Giữa trưa, sau khi ăn cơm trưa ở nhà cụ ngoại, cả nhà Triệu Tuế Tuế mới trở về.
Triệu Tuế Tuế sờ túi tiền lì xì, đây là lý do trẻ con thích ăn tết, năm ông cậu đều cho tiền lì xì.
"Tuế Tuế, bao lì xì của em rơi mất rồi." Triệu Lập Võ đi sau em gái, nhìn thấy một bao lì xì rơi từ trên người cô bé xuống.
Triệu Tuế Tuế kiểm tra túi của mình, đúng là thiếu một cái, nhặt lên cất vào lại, tiền không nhiều nhưng đó cũng là tiền lì xì.
Đi được nửa đường, Triệu Quảng Thúc cõng con gái út tiếp tục đi.
Lúc đi ngang qua công xã Hồng Kỳ, oan gia ngõ hẹp đụng phải Lưu Chiêu Đệ, cả nhà coi như không nhìn thấy bà ta, tiếp tục đi.
Lưu Chiêu Đệ liên tiếp gặp bức tường ở chỗ hai con gái, nhìn cả nhà Triệu Quảng Thúc , người nào cũng thành người thành phố, trong lòng bà ta vô cùng hối hận.
Đồng thời bà ta lại oán trách con trai cả một lần nữa, nếu không phải vì nó, nhà bà ta đâu đến mức trở mặt thành thù với nhà chú ba, quan hệ đã cắt đứt gần 10 năm, muốn hàn gắn cũng không còn kịp nữa, con trai út có người chú và anh họ có tiền đồ như vậy, chắc chắn có thể giúp đỡ nó rất nhiều.
Đi xa rồi, Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện Lưu Chiêu Đệ xảy ra ở đại đội Lương Hữu vào buổi sáng cho bố mẹ nghe.
Triệu Quảng Thúc và Trần Tú Hòa nghe xong, không nói gì.
Qua lời Dư Giai Giai, Trần Tú Hòa cũng biết Lưu Chiêu Đệ không có bao nhiêu sữa nuôi con trai, nhưng bà sẽ không giúp đỡ: "Em cũng không được giúp."
Triệu Quảng Quý giúp tìm sữa bột túi bị từ chối, Lưu Chiêu Đệ còn muốn lấy không sữa bột của Triệu Quảng Lợi, bị Dư Giai Giai đến tận nhà đòi tiền, tình nghĩa coi như cắt đứt, tiền sữa bột không thể không lấy.
Triệu Quảng Thúc nghe vợ đột ngột nói vậy thì khựng lại, lập tức hiểu ra, vội vàng cam đoan: "Không đâu, sữa bột chịu khó bỏ tiền ra là có thể mua được loại bình thường."
Triệu Tuế Tuế nghĩ đến túi sữa bột Tiểu Hôi uống còn thừa trong không gian, đúng là bỏ thêm chút tiền là có thể mua được ở chợ đen, trước đây cô bé uống sữa bột hộp, còn sữa bột túi bán ở chợ đen không cùng đẳng cấp, là sữa bột chính hiệu của tỉnh thảo nguyên.
Về đến đại đội Phú Hưng, từ xa đã thấy có người đang đi đi lại lại trước cửa sân.
Đến gần mới nhận ra là bà mối nổi tiếng công xã Trung Cốc, Triệu Tuế Tuế lập tức nghiêng đầu nhìn anh trai.
Triệu Lập Văn mặt mày bí xị, lạnh lùng mở cửa.
Loại người như bà mối thật không dễ đắc tội, lỡ như chọc giận bà ta, cả vùng này sẽ đồn thổi những điều không hay.
Trần Tú Hòa rót cho bà mối Vương một tách trà, rồi ngồi xuống.
Bà mối Vương đứng ngoài chờ một lúc lâu, người lạnh cóng, nhưng nghĩ đến Triệu Lập Văn nên bà ta nhịn, uống trà xong liền bắt đầu làm việc, trước tiên là khen Triệu Lập Văn một hồi rồi mới vào đề: "Cô em, nhà của trạm trưởng trạm lương thực công xã muốn kết thông gia với nhà cô em, nhờ tôi đến hỏi thử."
Triệu Tuế Tuế nghe lỏm, lần này người được giới thiệu tốt hơn lần trước, quả nhiên đã là sinh viên đại học, điều kiện chọn đối tượng cũng cao hơn một bậc.
Triệu Quảng Thúc nhìn tờ báo không nói gì, Trần Tú Hòa đang định mở miệng từ chối thì bị lời con trai cả làm cho chấn động.
"Không cần đâu, con có người yêu ở kinh đô rồi." Triệu Lập Văn thản nhiên bịa chuyện.
Triệu Tuế Tuế tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng bà mối Vương vẫn còn ở đây, bây giờ cô bé làm một người vô hình là tốt nhất.
Bà mối Vương nghe vậy, cứ như nhìn thấy Triệu Lập Văn bay khỏi tầm tay, người ta đã có người yêu rồi, bà ta cũng không tiện nói gì thêm, tám chuyện thêm vài câu rồi xin phép ra về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc xuống giường, bà ta nhìn thấy Triệu Lập Võ đang chơi bài với em gái, lại ngồi xuống: "Cậu con trai út nhà cô chưa có người yêu nhỉ, có cần tôi để ý giúp không?"
Triệu Lập Võ nghe nói muốn làm mai cho mình, phản ứng đầu tiên là xị mặt, anh trai anh nói 18 tuổi mới được nghĩ đến chuyện yêu đương.
Trần Tú Hòa lắc đầu, con trai út cuối năm nay mới tròn 14 tuổi: "Tiểu Võ nhà tôi còn nhỏ, phải 5 năm nữa mới xem xét."
Cuối cùng, bà mối Vương chỉ đành ra về trong sự tiếc nuối.
Chờ bà mối Vương đi rồi, Trần Tú Hòa lập tức hỏi chuyện người yêu của con trai cả.
"Không có ai đâu, con chỉ muốn đuổi bà mối Vương đi cho nhanh thôi, chiêu này gọi là rút củi đáy nồi." Triệu Lập Văn nhún vai, thà bịa ra một người yêu còn hơn là phá hủy danh tiếng của mình.
Trần Tú Hòa nhìn con trai, dường như muốn xác nhận: "Thật không đấy?"
Triệu Quảng Thúc cũng lên tiếng: "Thật không?"
"Thật mà, có người yêu con sẽ nói với mọi người ngay." Triệu Lập Văn giơ tay lên thề.
Lưu Chiêu Đệ về đến nhà, nhìn con trai gầy gò trên giường, lại nghĩ đến hai đứa con gái vô ơn, đắn đo hồi lâu rồi lấy quyết định, bà ta lấy từ trong tủ ra một túi đường đỏ, bà ta quyết định sẽ đi hàn gắn quan hệ với nhà Triệu Quảng Thúc , đường đỏ là do nhà anh cả cho, lúc bà ta ở cữ đã uống gần hết, ước chừng bây giờ chỉ còn khoảng 6 lạng.
Đang định ra nhà trên, Lưu Chiêu Đệ nhìn túi đường đỏ trong tay, tiếc rẻ đổ ra một nửa, đổ rồi lại thấy nhiều quá, lại tiếp tục đổ thêm, nhà Triệu Quảng Thúc giàu có như vậy, chắc chắn không để ý đến chút đường đỏ này.
Gói ghém lại cho thật đầy, Lưu Chiêu Đệ đi đến gõ cửa nhà Triệu Quảng Thúc .
Triệu Tuế Tuế vừa đi lấy nước từ nhà bếp về, nghe thấy tiếng gõ cửa bèn ra mở.
Nhìn thấy Lưu Chiêu Đệ, Triệu Tuế Tuế theo bản năng muốn đóng cửa lại, nhưng bị bà ta đưa tay chặn lại.
"Tuế Tuế, bác tìm mẹ cháu nói chuyện chút." Lưu Chiêu Đệ đẩy cửa muốn đi vào.
Triệu Tuế Tuế vươn tay ngăn lại, cô bé không cho phép người nhà Lưu Chiêu Đệ bước vào nhà mình, cho dù Triệu Lập Kim không còn nữa, nhà cô bé cũng không thể làm hòa với nhà bà ta.
"Bà đến đây làm gì, ngày đầu năm đừng có gây chuyện." Trần Tú Hòa cố ý nói to hai chữ "gây chuyện" cho mọi người trong nhà đều nghe thấy.
Nụ cười gượng gạo trên mặt Lưu Chiêu Đệ cứng đờ, nghĩ đến mục đích chuyến đi này nên bà ta đành tiếp tục cười giả lả: "Tôi đến không phải để gây chuyện, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô, cô xem, tôi còn mang đường đỏ đến cho cô này."
Trần Tú Hòa liếc nhìn túi đường đỏ trong tay Lưu Chiêu Đệ, khinh khỉnh nói: "Có mỗi hai lạng đường đỏ cũng đem cho, ai rảnh rỗi tiếp bà, đi mau đi."
Lưu Chiêu Đệ bị Trần Tú Hòa đẩy ra khỏi cửa, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, định mở miệng mắng c.h.ử.i thì Triệu lão đầu từ nhà trên đi ra: "Con dâu cả, đừng có làm loạn nữa."
Lưu Chiêu Đệ dù sao cũng phải nể mặt Triệu lão đầu, bà ta hậm hực quay về phòng, ngồi trên giường thở ngắn than dài, nhìn túi giấy trong tay, lẩm bẩm: "Không biết điều."
Trần Tú Hòa gật đầu với Triệu lão đầu rồi đóng cửa lại.
TBC
Dư Giai Giai không ngờ nhà Triệu Quảng Thúc không ồn ào, bĩu môi, có mỗi hai lạng đường đỏ mà cũng muốn hàn gắn, thật là nực cười.
Làm người nên chừa một đường, ngày sau còn gặp lại.
Lưu Chiêu Đệ đắc tội với tất cả mọi người, bây giờ muốn có lợi ích mới đi lấy lòng, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.