Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 428



Ông Triệu liếc mắt nhìn vợ, ra hiệu bà ngăn cản hành động kém duyên của con dâu cả.

Bà Triệu lập tức véo Lưu Chiêu Đệ một cái, ánh mắt cảnh cáo. Bà ta ngày càng chướng mắt con dâu cả, người ta đoàn viên vui vẻ lại cứ muốn phá đám.

Lưu Chiêu Đệ giờ rất sợ mẹ chồng, nếu không có bà ta giúp đỡ, con trai muốn ăn ngon cũng không được, chỉ đành ngậm ngùi dỗ con đi ngủ.

Triệu Tuế Tuế thấy Lưu Chiêu Đệ bị bà Triệu chế ngự, cũng không vội ăn cơm rồi rời đi.

Ăn xong bữa cơm này, Tết Âm Lịch coi như chính thức kết thúc.

Chuỗi ngày nghỉ của Triệu Quảng Thúc còn lại một tuần, những ngày này ông đều ra ngoài từ sớm, đến chiều tối mới về.

Hôm nay, lúc Triệu Tuế Tuế tỉnh giấc đã thấy mình đang nằm trên lưng cha, trên đường cũng chỉ có hai cha con.

"Tuế Tuế dậy rồi à?" Triệu Quảng Thúc nhấc nhấc lưng, để con gái nhỏ nằm thoải mái hơn.

Triệu Tuế Tuế ngáp một cái: "Cha, chúng ta đi đâu thế ạ?"

"Đi thăm con của đồng đội cha." Triệu Quảng Thúc đặt con gái xuống, để cô bé rửa mặt mũi.

Triệu Tuế Tuế nhận lấy bình nước được cha cất trong người, nhanh chóng vệ sinh cá nhân.

"Ăn miếng sô cô la lót dạ nhé." Triệu Quảng Thúc đưa sô cô la cho con gái. Tối qua, khi hỏi con gái có muốn đi cùng không thì cô bé nói không muốn, nên ông đành phải tranh thủ lúc trời chưa sáng đã cõng con ra khỏi nhà, may mà con gái không giận.

Đi một quãng đường dài, hai cha con đến một xã.

Triệu Tuế Tuế nhìn thấy bưu điện ghi "Xã Bình Hồ", cô bé thầm nghĩ mình chưa từng nghe đến địa danh này.

"Vĩ Tử!" Triệu Quảng Thúc vẫy tay gọi Cố Vĩ đang tìm kiếm ai đó.

"Ơ, tôi đây!" Cố Vĩ cũng vẫy tay đáp lại.

"Cháu chào chú Cố ạ." Triệu Tuế Tuế đợi Cố Vĩ lại gần liền lễ phép chào hỏi.

"Tuế Tuế lớn phổng lên rồi nhỉ?" Cố Vĩ lấy trong túi ra một đồng đưa cho Triệu Tuế Tuế: "Tuy hơi muộn, nhưng đây là tiền mừng tuổi chú lì xì cho cháu."

TBC

Triệu Tuế Tuế nhìn cha mình, thấy ông gật đầu, cô bé mới nhận lấy: "Cháu cảm ơn chú Cố ạ."

Ba người sau khi tập hợp, trước tiên đến Cung Tiêu Xã mua ít đồ rồi mới đi đến Đại đội Hồ Dương.

Lần này, họ đến thăm vợ con của Hồ Đại Huyên - đồng đội cũ của Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ. Năm đó, trong lúc làm nhiệm vụ, Triệu Quảng Thúc an toàn trở về, Cố Vĩ bị thương nặng xuất ngũ, còn Hồ Đại Huyên hy sinh trên chiến trường.

Đến Đại đội Hồ Dương, ba người đi tới một căn nhà gạch đỏ.

Đang định gõ cửa thì nghe thấy tiếng cãi vã bên trong.

"Tôi sẽ không để Lỵ Lỵ nhà tôi đi lấy chồng đâu, đừng có ép người quá đáng! Ép nữa tôi lên huyện tố cáo các người ngược đãi con gái liệt sĩ đấy!"

"Con ranh con không biết xấu hổ, nhà này đến lượt mày lên tiếng à? Con cả, con thứ, mau trói con ranh bất kính này lại, nhốt vào nhà kho cho tao!" Nghe con dâu thứ ba lên tiếng, bà Hồ cảm thấy uy nghiêm của mình bị thách thức, bèn sai con dâu cả và con dâu thứ hai trói Hứa Nặc lại.

Triệu Tuế Tuế không ngờ còn chưa vào nhà đã nghe chuyện động trời như vậy, cô bé vội vàng nhìn cha mình.

Triệu Quảng Thúc nhíu mày, Hứa Nặc là vợ của đồng đội Hồ Đại Huyên.

"Có ai ở nhà không?" Cố Vĩ cũng nghe thấy tiếng cãi vã bên trong, giơ tay gõ cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà Hồ nghe thấy tiếng đàn ông gọi cửa, liếc xéo con dâu thứ ba: "Mày xem kìa, nhân tình của mày đến tìm rồi đấy! Con cả, ra mở cửa, để tao thay con trai tao dạy dỗ lại nó!"

Vừa nghe thấy "dạy dỗ", Hồ đại tẩu - con dâu cả - lập tức nghĩ ngay đến căn nhà gạch đỏ, vội vàng chạy ra mở cửa.

Hứa Nặc bị Hồ nhị tẩu - con dâu thứ hai - ghì chặt, không thể động đậy, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn ra cửa.

Hồ đại tẩu nhìn hai người đàn ông trước mặt, thầm nghĩ bụng Hứa Nặc cũng cao tay thật, một lúc có đến hai người đàn ông tìm đến. Nhưng sao hai người này trông quen quen..."Ai đấy?"

Hứa Nặc vừa nhìn thấy Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ, như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng kêu lên: "Đồng chí Triệu, đồng chí Cố, cứu tôi với!"

Bà Hồ nghe thấy con dâu thứ ba dám trước mặt mình mà gọi cứu viện, giơ tay định cho cô một bạt tai thì bị Triệu Quảng Thúc đưa tay cản lại.

"Bà Hồ, giờ là thời đại nào rồi."

Nghe giọng nói quen thuộc của Triệu Quảng Thúc , lại nhìn sang Cố Vĩ, bà Hồ nhớ ra hai người trước mặt là đồng đội cũ của con trai út."Hóa ra là đồng đội của Đại Huyên à! Đường xá xa xôi, vất vả cho các cậu rồi. Nghĩ đến thằng Đại Huyên bao nhiêu năm rồi mà các cậu vẫn còn nhớ đến nó. Mau vào nhà đi, con thứ ba, còn không mau pha nước đường cho khách!"

Hứa Nặc được thả ra, lập tức chạy vào nhà, bế đứa con trai đang sốt cao ra đưa cho Triệu Quảng Thúc : "Đồng chí Triệu, phiền anh đưa Lực Dương đến trạm xá giúp tôi, tôi phải đi tìm Lỵ Lỵ."

Triệu Quảng Thúc sờ trán Hồ Lực Dương, thấy nóng hừng hực, không chút do dự bế cậu bé chạy ra ngoài: "Tuế Tuế, đi thôi con."

Triệu Tuế Tuế lắc đầu, chân cô bé đã mỏi nhừ: "Cha, con không đi nữa, con ở đây đợi cha."

Nghĩ đến con gái đã đi một chặng đường dài, Triệu Quảng Thúc cũng không ép buộc: "Vậy con ở yên đây, đừng chạy lung tung đấy."

Nghe chuyện Hồ Lỵ Lỵ bị chị họ lừa bán lấy chồng, Cố Vĩ lập tức đi theo Hứa Nặc tìm người.

Trong sân chỉ còn lại bà Hồ, Hồ đại tẩu, Hồ nhị tẩu và Triệu Tuế Tuế.

Hồ đại tẩu nhìn theo bóng lưng mọi người rời đi, lo lắng hỏi bà Hồ: "Mẹ, giờ phải làm sao ạ?"

"Làm sao cái gì? Bên đó chắc giờ gạo đã nấu thành cơm rồi, nó còn làm được gì nữa?" Bà Hồ dựa người vào giường đất, thầm nghĩ lần này Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ sẽ cho mình bao nhiêu tiền. Hai người này cứ cách một hai năm lại đến một lần, lần nào đến cũng cho tiền.

Triệu Tuế Tuế mang hết đồ đạc mà cha và chú Cố mua vào phòng Hồ Lực Dương, khóa cửa lại, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.

Hứa Nặc tìm thấy Hồ Nhị Ny ở chân núi, cô lao đến cho cô ta hai cái bạt tai: "Nói, mày đã lừa Lỵ Lỵ đi đâu?"

Bị Hứa Nặc tát bất ngờ, Hồ Nhị Ny choáng váng, đầu óc ong ong: "Núi... Bên kia... Đại đội Hồ Tâm..."

Nghe xong, Hứa Nặc buông Hồ Nhị Ny ra, chạy thẳng về phía Đại đội Hồ Tâm. Cố Vĩ theo phía sau cũng phải cố gắng lắm mới đuổi kịp. Tuy đã xuất ngũ nhưng không ngờ ông lại chạy không nhanh bằng một người phụ nữ.

Trong một căn nhà ở Đại đội Hồ Tâm, Hồ Lỵ Lỵ bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, nghe những lời lẽ bẩn thỉu bên ngoài, nước mắt không ngừng rơi.

Cô vừa khóc vừa cố gắng dùng lưỡi đẩy miếng vải trong miệng ra, nhưng bị trói quá chặt, không thể nào làm được.

Lúc này, cửa phòng bật mở, một người đàn ông say khướt bước vào.

Thấy gã đàn ông vừa vào đã cởi quần áo, Hồ Lỵ Lỵ sợ hãi tột độ, chỉ biết ú ớ kêu gã cởi trói cho mình.

Lúc Hứa Nặc và Cố Vĩ theo dấu vết tìm đến, trong phòng vang lên tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng cùng tiếng kêu cứu.

Nhìn qua cửa sổ, thấy Hồ Lỵ Lỵ đang ở bên trong, Cố Vĩ lập tức đạp cửa xông vào.

Trong phòng, Hồ Lỵ Lỵ đang co rúm ở góc tường, ôm gối chống cự gã đàn ông. Nghe thấy tiếng cửa bị đạp vỡ, cô nhìn ra, biết mình đã được cứu rồi.

Cố Vĩ lao đến, đè gã đàn ông xuống. Hứa Nặc chạy vào sau, thấy quần áo con gái vẫn còn nguyên vẹn mới thở phào nhẹ nhõm.