Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 484



Ngày hôm sau, khi Triệu Tuế Tuế tỉnh lại thì trên giường chỉ còn lại một mình cô, phòng phía tây cũng yên tĩnh, cô nằm trên giường một lúc lâu mới chịu dậy.

"Ơ, heo lười dậy rồi à, mấy anh trai của con đều đi trượt tuyết hết rồi." Trần Tú Hòa vừa vuốt ve chiếc áo phao mới làm xong, vừa nói. Lần này bà cắt may rất vừa vặn, số vải còn lại có thể làm áo cho Triệu Lập Minh và Triệu Chi Chi, quần thì đủ làm một chiếc, không biết có nên làm chiếc nữa hay không.

Triệu Quảng Thúc đã nói rõ là không cần làm áo phao cho ông, mặc áo phao vào trông béo ú, không bằng áo khoác quân đội nhìn oai phong hơn. Hơn nữa, quà Tết bác hai của con trai gửi đến có một củ nhân sâm, Trần Tú Hòa định sẽ gửi lại hai bộ quần áo kèm thêm một ít bánh điểm tâm làm từ lò nướng là được rồi.

"Con dậy lâu rồi." Triệu Tuế Tuế nhỏ giọng lầm bầm, cô mở phích nước nóng, rót cho mình một cốc nước ấm rồi uống cạn. Nước ấm men theo thực quản đi thẳng vào dạ dày, xem như đã hoàn thành nghi thức khởi động cho một ngày mới.

"Trên bếp có cháo đậu đỏ và bánh bao hoa." Trần Tú Hòa treo áo phao của con trai út lên, ngắm nghía số vải còn lại. Trong nhà đã hết sạch lông vịt rồi, bà đang phân vân không biết có nên nhét bông vào áo của Triệu Chi Chi và Triệu Lập Minh hay không, hay là vẫn nên nhồi lông vịt nhỉ? Không tìm được lông vịt thì đành nhồi bông vậy.

"Mẹ, sao hôm nay mẹ không đến tiệm may?" Triệu Tuế Tuế đặt bữa sáng của mình lên bàn, vừa ăn vừa nhìn mẹ dọn dẹp đồ đạc.

"Không có ai may quần áo, mỗi ngày đến tiệm một người là được." Trần Tú Hòa vừa thu dọn xong thì Ngô Yến đến nhà chơi.

Triệu Tuế Tuế nghe cuộc trò chuyện của hai người, biết được hôm qua đúng là có máy bay của nước ngoài bay đến, lúc phi công bước xuống còn đang say xỉn.

Tên phi công say xỉn kia thế mà lại lái máy bay đến khu vực gần bộ đội Tung Sơn, đúng là mất mặt. Nhưng mà biết làm sao được, bây giờ nước họ là siêu cường quốc, cái gì cũng hiện đại, đất nước mình vẫn còn phải phát triển nhiều.

"May mà cuối cùng cũng chặn lại được, nếu không thì..." Ngô Yến không nói hết câu nhưng những người có mặt đều hiểu ý bà."Đúng rồi, tôi thấy cái áo cậu làm cho Tuế Tuế phồng phồng lên, là áo phao phải không?"

"Ừ, tôi dành dụm lông vịt hai năm mới làm được cho con bé một cái đấy." Trần Tú Hòa gật đầu, nhìn theo ánh mắt của Ngô Yến về phía tường."Chẳng là mua hơi nhiều vải, nên tôi mới đổi lấy lông vịt về làm áo phao cho mỗi người trong nhà một cái."

"Bên trong đều nhồi lông vịt à?" Ngô Yến nhìn ba chiếc áo phao treo trên tường với vẻ thích thú. Bà thầm nghĩ không biết Trần Tú Hòa kiếm đâu ra nhiều vải như vậy, chợ đen trong huyện nghe nói bị người ta tố cáo nên đóng cửa rồi, không biết bao giờ mới mở lại. Mà chắc là có mở lại thì cũng đổi địa điểm khác.

"Ừ, đổi đấy." Trần Tú Hòa lấy chiếc áo phao vừa mới làm xong đưa cho Ngô Yến xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngô Yến sờ thử vào lớp vải, cảm thấy chất liệu rất lạ, bèn hỏi: "Chưa thấy loại vải nào như thế này bao giờ, mua ở đâu vậy?"

"Thằng cả nhà tôi mang từ thành phố về, nó bảo là mua ở cửa hàng bách hóa dành cho người nước ngoài." Trần Tú Hòa không hề giấu giếm, thoải mái cho biết.

"Cửa hàng dành cho người nước ngoài? Vậy chẳng phải là phải cần phiếu mua hàng đặc biệt sao?" Tuy chưa đến thành phố bao giờ, nhưng thông qua lời kể của chồng, Ngô Yến biết đồ đạc trong cửa hàng dành cho người nước ngoài đều là hàng nhập khẩu, hơn nữa phải có phiếu mua hàng đặc biệt mới mua được.

"Chẳng phải thằng cả nhà tôi cùng giáo sư của nó làm dự án sao? Phiếu mua hàng đó là phần thưởng của dự án." Trần Tú Hòa nhớ đến vị giáo sư họ Vu rất thích ăn uống, con trai cả từng nói một nửa số vải là dùng phiếu mua hàng mà giáo sư cho để mua. Đợi khi nào con trai cả quay lại thành phố, bà phải chuẩn bị ít bánh điểm tâm để nó mang đến biếu giáo sư mới được.

Lúc này, Triệu Lập Văn đang dẫn Triệu Lập Minh đi trượt tuyết thì nghe thấy có người gọi tên mình.

"Đồng chí Triệu Lập Văn, bộ đội có việc muốn mời đồng chí đến hỗ trợ."

"Có thể cho tôi biết là việc gì không?" Triệu Lập Văn tháo ván trượt tuyết ra, hỏi.

"Máy bay." Người kia ghé sát vào tai Triệu Lập Văn, nói nhỏ.

Triệu Lập Văn đoán được phần nào mục đích của việc này, anh đưa ván trượt tuyết cho em họ: "Nếu em chưa thành thạo thì đợi lát nữa Tiểu Võ trượt từ dốc cao xuống rồi bảo cậu ấy dẫn em chơi."

"Em tự chơi được." Triệu Lập Minh ra vẻ mình có thể tự chơi trên dốc thấp, bảo Triệu Lập Văn cứ yên tâm.

Đi qua một cánh cửa nhỏ để vào doanh trại, Triệu Lập Văn bị đưa đến một thao trường rộng lớn. Xuất hiện trước mắt anh là một chiếc máy bay màu đen, Triệu Lập Văn không nhớ rõ lắm nhưng chắc chắn là máy bay của nước họ.

TBC

"Đến rồi à, lại đây cùng phân tích với tôi. Khi nào về thành phố thì nhớ báo cáo với giáo sư của cậu." Kỹ sư Ngô bảo trợ lý đưa tài liệu cho Triệu Lập Văn, yêu cầu anh ghi chép số liệu lại.