Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 472



Triệu Lập Văn, sau khi nhận được thư nhà, quyết định dành ngày cuối tuần để đến tòa nhà ngoại hối.

Anh muốn mua quần áo trượt tuyết chống gió, chống nước, kính râm và kính chống gió. Ván trượt tuyết thì đành tiếp tục dùng gỗ bạch dương vì chưa tìm được vật liệu nào tốt hơn.

"Đồng chí, cho tôi xem cái kính râm này." Triệu Lập Văn chỉ vào chiếc kính râm trong tủ kính. Kính râm trong không gian của anh không phù hợp với thời đại này, hiếm khi thấy kính râm bày bán nên anh muốn mua về làm quà cho em trai và em gái. Đeo kính râm trong những ngày tuyết rơi sẽ giúp bảo vệ mắt.

Cửa hàng ngoại hối chỉ có kính chống gió trong suốt, Triệu Lập Văn quyết định sẽ tự mình làm. Anh có thể tháo cửa sổ chống nhìn trộm của xe, mài bóng là có thể dùng làm kính chống gió. Nếu có ai hỏi, anh sẽ nói là nhặt được ở trạm phế phẩm. Khác với những nơi khác, thủ đô có rất nhiều đồ "ngoại" nên chỉ cần một cái cớ đơn giản là đủ để bịt miệng người khác.

Cuối cùng, Triệu Lập Văn mua vải chống gió, chống nước và kính râm rồi rời đi.

Sau khi rời khỏi tòa nhà ngoại hối, Triệu Lập Văn nhận thấy có người theo dõi mình. Anh chọn một nhà vệ sinh công cộng, sau khi xác định bên trong không có ai, anh liền lẻn vào không gian.

Ngay khi Triệu Lập Văn vào trong không gian, một người đàn ông mặc áo xanh bước vào nhà vệ sinh. Triệu Lập Văn trốn trong không gian, quan sát ra bên ngoài và tự hỏi không biết gần đây mình có gì bất thường mà lại bị theo dõi.

Người đàn ông áo xanh không tìm thấy Triệu Lập Văn trong nhà vệ sinh, thậm chí còn ngồi xổm xuống nhìn vào bồn cầu."Chẳng lẽ rơi xuống hố phân rồi sao?"

Sau khi chắc chắn bên ngoài không có ai, Triệu Lập Văn liền bước ra khỏi không gian, giẫm một chân lên lưng người đàn ông áo xanh, ghì hắn xuống bồn cầu."Tên khốn kiếp nào phái ngươi tới, dám theo dõi tao? Nói mau, ông muốn gì?"

Người đàn ông áo xanh ra sức vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng tư thế ban đầu khiến hắn mất đi khả năng phản kháng. Hắn chỉ có thể cố hết sức để mặt mình tránh xa đống phân bên cạnh bồn cầu. Vừa định mở miệng, mùi hôi thối xộc lên mũi, cộng thêm "sản phẩm" màu vàng ngay trước mắt khiến hắn không thể nhịn được nữa, nôn ọe dữ dội. Tất cả số bánh bao hắn ăn sáng nay đều bị tống ra hết.

Triệu Lập Văn vẫn ghì chặt chân, nhân lúc người đàn ông nôn ọe, anh nhặt tờ giấy dưới chân hắn lên.

Người đàn ông áo xanh nôn đến mức trào cả nước chua ra ngoài, không hề hay biết đồ của mình đã bị rơi và bị Triệu Lập Văn nhặt được.

Triệu Lập Văn tiếp tục ghì chặt người đàn ông, mở tờ giấy ra. Đó là một tấm bản đồ, địa điểm trên đó có vẻ quen thuộc.

Chưa kịp suy nghĩ, Triệu Lập Văn nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, vội vàng rời khỏi nhà vệ sinh.

Anh đi lẫn vào đám đông, sau khi chắc chắn không còn ai theo dõi mới quay về nhà.

Về đến nhà, Triệu Lập Văn lại nghiên cứu tấm bản đồ. Anh cảm thấy mình chắc chắn đã từng đến nơi này nhưng nhất thời không thể nhớ ra. Anh quyết định phác họa chân dung người đàn ông áo xanh lúc nãy.

Người đàn ông áo xanh sau khi được đồng bọn giải cứu phát hiện đồ trong túi đã không cánh mà bay. Hắn ta chạy về nhà vệ sinh tìm kiếm."Nó đâu rồi? Ọe..."

Triệu Lập Văn sau khi phác họa xong chân dung người đàn ông áo xanh, nhìn chằm chằm vào bức tranh một lúc rồi đặt sang một bên. Anh lấy cửa sổ chống nhìn trộm trong không gian ra, bắt đầu cắt gọt.

Tiếng cắt gọt vang lên khắp phòng làm việc, Triệu Lập Văn không nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.

Tần Nghị Kiên thấy cửa không khóa, chứng tỏ có người ở nhà. Có lẽ Triệu Lập Văn đang mày mò gì đó trong phòng làm việc, anh đành ngồi xổm trước cửa đợi anh ra mở cửa.

Triệu Lập Minh đến, nhìn thấy Tần Nghị Kiên đang vểnh m.ô.n.g nhìn vào trong sân nhà anh trai mình, liền hỏi: "Anh đang nhìn cái gì vậy?"

Tần Nghị Kiên nhìn thấy khuôn mặt Triệu Lập Minh có nét gì đó giống Triệu Lập Văn, bèn hỏi: "Tôi là bạn của Triệu Lập Văn, cậu có quan hệ gì với anh ấy?"

Triệu Quảng Trọng và Triệu Quảng Thúc là anh em sinh đôi, Triệu Lập Văn rất giống Triệu Quảng Thúc. Triệu Lập Minh và Triệu Quảng Trọng cũng có nét giống nhau. Kết quả là hai anh em họ cũng giống nhau đến 5 phần. Người ngoài nhìn vào đều biết họ là anh em.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Lập Minh thấy đối phương biết tên anh trai mình nhưng vẫn không hạ cảnh giác: "Tôi là em họ của Triệu Lập Văn, anh là ai?"

"Tôi là Tần Nghị Kiên, trước đây là giáo viên của Triệu Lập Văn ở huyện Hà, bây giờ là bạn bè." Tần Nghị Kiên biết mình bị nghi ngờ nên vội vàng lấy thẻ học sinh ra.

Triệu Lập Minh nhận lấy thẻ học sinh của Tần Nghị Kiên, xem qua, chắc chắn đây là người bạn mà anh trai mình đã nhắc đến."Anh tôi không có nhà sao?"

"Hình như có, cửa không khóa." Tần Nghị Kiên nghiêng người cho Triệu Lập Minh nhìn.

"Chắc anh ấy đang bận, tôi đi mượn thang." Nói xong, Triệu Lập Minh đi đến nhà bác Lý ở khu nhà thứ tư để mượn thang.

Cửa nhà bác Lý không khóa, Triệu Lập Minh đẩy cửa bước vào thì thấy bác đang ngồi sưởi nắng trong sân."Bác Lý, cháu mượn cái thang được không ạ?"

Bác Lý đang nằm trên ghế tựa không nói gì, chú vẹt đang sưởi nắng cùng bác lên tiếng: "Lấy đi, lấy đi."

"Cảm ơn Bát ca." Triệu Lập Minh nói lời cảm ơn với chú vẹt rồi đi đến góc tường lấy thang, dựa vào bức tường ngăn cách khu nhà thứ ba và thứ tư.

Tần Nghị Kiên đứng ngoài cửa nhà bác Lý, nhìn Triệu Lập Minh thoăn thoắt trèo lên đầu tường rồi biến mất. Anh thầm nghĩ, bức tường cao như vậy, leo trèo kiểu đó không sợ ngã gãy chân sao?

Bên phía khu nhà thứ ba có một cái thang do Triệu Lập Văn đặt sẵn. Mỗi lần về nhà, anh đều dựa thang vào tường để tránh trường hợp em họ bị nhốt ở ngoài đến tối.

Triệu Lập Minh leo xuống theo thang, nghe thấy tiếng động chói tai phát ra từ phòng làm việc. Chẳng trách có người gõ cửa mà anh trai anh không nghe thấy.

Tần Nghị Kiên đang do dự có nên vào nhà bác Lý xem sao thì cửa nhà Triệu Lập Văn mở ra.

Triệu Lập Minh thò đầu ra, vẫy tay: "Anh Tần, vào đi!"

Tần Nghị Kiên xách giỏ bước vào, nhìn thấy chiếc thang dựa vào góc tường. Đã lâu rồi anh không đến đây, không ngờ hai anh em Triệu Lập Văn lại nghĩ ra cách này.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Triệu Lập Văn ngừng cắt gọt, đi ra mở cửa.

"Ồ, cậu về từ lúc nào thế?" Triệu Lập Văn nhìn thấy Tần Nghị Kiên, lại nhìn ra phía sau, thấy em họ mình đang đứng ở trong sân."Sao cậu vào được vậy? Cậu ấy là em họ tôi, đang học ở Đại học Sư phạm."

"Tôi vừa gặp cậu ấy ở ngoài cửa." Tần Nghị Kiên gật đầu. Suýt chút nữa anh đã bị nhầm là kẻ trộm.

Triệu Tuế Tuế đang hóng chuyện ở bên ngoài văn phòng.

Nhân vật chính trong câu chuyện là vợ cũ và vợ hiện tại của đại đội trưởng đại đội 3, trung đoàn 7.

Đại đội trưởng tên là Hồ Tiến Lên. Người gây chuyện là Triệu Ngọc Mai - vợ cũ của Hồ Tiến Lên. Cô ta dẫn theo hai đứa con đến đòi tiền nuôi dưỡng.

Chu Thiến Thiến kéo Triệu Tuế Tuế đến, thấy Triệu Ngọc Mai và Lâm Nhất Nguyệt - vợ hiện tại của Hồ Tiến Lên đang giằng co. Hai đứa trẻ, một trai một gái, co rúm ở góc phòng họp.

"Một tháng 30 tệ, sao cô không lên trời đi!" Lâm Nhất Nguyệt hừ lạnh nhìn Triệu Ngọc Mai. Hiện tại, mọi quyền hành tài chính trong nhà đều nằm trong tay cô ta, cô ta sẽ không đời nào đưa nhiều tiền như vậy.

TBC

" Hồ ly tinh trơ trẽn! Loại người như cô dám quyến rũ chồng người khác sao!" Triệu Ngọc Mai thấy bên ngoài có nhiều người, bèn lên tiếng mắng chửi.