Ăn xong điểm tâm, Triệu Lập Minh dẫn đường đi đến nhà cậu của Triệu Tuế Tuế.
Trên đường đi đến khu nhà ở, cả nhà Triệu Tuế Tuế thu hoạch được không ít chú ý, trong đó nhiều nhất chính là Triệu Quảng Thúc . Hai anh em dùng chung một khuôn mặt, người lạ rất dễ nhầm lẫn.
Triệu Lập Minh vừa đi vừa giới thiệu: "Nhà máy gia dụng ở ngay con đường Giải Phóng, ra khỏi khu nhà chúng ta đi qua ngõ nhỏ này rẽ trái đi thẳng đến cuối cùng là được."
Mọi người đi qua ngõ nhỏ, đang chuẩn bị quẹo trái thì phát hiện Triệu Lập Minh lại rẽ phải.
"Lập Minh, có phải cậu không phân biệt được trái phải?" Triệu Lập Văn suy nghĩ một chút rồi nói.
Triệu Lập Minh nhìn hai tay mình, lắc lắc, cười ngây ngô: "Đi về phía này."
Triệu Tuế Tuế đi theo rẽ phải, lại tiếp tục đi 10 phút, thấy được cổng chính nhà máy đồ gia dụng.
Trần Mãn Thương may mắn, dưới sự giúp đỡ của Triệu Quảng Trọng đã mua được ba gian nhà, ngay gần nhà máy đồ gia dụng.
Đi thêm một lát, mọi người đến một sân nhỏ, nghe tiếng gõ gõ, đập đập bên trong, Triệu Tuế Tuế cảm thấy hàng xóm ở đây chắc khó chung sống.
"Mọi người tìm ai?" Một bà cô mở cửa nhìn sáu người ngoài cửa, hỏi.
"Chúng tôi tìm nhà Trần Mãn Thương." Trần Tú Hòa lên tiếng.
"Chờ." Bà Lâm không cho Trần Tú Hòa cùng mọi người vào, trực tiếp đóng cửa lại.
Không còn cách nào, Trần Tú Hòa cùng mọi người chỉ có thể chờ ở ngoài, nhưng mà thời gian chờ đợi có hơi lâu.
"Mẹ, cái sân này không lớn lắm phải không?" Triệu Tuế Tuế dậm dậm chân, hôm nay cô đi giày hơi lạnh.
"Có thể có việc gì đó nên chậm trễ." Trần Tú Hòa ôm lấy con gái, che chắn cho con.
Triệu Quảng Thúc quan sát bố cục sân, trước kia chắc là nhà giàu có, nhắn một câu thôi không cần lâu như vậy."Tiểu Võ, gõ cửa lần nữa đi."
Triệu Lập Võ nghe xong, giơ tay định gõ cửa, thì cửa từ bên trong mở ra, người mở cửa chính là Trần Vệ Đông.
Trần Vệ Đông mở to hai mắt, xác định mình không nhìn lầm, kinh hỉ nói: "Cô, sao mọi người lại đến đây, vào nhà nhanh đi."
Triệu Tuế Tuế đi theo mọi người vào sân, sân có chút bừa bộn, đồ đạc bày bừa khắp nơi. Xuyên qua một lối đi là đến nhà cậu.
"Cô, nhà con đây, ông cũng ở nhà." Trần Vệ Đông mở cửa nhà, mời mọi người vào.
Triệu Tuế Tuế đi theo phía sau, nhìn thấy bà Lâm vừa nãy thò đầu ra nhìn rồi lại rụt về, cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Trần Trụ Tử đang ngồi trên giường dán hộp giấy, thấy con gái cùng mọi người vào, làm rơi cả cây cọ trên tay: "Tú Hòa, mọi người về từ khi nào vậy?"
"Tối hôm qua." Trần Tú Hòa ngồi xuống, để con gái ngồi lên giường sưởi ấm chân.
Triệu Tuế Tuế cởi giày ra, ngồi trên giường sưởi ấm chân. Hôm nay lúc ra khỏi nhà, thấy mặt trời lên cao, tưởng là ấm, không ngờ phải đứng đợi ở ngoài lâu như vậy.
"Chân Tuế Tuế sao vậy?" Ông Trần thấy cháu ngoại như vậy liền hỏi.
"Ở ngoài đợi lâu quá, cha, vừa rồi mọi người bận gì sao? Chúng con đợi ở ngoài rất lâu." Trần Tú Hòa lúc nãy đi vào thấy khoảng cách cũng không xa, bèn hỏi.
"Không ai báo là mọi người đang đợi ở ngoài cả." Ông Trần khó hiểu nhìn cháu trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Vệ Đông cũng ngơ ngác, anh vừa nãy ra ngoài mua muối, lắc đầu: "Không ai báo cho con."
"Ông ngoại, bác gái nhà bên bảo chúng con đợi ở ngoài, có phải bác ấy không báo cho mọi người không?" Triệu Tuế Tuế khẳng định.
"Ồ, là nhà họ Lâm, nhà đó muốn xây thêm một căn nhà trong cái sân này, nhưng nhà ta không đồng ý. Xây lên thì căn nhà này sẽ bị chắn hết ánh sáng." Ông Trần kể lại tình hình mâu thuẫn hiện tại với nhà họ Lâm.
Triệu Tuế Tuế gật gật đầu, vẻ mặt "quả nhiên là vậy".
"Xây ở đâu? Sân cũng chẳng còn bao nhiêu chỗ, xây được bao nhiêu?" Triệu Lập Võ tò mò hỏi, cái sân này cũng chẳng còn ra cái sân, bên ngoài chất đầy đồ.
"Con trai cả nhà đó sắp cưới vợ, không có nhà ở. Vốn dĩ muốn mua một gian nhà bên cạnh nhà chúng ta, nhưng chủ nhà không chịu bán. Sau khi nhà chúng ta mua xong, nhà đó muốn mua lại cái sân này để xây thêm một gian, chúng ta không đồng ý nên hiện tại hai nhà đang bất hòa." Ông Trần cũng mới lên thành phố không lâu, ở quê quen ở sân rộng, không ngờ nhà cửa trên thành phố lại căng thẳng như vậy.
Trần Trụ Tử cũng là nghe hàng xóm nói chuyện mới biết nhà mình mua được nhà là may mắn lắm rồi: "Quảng Thúc, may nhờ có anh hai con giúp đỡ."
Chủ cũ của căn nhà này là địa chủ, sau cải cách ruộng đất được chia cho người dân, lúc đầu chia cho bốn hộ, sân cũng chia làm bốn phần.
Chủ cũ vì muốn lấy ánh sáng nên không xây thêm nhà, ba nhà khác đều đã cơi nới thêm, cho nên lối đi rất hẹp.
"Con đi báo cho bố mẹ biết." Trần Vệ Đông sực nhớ bố mẹ anh còn chưa biết cả nhà cô đã đến, nói xong liền rời đi.
Triệu Tuế Tuế nghe ông ngoại nói chuyện thấy hơi chán, bèn cầm mấy bông hoa giấy định dán chơi. Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ thì nghịch hộp diêm.
"Bố, nhà mình thiếu tiền sao?" Trần Tú Hòa nhìn các con nhanh tay dán hộp giấy, bèn hỏi.
"Đủ, lương của Mãn Thương đủ sống rồi, bố ở nhà rảnh rỗi nên kiếm việc làm cho đỡ buồn thôi." Trần Trụ Tử giữ tay con gái lại,"Chỉ là lương thực cung cấp hơi ít, nhưng mà..."
TBC
Triệu Quảng Thúc hiểu ý, đi ra ngoài kiểm tra một lượt, xác định không có ai nghe lén mới quay lại ngồi trên giường.
Ông Trần thấy vậy bèn hạ giọng: "Phía nhà tắm sau năm mới có chỗ trống, nhà Mãn Thương đã bàn bạc xong, đến lúc đó bỏ tiền ra mua lại."
"Thật sao?" Trần Tú Hòa nhỏ giọng hỏi lại.
Ông Trần gật đầu, nếu được như vậy thì lương thực trong nhà coi như đủ ăn rồi. Ông còn đang định dịp Tết hỏi xem con rể có giúp được gì không, bây giờ thì tốt rồi.
"Có đủ tiền không?" Trần Tú Hòa lo lắng em trai sẽ bị áp lực, tính định cho em vay một ít.
"Đủ, công việc làm tạm thời của Mãn Thương có thể bán đi, con không cần lo." Ông Trần mong đến mùa xuân năm sau, cả nhà con trai có thể chuyển hộ khẩu lên thành phố.
Vốn dĩ sau khi Tiền Lệ mua được việc làm chính thức, công việc làm thêm định để lại cho ông Trần. Nhưng Trần Mãn Thương thấy bố đã lớn tuổi, không làm được việc nặng, bình thường gấp hộp giấy là được rồi.
Trần Vệ Đông chạy đến nhà máy đồ gia dụng và nhà tắm báo cho bố mẹ, tiện thể đón em trai đang chơi ở nhà hàng xóm về.
Vừa vào nhà, Trần Vệ Dân đã ôm chặt lấy cô không buông, miệng liên tục gọi "cô, cô".
Trần Tú Hòa ôm cháu trai, nhớ lại lúc con trai nhỏ cũng khỏe mạnh, đáng yêu như vậy.
Con trai lớn từ nhỏ đã không biết làm nũng là gì, con gái út thì đến tận ba tuổi mới biết nói, sau khi nói sõi rồi cũng không có vẻ gì là một cô bé nũng nịu.
"Nào, ăn bánh đào này, cô tự làm đấy." Trần Tú Hòa cầm một miếng bánh đào đưa cho cháu.
Trần Vệ Dân nhận lấy bánh, ngồi xuống cạnh Triệu Tuế Tuế, há miệng c.ắ.n một miếng thật to.