiếp đó, Triệu Lập Văn kể về căn nhà của gia đình ở kinh đô, gồm ba gian nhà chính, hai gian nhà ngang và hai gian nhà có hai phòng ngủ nhỏ, ở giữa có một cái sân, đủ cho cả nhà ở.

Trần Tú Hòa nghe con trai miêu tả, bà càng nghe càng vừa lòng, căn nhà đó còn lớn hơn cả nhà bọn họ ở đội Phúc Hưng.

Sau này con trai cả sẽ làm việc ở kinh đô, chồng bà nói khả năng cao nó sẽ làm việc ở đó, có một căn nhà ở đó cũng tốt.

"Chờ sau này Tiểu Võ và Tuế Tuế lên đại học, mẹ cũng sẽ đến kinh đô sống cùng các con." Trần Tú Hòa nói ra dự định của mình.

Triệu Quảng Thúc vừa bước vào nhà đã nghe thấy vợ mình nói sau này muốn bỏ ông mà đi, trong lòng ông bỗng dưng khó chịu.