Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 481



"Không, chúng ta xem sao đã, vào hiệu sách đi." Triệu Tuế Tuế muốn xem thử tình huống thế nào, không muốn rời đi.

Triệu Lập Văn nhìn vị trí hiệu sách, cất bước đi tới.

Theo sát hai anh em Triệu Tuế Tuế vào là một bà lão, Triệu Tuế Tuế cảm thấy bà lão này có chút quen mắt, nhưng đối phương chỉ để lộ đôi mắt nên cô không nhận ra.

Bà lão họ Bao nhận thấy ánh mắt của Triệu Tuế Tuế, tháo khăn trùm đầu xuống: "Cô bé, không nhận ra tôi sao?"

Sau khi đối phương lộ mặt, Triệu Tuế Tuế liền nhận ra bà ta là người bán dưa muối lâu năm cho nhà mình: "Bác Bao, bác từ đâu đến vậy?"

TBC

Bà lão họ Bao biết hai anh em Triệu Tuế Tuế vừa đi chợ đen về, bèn đi tới góc tường kể lại chuyện tranh chấp vừa xảy ra trong chợ đen.

Hóa ra là vừa nãy có một người đàn ông muốn mua lương thực nhưng lại chê đắt, kì kèo mãi không xong liền tức giận bỏ đi, ai ngờ đâu gã ta lại đi báo công an.

"Cái gì... Vậy là sau này phải đổi chỗ rồi sao?" Triệu Tuế Tuế kinh ngạc trợn mắt, đây là lần đầu tiên cô đi chợ đen, không ngờ lại bị sập tiệm ngay trong ngày đầu tiên.

"Chắc chắn là phải đổi chỗ rồi, lần này lại phải mất mấy ngày không thể ra ngoài rồi." Bà lão họ Bao nhớ rõ mặt mũi kẻ báo cáo, trong lòng bắt đầu nguyền rủa gã xui xẻo.

"Đúng là ý trời." Triệu Lập Văn nhìn em gái với vẻ buồn cười: "Em muốn gì thì cứ nói với anh là được, không cần em phải đi đâu."

Triệu Tuế Tuế lườm anh trai một cái, hừ một tiếng rồi quay đầu đi.

"May mà hai đứa đi nhanh, nếu không thì đã vướng vào rắc rối rồi." Bà lão họ Bao chỉnh trang lại quần áo, nhìn dưa muối trong gùi rồi quay sang hỏi Triệu Lập Văn: "Cháu trai, nhà cháu có cần dưa muối không?"

Triệu Lập Văn lắc đầu.

"Đừng mà, cháu xem trước đi, thích hợp thì mang về." Bao đại nương mở bình trong gùi ra bảo Triệu Lập Văn nhìn qua.

Triệu Tuế Tuế ngửi thấy mùi vị có chút giống kim chi, ghé lên xem thật đúng là, không biết Bao đại nương bảo quản như thế nào, kim chi thế mà không bị đông lạnh.

"Thế nào, chưa từng thấy bao giờ à? Đây là món cháu gái họ nhà cậu hai tôi dạy đấy, rất ngon miệng, huyện Diên cậu biết không, ngay cả qua mùa đông bên đó cũng sẽ làm món này." Bao đại nương bắt đầu chào hàng, dưa muối rất ngon nhưng chẳng ai biết, cả buổi sáng mới bán được 3 hũ.

Triệu Lập Văn xé một miếng nhỏ ăn thử, thấy không được chuẩn vị lắm, đường cho ít, có khi còn chẳng có đường, dùng toàn lê đông lạnh: "Bao nhiêu tiền một hũ vậy?"

Bao đại nương giơ một bàn tay, ra hiệu 5 hào một hũ.

Giá một cân cải thảo cũng chỉ từ 1 đến 5 đồng, một cây cải thảo bình thường cũng chỉ 1 hào, sau khi chế biến mà giá tăng gấp 5 lần thì hơi quá rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"3 hào một hũ đi." Triệu Lập Văn bắt đầu mặc cả.

"Cháu trai, cháu ác quá đấy, nguyên liệu của bác dùng không ít đường với ớt đâu." Bao đại nương bị ép giá quá đáng, bực bội liếc Triệu Lập Văn một cái.

"Đường còn chưa biết có hay không, chắc chắn cô cho lê đông lạnh vào rồi, 5 hào một hũ thì đắt quá." Triệu Tuế Tuế cũng nếm được vị lê đông lạnh.

Ba người hạ thấp giọng ở trong góc mặc cả, vẫn thu hút sự chú ý của nhân viên bán hàng trên quầy.

"Nhà sách không phải chỗ nói chuyện, không mua sách thì mời đi cho."

"Xin lỗi, chúng tôi đi ngay." Triệu Lập Văn nhìn về phía quầy, định ra ngoài để giao dịch.

Nhân viên bán hàng nhìn thấy Triệu Lập Văn, hai tai ửng đỏ: "Nhỏ giọng một chút cũng được."

Triệu Tuế Tuế nhìn dáng vẻ của nhân viên bán hàng liền biết lại là một người bị sắc đẹp mê hoặc, lén liếc nhìn anh trai mình, nghĩ đến chàng trai thư sinh trong phim ngày xưa, đúng là anh trai cô rồi.

Cuối cùng kim chi của Bao đại nương được bán với giá 1 tệ 3 hũ, đếm tiền xong liền đưa gùi cho Triệu Lập Văn: "Cứ thế mà cõng về đi, lần sau đến Đại đội Hướng Dương thì mang trả bác gùi với hũ là được."

Triệu Lập Văn là người của khu tập thể quân đội, sẽ không tham cái gùi và hũ của bà, hơn nữa kim chi cũng không chịu được lạnh, không có hũ thì Triệu Lập Văn cũng chẳng mua.

Triệu Tuế Tuế nhận lấy cái gùi từ tay anh trai, bên trong là 2 cân lông vịt.

Về đến khu tập thể thì vừa lúc đến giờ cơm trưa.

Trần Tú Hòa ước lượng túi trong tay, nặng hai cân: "Tuế Tuế, ăn xong thì thử áo lông vũ mẹ treo trên tường xem."

"Vâng, con biết rồi." Triệu Tuế Tuế vừa uống canh chua vừa nói, vừa về cô đã nhìn thấy chiếc áo lông vũ treo trên tường, tốc độ của mẹ cô thật nhanh.

Áo lông vũ quả nhiên ấm hơn áo bông, Triệu Tuế Tuế mặc một lúc đã thấy hơi nóng chân: "Mẹ, con thấy hơi nóng."

Trần Tú Hòa sờ tay con gái, lại luồn tay vào cổ áo cô bé: "Nóng thì cởi ra đi."

Triệu Tuế Tuế cởi cả quần lông vũ ra, đây là lần đầu tiên cô mặc quần lông vũ sau hai kiếp, ngay cả kiếp trước đi trượt tuyết mua quần áo trượt tuyết cũng chỉ là áo bông.

Ban đầu lúc mua hàng trên mạng Triệu Tuế Tuế không để ý, mua về mới phát hiện bên trong áo trượt tuyết là bông, may mà có bảo hiểm vận chuyển, lúc định trả hàng thì tìm hiểu mới biết quần áo trượt tuyết phần lớn đều là áo bông, rất ít khi nhồi lông vũ.

Bởi vì trượt tuyết là môn thể thao vận động mạnh, ra nhiều mồ hôi, nếu dùng lông vịt hay lông ngỗng để nhồi thì sẽ bí, mồ hôi ủ trong người dễ bị cảm.