Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 486



"Cầu hôn? Đối phương là người ở đâu?" Triệu Quảng Thúc dừng bước, quay đầu nhìn Lưu Vĩ.

"Cô ấy là người ở đại đội Hướng Dương, tên là Dương Như Liễu, làm việc ở nông trường ạ." Lưu Vĩ kể sơ qua tình hình của đối tượng cho Triệu Quảng Thúc nghe.

Quân đội Tung Sơn ít nhất phải đóng quân ở huyện Hà 10 năm, vẫn còn 7 năm nữa, Lưu Vĩ cảm thấy anh có thể cố gắng tạo dựng sự nghiệp để sau này xin được chuyển vợ con đến ở cùng, lần trước anh lập được công hạng hai cộng thêm quân công nhiều năm qua nên được đề bạt lên chức trưởng, chuẩn bị được điều xuống đơn vị cấp dưới để rèn luyện.

Triệu Quảng Thúc nhìn Lưu Vĩ, từ khi ông lên chức đoàn trưởng, Lưu Vĩ đã luôn đi theo ông, trong nhà lại không có người thân, nếu Lưu Vĩ đã mở lời thì ông nhất định phải giúp đỡ,"Cậu nộp báo cáo kết hôn lên trước đi."

"Vâng." Lưu Vĩ đáp lớn, đồng thời giơ tay chào theo nghi thức quân đội.

Triệu Quảng Thúc về đến nhà liền nhìn thấy vợ đang cởi áo bông của con trai lớn, bên cạnh là chiếc áo khoác quân đội mới được phát,"Quân nhu vừa phát đấy."

"Đây là bồi thường ạ?" Triệu Tuế Tuế buông sách trong tay xuống, cầm lấy chiếc áo khoác mới mà ba mang về mặc lên người, chiếc áo không dài chấm đất,"Con cao lên rồi."

Triệu Quảng Thúc mỉm cười nhìn con gái nhỏ, đứa trẻ ngày xưa bé xíu được ông ẵm trong lòng giờ đã lớn như vậy rồi, thời gian trôi qua thật nhanh,"Đúng là cao hơn năm ngoái nhiều rồi đấy, lại đây ba đo chiều cao cho con."

Triệu Tuế Tuế cởi áo khoác ra, đi theo ba đến trước tủ.

Trên cánh tủ có đ.á.n.h dấu những mức chiều cao của cô bé trong mấy năm qua, từ trước đến nay cô bé chưa từng tổ chức sinh nhật, chỉ đo chiều cao vào dịp trước hoặc sau Tết Âm lịch.

TBC

"Gần 1,5 mét rồi, cao hơn năm ngoái 6 phân." Triệu Quảng Thúc dùng bút gạch một dấu lên cánh tủ.

Trần Tú Hòa nghe vậy liền gật đầu, con gái út không giống những bé gái khác, một năm có thể cao lên hơn 10 phân, mỗi năm cô bé chỉ cao lên khoảng 5 phân.

Triệu Quảng Thúc nhìn đồng hồ, mấy cậu con trai nghịch ngợm nhà ông chắc vẫn còn đang tắm, bèn ngồi xuống kể cho vợ nghe chuyện Lưu Vĩ muốn nhờ gia đình ông đi cầu hôn giúp.

"Cũng được đấy, Tiểu Lưu bao nhiêu tuổi rồi?" Trần Tú Hòa vừa gật đầu vừa tiếp tục cởi áo bông cho con trai.

"Sang năm là 21 tuổi, trong nhà không còn ai thân thích cả." Triệu Quảng Thúc kể rõ ràng tình hình gia đình Lưu Vĩ cho vợ nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy là mồ côi cha mẹ từ nhỏ sao?" Triệu Tuế Tuế nhớ mỗi lần gặp Lưu Vĩ, anh đều cười rất tươi, khuôn mặt hiền lành chất phác, không ngờ lại có hoàn cảnh đáng thương như vậy.

"Trước kia trong nhà còn có bà nội, sau khi bà mất thì cậu ấy đi bộ đội." Triệu Quảng Thúc rất mừng cho Lưu Vĩ, có vợ rồi coi như có một mái ấm.

"Vậy để tôi đi hỏi xem nhà gái muốn chuẩn bị sính lễ gì." Trần Tú Hòa chưa từng cưới hỏi cho con trai nên không rành chuyện này, vốn định vài năm nữa khi con trai cả kết hôn mới đi tìm hiểu, không ngờ Lưu Vĩ lại cho bà cơ hội này.

"30 tệ này là Lưu Vĩ đưa, bà cứ theo đó mà mua sắm." Triệu Quảng Thúc lấy ba tờ 10 tệ và một ít tem phiếu đặt lên bàn.

Trần Tú Hòa cất tiền nong vào, định ngày mai sẽ đến hỏi Trần Tiểu Miêu xem lần trước Lưu Nghênh Phong cưới Hoàng Bảo Trân đã chuẩn bị những gì, Trần Tiểu Mễ bận rộn như vậy, bà sẽ không đi làm phiền cô ấy.

"Sính lễ? Tiểu Văn sắp lấy vợ rồi sao?" Trần Tiểu Miêu có chút ngạc nhiên nhìn Trần Tú Hòa, mọi người trong khu tập thể đều đồn rằng Triệu Lập Văn có bạn gái là bạn học ở tận kinh đô,"Không đợi con bé tốt nghiệp đại học rồi mới cưới à?"

"Không phải Tiểu Văn nhà tôi, là cậu cảnh vệ của nhà tôi ấy mà, trong nhà không có ai lớn cả, nhờ tôi giúp đỡ chuẩn bị đồ cưới." Trần Tú Hòa cười nói.

Trần Tiểu Miêu suy nghĩ một chút, hình ảnh Lưu Vĩ hiện lên trong đầu cô,"Ồ, là cậu thanh niên đó à, đợi tôi tìm lại cái danh sách hồi đó, hình như tôi để đâu đó ở đây."

Trần Tú Hòa thuận lợi lấy được danh sách sính lễ của Lưu Nghênh Phong, nhìn qua một lượt, ước chừng phải mất 60 tệ mới đủ, nhưng mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi loại giảm đi một nửa là được rồi, trong nhà bà còn một mảnh vải màu đỏ, đến lúc đó sẽ may cho con dâu Lưu Vĩ một bộ đồ mới coi như là quà chúc phúc.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Triệu Quảng Thúc dẫn theo gia đình cùng Lưu Vĩ đến đại đội Hướng Dương để cầu hôn, khoảng thời gian trước và sau Tết Âm lịch là thời điểm đẹp để cưới hỏi.

Triệu Tuế Tuế cũng được gọi đi cùng cho thêm phần long trọng, coi như người nhà của Lưu Vĩ.

Cả nhóm người đến một căn nhà nhỏ, Lưu Vĩ hắng giọng rồi bắt đầu gõ cửa.

Rất nhanh sau đó, cửa đã được mở ra.

Lại là người quen.

Bao đại nương có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh sau đó liền cười rạng rỡ: "Đến rồi à, vào nhà uống nước cho ấm nào."