Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 440



"Được rồi." Lục Thiền gật đầu, cổ cô hơi ngứa, muốn về nhà tắm rửa nên không đi cùng.

Triệu Tuế Tuế xuyên qua tòa nhà nhỏ đi tới cửa nhỏ thông tới doanh địa, lại xuyên qua một sân huấn luyện, không để ý những người lính đang miệt mài luyện tập bên trong, đi tới cửa nhỏ cấm người ngoài tiến vào.

"Xin chào đồng chí, tôi tìm Triệu Quảng Thúc, đoàn trưởng của đoàn ba." Triệu Tuế Tuế chọn một anh lính đứng gác, cười nói.

Người lính đứng gác không động đậy cũng không nói gì, nhưng tròng mắt liếc xéo qua buồng điện thoại.

Triệu Tuế Tuế hiểu ngay, chạy tới gọi điện thoại văn phòng của bố cô, điện thoại đổ chuông hồi lâu cũng không có ai nghe máy, ngay khi Triệu Tuế Tuế chuẩn bị cúp máy thì điện thoại rốt cuộc cũng được kết nối: "Bố, con tìm bố."

"Tuế Tuế à? Tôi không phải đoàn trưởng." Lưu Vĩ đến văn phòng đoàn trưởng để tài liệu, nghe thấy điện thoại vang lên liền nhấc máy, không ngờ người gọi là Triệu Tuế Tuế.

"À, là anh Lưu Vĩ à, bố tôi đi đâu rồi?" Triệu Tuế Tuế hơi chạnh lòng, bắt đầu hỏi bố cô đang ở đâu.

"Đoàn trưởng đi... À, về rồi đây." Lưu Vĩ đang định nói Triệu Quảng Thúc đang họp, liền từ cửa sổ nhìn thấy Triệu Quảng Thúc trở về.

Triệu Quảng Thúc biết đầu dây bên kia là con gái út, nghĩ có chuyện gì gấp, vội vàng nghe máy,"Tuế Tuế, có chuyện gì vậy con?"

Triệu Tuế Tuế lắc đầu, phát hiện đối phương không nhìn thấy, bèn nói: "Không phải trong nhà, mà là... bên nông trường, con ở cổng doanh trại đợi bố."

Triệu Quảng Thúc không biết sao lại liên tưởng đến gián điệp trong nông trường, vội vàng chụp mũ rời đi.

Sau khi Triệu Tuế Tuế cúp điện thoại, ngồi xuống bên cạnh quan sát anh lính đang đứng gác, anh lính đứng thẳng tắp, tay cũng không hề di chuyển, thật đáng khâm phục.

Bị Triệu Tuế Tuế nhìn chằm chằm, người lính đứng gác ngoài mặt vẫn không biểu cảm, nhưng sau lưng lại đang toát mồ hôi, trong lòng nghĩ cô bé này có thể tha cho anh không, cứ nhìn anh như vậy, anh hơi căng thẳng.

May mà Triệu Quảng Thúc đã nhanh chóng đến giải cứu anh.

"Tuế Tuế, sao con lại đến đây tìm bố?" Triệu Quảng Thúc kéo con gái đang ngồi xổm một bên dậy.

Triệu Tuế Tuế kéo bố cô xuống thấp, ghé vào tai ông kể lại chuyện vừa xảy ra ở nông trường.

Triệu Quảng Thúc nghe xong nhìn con gái, ánh mắt dò hỏi.

Triệu Tuế Tuế gật đầu thật mạnh.

"Con ngoan, con đi chơi đi." Triệu Quảng Thúc vỗ vỗ lưng con gái, để cô về nhà.

Từ ngày đất nước giải phóng đến nay đã gần 14 năm, quốc gia ngoài việc khôi phục sản xuất còn phải giải quyết những vấn đề còn tồn đọng, một trong số đó chính là bọn gián điệp.

Đó là lý do vì sao ra ngoài phải có giấy giới thiệu, tuy phiền phức, nhưng thời cuộc bất ổn, giấy giới thiệu có thể hạn chế sự di chuyển tự do.

Sự di chuyển của người dân cũng sẽ bị kiểm tra gắt gao, nhưng dù vậy vẫn có những tên gián điệp trà trộn.

Người truyền tin tức - Triệu Tuế Tuế thấy bố cô đã gọi điện thoại xong, bèn không để ý đến nữa, thong thả đi về.

Lúc đi ngang qua một sân tập, cô nhìn thấy anh trai và Nguyên Thịnh.

"Anh!" Triệu Tuế Tuế vẫy tay.

Triệu Lập Võ nghe thấy tiếng gọi, nhìn theo hướng phát ra,"Tuế Tuế, em tìm anh à?"

Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Em đi dạo thôi."

Làm anh em bao nhiêu năm, Triệu Lập Võ biết em gái chắc chắn có chuyện, bèn chào Nguyên Thịnh rồi bước tới cầm lấy giỏ của em gái,"Về nhà thôi."

Sau khi về đến nhà, Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện vừa nghe được ở nông trường cho anh trai nghe.

"Anh đã thấy gã đó khả nghi rồi, may mà lúc đấy anh đã cầm lá thư đó." Triệu Lập Võ nghĩ đến lá thư anh đã vô thức cầm, cảm thấy linh cảm của mình thật chuẩn.

"Giỏi quá anh!" Triệu Tuế Tuế giơ ngón tay cái với anh trai.

Triệu Lập Võ ưỡn ngực, nhìn về phía nông trường,"Bọn chúng định ra tay lúc nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không biết, có thể là sau khi gặt lúa mì xong, vào buổi tối." Triệu Tuế Tuế cảm thấy bọn gián điệp muốn đốt kho nhất định sẽ hành động vào ban đêm khi mọi người đã ngủ, ban ngày ban mặt không thích hợp.

"Hôm nay là ngày cuối cùng rồi." Triệu Lập Võ nhớ đến lời Nguyên Thịnh nói, mẹ anh có việc ở nông trường, mấy ngày nay gặt lúa rất vất vả, mọi người đều đến nhà ăn ăn cơm.

"Hôm nay?" Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai, vừa rồi cô thấy còn rất nhiều lúa mì chưa gặt.

"Ừ, nghe nói dự báo thời tiết ngày mai mưa to, hôm nay phải gặt xong." Triệu Lập Võ gật đầu, thuật lại dự báo thời tiết cho em gái nghe.

"Vậy rất có thể là đêm nay." Tim Triệu Tuế Tuế đột nhiên đập nhanh.

Triệu Quảng Thúc dẫn người vào hầm ngầm của nông trường, để tránh lúa mì bị thiêu rụi, họ đang khẩn trương chuyển lúa mì trong kho xuống hầm.

Trần Tú Hòa nấu cơm xong cũng không thấy chồng về, đành phải cho hai con ăn cơm trước.

Ăn cơm xong, lúa mì nướng trong lò đất cũng chín.

Ba mẹ con ngồi hóng mát trong sân, tranh thủ xay bột mì, chuẩn bị ngày mai hấp bánh bao.

TBC

Trước khi đi ngủ, Triệu Tuế Tuế ghé vào cửa sổ nhìn về phía nông trường, tối đen như mực, cô có linh cảm chẳng lành.

"Ngủ đi con, mai còn phải đi học." Trần Tú Hòa đi vào, quạt cho con gái.

Triệu Tuế Tuế nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trần Tú Hòa đắp chăn cho con gái xong bèn rời đi, bà đứng trong sân nhìn về phía nông trường, hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

9 giờ tối, khu nhà tập thể cúp điện.

Bên nông trường vì điều kiện làm việc, nên tòa nhà văn phòng vẫn có điện.

Trong văn phòng của phòng Hậu cần, một bóng người ngồi im lìm trong bóng tối.

Trương Bác Văn đấu tranh tư tưởng rất lâu, cuối cùng quyết định cầm diêm và dầu hỏa rời khỏi văn phòng.

Triệu Quảng Thúc nhìn thấy, lặng lẽ dẫn người theo dõi.

Trương Bác Văn đi đến trước kho hàng đứng hồi lâu, nhưng vẫn không hạ được quyết tâm, lại quay người bỏ đi.

Tình hình lúc này hơi khó xử, những người mai phục trong bóng tối đang chờ bắt quả tang, giờ nghi phạm bỏ đi, họ có nên bắt hay không.

Lưu Vĩ nhìn Triệu Quảng Thúc, ánh mắt dò hỏi.

"Cử người theo dõi hắn ta." Triệu Quảng Thúc không trực tiếp bắt Trương Bác Văn, bởi người liên lạc với Trương Bác Văn vẫn chưa tìm ra, không thể đ.á.n.h rắn động cỏ.

Lưu Vĩ đang định đi theo thì phát hiện có người đang đến gần, anh vội vàng ngồi thụp xuống.

Nhờ ánh trăng, Triệu Quảng Thúc biết người này không phải Trương Bác Văn.

Nhưng nhìn hắn ta lén lút thế này, chắc chắn là đồng bọn của Trương Bác Văn.

Quả nhiên, cửa kho hàng bị tạt dầu hỏa, ngay cả đống rơm rạ bên ngoài cũng không tha.

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên, thiêu rụi màn đêm, nhờ dầu hỏa, ngọn lửa nhanh chóng lan rộng.

Triệu Quảng Thúc để Lưu Vĩ dẫn người ở lại dập lửa, còn mình dẫn người đuổi theo tên phóng hỏa.

Triệu Tuế Tuế vốn ngủ không sâu giấc, nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài lập tức tỉnh giấc, cô chạy ra cửa sổ nhìn về phía nông trường, nơi đó đang bốc cháy.

Không phải đã có người canh gác rồi sao, tại sao còn để xảy ra cháy?

May mà ngọn lửa không cháy lâu, đã được dập tắt.