Nhân viên phục vụ của nhà khách liếc mắt nhìn vào trong phòng, sau đó thu hồi tầm mắt, xoay người rời đi.
Triệu Ngọc Mai lấy ghế chặn cửa phòng, đi đến trước mặt người chồng trước vẫn còn đang ngây người, đưa tay cho anh ta mấy cái tát. Lúc cô ta còn muốn đ.á.n.h tiếp thì bị Hồ Tiến Tiến túm lấy cổ tay, đẩy ngã xuống đất."Hừ, Hồ Tiến Tiến, anh xong rồi."
Lúc Hồ Hạ Thiên cõng em gái trở về, nhìn thấy mẹ mình đang ngồi dưới đất, còn người đàn ông kia thì giơ tay muốn đ.á.n.h mẹ.
"Để em đỡ cho." Hồ Hạ Thiên đặt em gái xuống, bảo Triệu Tuế Tuế đỡ em gái, sau đó xông lên, vừa đ.ấ.m vừa đá Hồ Tiến Tiến, miệng không ngừng mắng: "Kẻ xấu, kẻ xấu!"
Nhìn thấy dáng vẻ cười lạnh của Triệu Ngọc Mai, Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ: Người phụ nữ này đúng là tàn nhẫn, dạy dỗ con trai thành ra hận thù cha ruột như vậy.
Mấy năm nữa, Triệu Ngọc Mai sẽ gửi một lá thư tố cáo lên Ủy ban Cách mạng, đảm bảo hai vợ chồng Hồ Tiến Tiến sẽ được "vinh dự" nhận lấy "món quà lớn" – đi diễu hành khắp phố.
Phụ nữ không tàn nhẫn thì địa vị không vững. Có lẽ Triệu Ngọc Mai cũng là bị ép buộc thành người phụ nữ tàn nhẫn như vậy.
Triệu Tình Thiên được Triệu Tuế Tuế đỡ cũng lạnh lùng nhìn anh trai đ.á.n.h người. Hồ Tiến Tiến làm chồng không ra gì, làm cha chắc cũng chẳng tốt đẹp gì.
Nhìn thấy con trai cào cấu mình, Hồ Tiến Tiến đưa tay muốn đẩy cậu bé ra.
Vừa nhìn thấy hành động của anh ta, Hồ Hạ Thiên lập tức há miệng c.ắ.n vào tay anh ta, dáng vẻ hung dữ như muốn c.ắ.n đứt một miếng thịt.
Hồ Tiến Tiến không ngờ con trai lại hận mình đến vậy, trong lòng vừa giận vừa bực, muốn đẩy cậu bé ra. Do không chú ý, cậu bé bị anh ta đẩy ngã về phía sau.
Thấy vậy, Triệu Ngọc Mai vội vàng lao tới ôm lấy con trai."Anh làm cái gì vậy? Ngay cả con mình cũng ra tay độc ác như vậy, anh đúng là đồ súc sinh."
TBC
"Tôi... Tôi không có..." Hồ Tiến Tiến cảm thấy anh ta không dùng nhiều sức, trong lòng đột nhiên hoảng loạn, nhìn ra cửa. Ngoài cửa, Triệu Tuế Tuế đang đỡ con gái anh ta. Phía sau Triệu Tuế Tuế là Vương Chính ủy.
Vương Chính ủy liếc nhìn Hồ Tiến Tiến, sau đó rời đi.
Hồ Tiến Tiến vội vàng đuổi theo ngăn cản. Anh ta cảm thấy mình bị gài bẫy, sao Vương Chính ủy lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
Triệu Tuế Tuế đỡ Triệu Tình Thiên tránh sang một bên, nhìn Hồ Tiến Tiến đuổi theo Vương Chính ủy, sau đó tiếp tục đỡ Triệu Tình Thiên vào nhà.
"Dì Triệu, lúc nãy ở sân trượt tuyết, Tình Thiên bị ngã, trật chân rồi ạ." Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện Triệu Tình Thiên và Lục Thiền va vào nhau, sau đó định rời đi.
"Chị Tuế Tuế." Triệu Tình Thiên gọi Triệu Tuế Tuế lại, mím môi nói: "Tạm biệt chị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tạm biệt em." Triệu Tuế Tuế biết Triệu Ngọc Mai chuẩn bị đưa hai đứa nhỏ rời đi, đây có lẽ là lần cuối cùng hai người gặp mặt. Dù sao thì quỹ đạo cuộc sống sau này của bọn họ có lẽ sẽ không còn giao nhau nữa.
Quả nhiên, ba ngày sau khi Hồ Tiến Tiến trở về, anh ta nhận được thông báo xuất ngũ. Mục đích của Triệu Ngọc Mai đã đạt được, cô ta dẫn theo con trai và con gái rời đi.
"Sau này chúng ta tìm đối tượng, nhất định không được tìm người giống như Hồ doanh trưởng."
Chu Thiến Thiến đột nhiên nói ra câu này khiến Triệu Tuế Tuế ngẩn người.
"Cậu mới bao nhiêu tuổi đầu mà đã nghĩ xa xôi vậy?" Triệu Tuế Tuế nhìn Chu Thiến Thiến. Cô nhóc này mới 14 tuổi, chẳng lẽ đã biết yêu đương rồi sao?
"Đây gọi là tầm nhìn xa trông rộng." Chu Thiến Thiến liếc nhìn Triệu Tuế Tuế, c.ắ.n một miếng kem to.
Vở kịch khôi hài này cuối cùng cũng hạ màn bằng việc Hồ Tiến Tiến bị xuất ngũ. Ngoài Hồ Tiến Tiến, còn có mấy vị doanh trưởng và phó đoàn trưởng khác cũng bị xuất ngũ.
Triệu Tuế Tuế nhanh chóng phát hiện ra những người bị xuất ngũ này đa số đều là người của trung đoàn 7, trung đoàn 8 và trung đoàn 9, trong lòng đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ: Có phải cấp trên đang chơi một ván cờ? Tuy nhiên, chuyện này không liên quan gì đến cô, thôi mặc kệ vậy.
Triệu Lập Văn đưa Triệu Lập Minh trở về huyện Hà, sau đó hai anh em lên xe buýt đến nông trường.
"Hu hu, ở đây còn lạnh hơn cả thành phố Bình Ninh." Triệu Lập Minh co rúm cổ, cả người chỉ lộ ra mỗi đôi mắt.
"Quen rồi là được." Triệu Lập Văn tháo khăn quàng cổ ra, quấn lại cho em trai.
Nghe nói trong quân đội có sân trượt tuyết, Triệu Lập Minh cảm thấy rất ngứa ngáy, cộng thêm việc đã tiết kiệm được một khoản kha khá, cậu bèn đi theo Triệu Lập Văn đến quân khu để trải nghiệm trượt tuyết.
Triệu Lập Văn đưa Triệu Lập Minh đến nơi đăng ký, sau đó tiếp tục đi về nhà.
"Tiểu Văn, Tiểu Minh?" Trần Tú Hòa vén rèm cửa tiệm may lên, vừa lúc nhìn thấy con trai cả dẫn theo một cậu bé đi tới.
"Mẹ, mẹ đang ở tiệm may ạ?" Triệu Lập Văn bước tới, phát hiện trong tiệm may không có ai khác.
"Thím ba." Triệu Lập Minh lễ phép chào hỏi.
Trần Tú Hòa dẫn hai người vào tiệm may. Nghe con trai nói Triệu Lập Minh đến đây để trượt tuyết, bà nói: "Tiểu Võ với Tuế Tuế đang ở khu Tiểu Lê Sơn bên kia kìa, hai đứa nó rảnh rỗi là lại đến đó trượt tuyết."