Trịnh Nguyệt lúc này mới nhớ ra mình quên mang muối, cô lấy vai huých Chu Thiến Thiến: "Thiến Thiến, cậu đúng là cứu tinh."
Triệu Tuế Tuế cũng vê một nhúm cho mình, định bỏ vào thì bị ngăn lại: "Sao thế?"
"Cậu bỏ nhiều quá, một nửa thôi." Chu Thiến Thiến giữ tay Triệu Tuế Tuế lắc lắc, thấy lượng muối vừa đủ mới thả ra: "Được rồi."
Triệu Tuế Tuế bĩu môi, nhưng vẫn bỏ muối xuống, cô đảo đều rồi nếm thử: "Ừm, vừa lắm."
Chu Thiến Thiến nhìn Triệu Tuế Tuế với vẻ mặt "Mình biết mà."
Ăn trưa xong, Triệu Tuế Tuế theo Trịnh Nguyệt ra nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn.
Lúc quay lại, họ bắt gặp Quan Tuyết đang nói chuyện với một người. Triệu Tuế Tuế định đi tiếp thì bị Trịnh Nguyệt kéo lại: "Suỵt."
Trịnh Nguyệt cao hơn Triệu Tuế Tuế một cái đầu, cô ấy thấy Quan Tuyết đang nói chuyện với một bạn nam.
Quan Tuyết thấy Ngô Hưng Lai mang trứng gà đến cho mình, cô ấy tỏ vẻ không muốn nhận: "Không cần đâu, cậu ăn đi."
Bị từ chối, Ngô Hưng Lai tưởng Quan Tuyết ngại, cậu ta tiếp tục đưa tay về phía cô: "Cậu ăn đi, sáng nay mẹ mình mới luộc đấy."
TBC
Triệu Tuế Tuế lén nhìn, Ngô Hưng Lai là người quen của cô, cậu ta lúc nào cũng nằm trong top 3 học sinh kém nhất lớp."Hay là chúng ta đi đường khác đi."
"Thôi nào, nghe nói Ngô Hưng Lai thích Quan Tuyết, xem ra là thật, nhưng mà hình như là "vua say tình còn con gái người ta vô tình" nhỉ?" Trịnh Nguyệt nói nhỏ với Triệu Tuế Tuế rằng Ngô Hưng Lai đang đơn phương Quan Tuyết.
"Cậu nói nhầm rồi, phải là "Tương vương hữu ý, thần nữ vô tình" mới đúng." Triệu Tuế Tuế sửa lời.
"Đúng đúng đúng, Quan Tuyết một lòng muốn về kinh đô, Ngô Hưng Lai chắc chắn không có cửa đâu." Nghe cuộc trò chuyện của hai người phía trước, Trịnh Nguyệt cho rằng Ngô Hưng Lai không có cơ hội.
"Đi thôi, mình không muốn xem nữa." Triệu Tuế Tuế kéo tay Trịnh Nguyệt bỏ đi.
Bị Quan Tuyết từ chối nhiều lần, nhưng thấy Ngô Hưng Lai kiên trì quá, cô ấy đành phải vẽ bánh: "Nếu cậu thi đỗ đại học Hoa Đại hoặc đại học ở kinh đô, mình sẽ suy nghĩ đến chuyện hẹn hò với cậu."
"Thật sao?" Ngô Hưng Lai đã định nếu bị từ chối lần nữa sẽ bỏ cuộc, không ngờ Quan Tuyết lại đồng ý hẹn hò nếu cậu thi đỗ đại học ở kinh đô, cậu ta nhìn cô với vẻ mặt ngạc nhiên.
"Đúng vậy, thi đại học, phải là đại học ở kinh đô." Quan Tuyết gật đầu chắc nịch, nếu Ngô Hưng Lai có thể thi đỗ đại học ở kinh đô thì cũng là một lựa chọn không tồi.
"Mình... Mình nhất định sẽ cố gắng." Ngô Hưng Lai lớn tiếng cam kết.
"Vậy cậu cố gắng lên nhé, bây giờ chúng ta chưa có gì, mình không nhận trứng đâu." Quan Tuyết nhìn Ngô Hưng Lai đầy phấn khích, cô tiếp tục động viên cậu ta.
Chờ hai người đi khuất, Triệu Tuế Tuế và Trịnh Nguyệt mới bước ra từ góc tường.
"Quan Tuyết nói bây giờ hai người chưa có gì, vậy mà vẫn để Ngô Hưng Lai giúp cô ấy làm việc." Trịnh Nguyệt cảm thấy Quan Tuyết làm vậy có hơi quá đáng.
Triệu Tuế Tuế nhìn bóng lưng phấn khởi của Ngô Hưng Lai, lắc đầu: "Người ta tự nguyện, chúng ta là người ngoài cuộc, đừng bận tâm."
Trịnh Nguyệt bĩu môi, không nói gì thêm, đi được một lúc, cô ấy lại lên tiếng: "Thành tích của Ngô Hưng Lai còn kém mình, cậu ta có thể thi đỗ đại học ở kinh đô sao? E là đại học ở thành phố mình cũng khó, có khi chỉ đủ điểm vào cao đẳng thôi."
"Ai biết được, biết đâu vì tình yêu mà cậu ta sẽ nỗ lực học hành, nếu thật sự vì Quan Tuyết mà Ngô Hưng Lai thi đỗ đại học thì cũng là chuyện tốt. Hơn nữa, thi không đỗ đại học chính quy thì học cao đẳng cũng được." Triệu Tuế Tuế cũng là lúc trước điền nguyện vọng thi đại học mới biết, muốn học ở thành phố lớn không nhất thiết phải vào những trường top đầu, ở đó cũng có trường cao đẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng vậy, nếu mình thi không đỗ Đại học Quân sự thì cũng muốn học cao đẳng ở kinh đô." Trịnh Nguyệt chia sẻ mục tiêu của mình. Thành tích của Triệu Tuế Tuế chắc chắn đủ đỗ Đại học Quân sự hoặc Hoa Đại. Có lần, cô vào văn phòng nộp bài tập, nghe thấy các thầy cô đang bàn luận về thành tích của Triệu Tuế Tuế, cô ấy vô cùng ngưỡng mộ.
"Được đấy, học tập có gì không hiểu cứ hỏi mình." Triệu Tuế Tuế vỗ vai Trịnh Nguyệt rồi tiếp tục đi về phía rừng cây.
Sau bao nhiêu năm, Triệu Tuế Tuế rốt cuộc cũng nhớ ra mình từng đọc một cuốn tự truyện của một cựu sinh viên Đại học Bách khoa H, ông ấy nhập học năm 1965. tốt nghiệp năm 1970. điều đó chứng tỏ trường quân đội thời đó vẫn hoạt động bình thường. Cô càng hy vọng Chu Thiến Thiến và Trịnh Nguyệt có thể vào trường quân đội.
"Sao đi lâu thế, mình còn tưởng hai cậu rơi xuống hố nào rồi chứ?" Chu Thiến Thiến vỗ vỗ chỗ bên cạnh, giục hai người ngồi xuống.
Trịnh Nguyệt thấy Chu Thiến Thiến liền ngồi xổm xuống, kể nhỏ chuyện lúc nãy.
Chu Thiến Thiến càng nghe càng hào hứng, giá như lúc đó cô ấy cũng có mặt ở đó.
Nhìn Chu Thiến Thiến và Trịnh Nguyệt phấn khích, Triệu Tuế Tuế lên tiếng: "Chuyện này không được nói ra ngoài đâu, mọi người tự biết với nhau là được rồi."
Chuyện của Quan Tuyết khác với những chuyện tầm phào khác, nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt đến cô ấy.
Nếu sau này Ngô Hưng Lai và Quan Tuyết thật sự đến với nhau thì có truyền ra ngoài cũng không sao, chuyện này có khi còn trở thành kỷ niệm đẹp của họ.
Nhưng nếu Ngô Hưng Lai và Quan Tuyết không đến được với nhau, mà chuyện này lại do một trong số họ truyền ra ngoài thì chắc chắn người đó sẽ bị Quan Tuyết ghi hận, cô không muốn mạo hiểm như vậy.
"Biết rồi. Không ngờ lời mấy đứa trong lớp nói lại là thật, bảo sao Ngô Hưng Lai lại ra sức giúp đỡ Quan Tuyết như vậy, hóa ra là vì thích." Chu Thiến Thiến biết chừng mực, cô ấy ghé tai Trịnh Nguyệt nói thêm vài câu rồi nằm xuống nghỉ ngơi, buổi chiều họ còn một mẫu đất nữa phải trồng.
Đến chiều, khi mọi người đang làm việc, Ngô Hưng Lai và Quan Tuyết bị các bạn học trêu chọc.
Triệu Tuế Tuế nghe Vương Thủy Hoa kể mới biết chuyện Ngô Hưng Lai muốn thi đỗ đại học vì Quan Tuyết đã bị lộ ra ngoài.
"Thật sao?" Triệu Tuế Tuế chắc chắn lúc nghỉ trưa, Trịnh Nguyệt và Chu Thiến Thiến vẫn luôn ở bên cạnh mình, không phải ba người họ nói ra, vậy thì là ai?
"Ừ, thật đấy." Vương Thủy Hoa gật đầu lia lịa.
Triệu Tuế Tuế nghĩ bụng, cái nồi này chắc chắn không phải do mình, cô đâu có nói ra ngoài.
Lúc này, Quan Tuyết đang nổi giận với Ngô Hưng Lai, còn cậu ta thì đang tìm cách xoa dịu.
"Mình thật sự không nói, thật đấy, mình thề." Ngô Hưng Lai vừa nói vừa đi vòng quanh Quan Tuyết để xin lỗi, cô ấy quay đầu đi đâu, cậu ta lại đi theo hướng đó.
"Không phải cậu, vậy thì là ai?" Quan Tuyết nghĩ đến chuyện đã bị đồn đại lung tung, cho dù cô có giải thích thì mọi người vẫn nghĩ là cô đang ngại ngùng, tự nhiên lại bị gán ghép với Ngô Hưng Lai.
Ai cũng biết Quan Tuyết và Ngô Hưng Lai cùng một nhóm, hơn nữa, phần lớn công việc đều do Ngô Hưng Lai làm, Quan Tuyết chỉ phụ trách gieo hạt, ngay cả việc lấp đất cũng là Ngô Hưng Lai làm, lý do chỉ đơn giản là Quan Tuyết không muốn làm bẩn giày.
Thấy Ngô Hưng Lai phục tùng Quan Tuyết như vậy, mọi người đã nghi ngờ hai người đang hẹn hò, bây giờ lại có người tung tin, ai cũng tin là thật, cho dù Quan Tuyết có phủ nhận thì mọi người cũng chỉ nghĩ là cô ấy ngại.
"Mình... Mình cũng không biết." Ánh mắt Ngô Hưng Lai tối sầm lại, chuyện này là do người anh em tốt của cậu ta nói ra. Cậu ta đang nghĩ cách giải quyết thì bất chợt nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, nhớ đến buổi trưa cô quay lại muộn, hơn nữa Quan Tuyết và Triệu Tuế Tuế lại không ưa nhau, gán tội cho Triệu Tuế Tuế là hợp lý nhất: "Hình như là Triệu Tuế Tuế, buổi trưa cậu ấy về muộn nhất."
Triệu Tuế Tuế bất ngờ cảm nhận được ác ý trong mắt Ngô Hưng Lai, cô nhìn cậu ta với vẻ mặt dửng dưng.
Quan Tuyết vốn đã không ưa Triệu Tuế Tuế, nghe Ngô Hưng Lai nói vậy, cô không suy nghĩ nhiều, liền buông giỏ xuống, chạy đến trước mặt Triệu Tuế Tuế: "Triệu Tuế Tuế, sao cậu lại đi nói xấu tôi!"
Triệu Tuế Tuế mặt đầy dấu chấm hỏi, đúng là họa từ trên trời rơi xuống.