Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 506



Cưỡi ngựa đuổi theo ánh sáng, nghĩ thôi đã thấy rất tốt đẹp rồi.

Triệu Tuế Tuế gật đầu thật mạnh,"Cha, ngày mai con nhất định dậy sớm."

"Tuế Tuế, xem con ngựa nhỏ chú chọn cho con, con cưỡi đi." Lôi Kính dắt một con ngựa nhỏ đến trước mặt Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế nuốt nước miếng, dưới sự ra hiệu của Lôi Kính đưa tay xoa đầu tiểu bạch mã,"Lông cứng thật đấy."

Triệu Quảng Thúc chờ con gái út tiếp xúc với tiểu bạch mã một lúc, sau đó ôm lấy con gái đặt lên trên tiểu bạch mã,"Nắm lấy yên ngựa, thả lỏng, có cha ở đây."

Triệu Tuế Tuế còn chưa kịp phản ứng đã bị đặt lên lưng ngựa,"Cha, con hơi sợ."

Trong đầu cô bé hiện lên đủ loại hình ảnh ngã ngựa ở kiếp trước, hai chân bất giác co chặt lại.

"Thả lỏng, nếu không Tiểu Mã sẽ tưởng con muốn nó chạy đấy." Lôi Kính nắm lấy giày Triệu Tuế Tuế, nhắc nhở cô bé không được kẹp bụng ngựa.

Con ngựa nhỏ này là con ngựa hiền lành nhất trong đội sản xuất của bọn họ, Lôi Kính nghe nói Triệu Tuế Tuế cũng sẽ tới đây nên đã đặc biệt dắt nó ra.

Triệu Tuế Tuế hít sâu một hơi, từ từ thả lỏng người.

TBC

"Đúng rồi, có muốn chú dẫn con đi một vòng không?" Lôi Kính thấy Triệu Tuế Tuế vẫn còn hơi căng thẳng, bèn hỏi.

"Không cần đâu, tôi dẫn Tuế Tuế đi, anh đi dạy hai cháu lớn nhà anh đi." Triệu Quảng Thúc cầm dây cương, dắt ngựa nhỏ đi về phía trước.

Triệu Tuế Tuế cưỡi một lúc, phát hiện cũng không phải khó như vậy, vui vẻ lắc lư chân,"Cha, cưỡi ngựa phải học bao lâu ạ?"

"Ừm, nhanh thì một ngày là có thể làm quen rồi, chậm thì bố cũng không biết." Triệu Quảng Thúc trước đây không được học bài bản, năm đó ông phải truyền tin tức cho thủ trưởng vào sáng sớm hôm sau, chưa học gì đã phải lên ngựa, vừa chạy vừa ngã, cứ thế mà học được.

Triệu Tuế Tuế nghe cha kể lại kinh nghiệm lần đầu tiên cưỡi ngựa, trong lòng thầm nghĩ không biết con ngựa năm đó có phải đã bị cha mình thu phục bằng sức mạnh phi thường hay không.

Hai cha con đi vòng quanh hồ nước, Triệu Quảng Thúc vừa đi vừa truyền thụ kinh nghiệm cưỡi ngựa cho con gái út.

"Nào, con thử tự điều khiển nó xem." Triệu Quảng Thúc đưa dây cương cho con gái, để cô bé tự cưỡi.

Triệu Tuế Tuế nhìn hồ nước, tính toán lát nữa nếu bị ngã sẽ nhảy xuống hồ, sau khi nhận lấy dây cương, cô bé hít sâu một hơi rồi hô,"Giá!"

Nghe thấy tiếng hô, tiểu bạch mã đang uống nước ngẩng đầu lên, do dự một chút rồi cũng nhấc vó đi về phía hồ nước.

Triệu Tuế Tuế vội vàng kéo dây cương bên phải để cho ngựa nhỏ rẽ sang phải.

Triệu Quảng Thúc thấy Tiểu Mã đi vào hồ còn chưa kịp lên tiếng thì con gái đã điều khiển Tiểu Mã rẽ ngoặt, trong lòng thầm khen con gái quả nhiên là con mình, sau đó cẩn thận đi theo bên cạnh, chuẩn bị sẵn sàng ứng cứu.

Lôi Kính nhìn dáng vẻ của Triệu Quảng Thúc, lắc đầu ngao ngán rồi quay sang nhìn Triệu Lập Võ đang lắp yên ngựa sai cách, liền trực tiếp chỉ ra lỗi sai.

Triệu Lập Văn đã học được cách lắp và tháo yên ngựa, bây giờ cậu muốn cưỡi ngựa nhưng lại không dám tự mình leo lên, nếu vừa lên đã học được thì tốt, lỡ như ngã thì thật không đáng, tay của cậu là để vẽ thiết kế.

Triệu Tuế Tuế không ngờ cưỡi ngựa lại đơn giản như vậy, cô bé bất giác tăng tốc.

"Tuế Tuế, chậm thôi con, hôm nay là ngày đầu tiên, không cần phải gấp gáp như vậy." Triệu Quảng Thúc lo lắng con gái út sẽ thúc ngựa chạy xa, vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Triệu Tuế Tuế nghe lời, kéo dây cương để Tiểu Mã dừng lại,"Được rồi ạ, tăng tốc, phanh, rẽ con đều biết rồi, còn gì nữa không ạ?"

"Hôm nay biết được như vậy là đủ rồi." Triệu Quảng Thúc không muốn con gái út phải học những thứ như giục ngựa phi nhanh hay là để ngựa tự do chạy loạn, hơn nữa, ngoại trừ ở thảo nguyên, những nơi khác đều có ô tô, xe buýt và tàu hỏa rất tiện lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vâng ạ, con đi tìm mẹ đây." Triệu Tuế Tuế điều khiển ngựa nhỏ đi về phía mẹ.

Trần Tú Hòa đang treo quần áo của cả nhà lên dây phơi thì thấy con gái út cưỡi ngựa nhỏ đi tới,"Tuế Tuế biết cưỡi ngựa rồi sao, giỏi quá!"

"Mẹ, mẹ có muốn học không? Con thấy rất đơn giản." Triệu Tuế Tuế hiếm khi được nhìn mọi người từ trên cao nên có chút vui vẻ.

Trần Tú Hòa lúc nhỏ từng cưỡi trâu, không biết ngựa và trâu khác nhau thế nào, bà đưa tay sờ thử con ngựa nhỏ.

"Tiểu Hòa, chúng ta cũng đi chọn một con ngựa, anh dẫn em đi." Triệu Quảng Thúc bước tới, ngỏ lời mời vợ.

Triệu Tuế Tuế hiểu ý, cô bé kéo dây cương, điều khiển ngựa nhỏ đi về phía hai anh trai.

Triệu Lập Võ đang nhìn anh cả bị Lôi Kính dắt đi với vẻ mặt ngưỡng mộ thì thấy em gái cưỡi ngựa nhỏ tới,"Tuế Tuế, sao em học nhanh vậy?"

"Cái này... chắc là do thiên phú." Triệu Tuế Tuế nháy mắt với anh trai, cưỡi ngựa thật thích, bây giờ tầm mắt của cô bé đã ngang với anh trai rồi, tuy rằng cũng không cao hơn là bao, dù sao thì Tiểu Mã cũng không cao lắm.

Triệu Lập Võ nhìn đến nóng mắt, cậu bé suy nghĩ một chút rồi nói,"Tuế Tuế, anh cưỡi một lát đi."

Triệu Tuế Tuế nhìn con ngựa nhỏ dưới thân, lại nhìn đôi chân dài và thân hình to lớn của anh trai, ngập ngừng nói,"Không được đâu, như vậy thì tội nghiệp Tiểu Mã lắm."

"Phụt." Lôi Kính dắt ngựa đi tới, vừa hay nghe thấy lời Triệu Tuế Tuế nói, không nhịn được bật cười.

Triệu Lập Võ so sánh chiều cao của mình với con ngựa nhỏ,"Không sao đâu, anh ngồi lên vẫn còn để chân được mà."

Triệu Tuế Tuế nhìn về phía Lôi Kính, chỉ cần ông đồng ý là cô bé không có ý kiến.

"Được rồi, Tiểu Võ, cháu lên thử xem." Lôi Kính luôn nuôi dạy con trai theo kiểu "mạnh mẽ", nếu không phải tay của Triệu Lập Văn không thể bị thương thì ông đã để cậu bé tự học rồi,

Trẻ con trên thảo nguyên bọn họ đều tích lũy kinh nghiệm qua những lần vấp ngã, điều này còn quý giá hơn bất kỳ lời dạy bảo nào.

Triệu Lập Võ nghe vậy liền bước tới đỡ em gái xuống, sau đó tự mình leo lên lưng ngựa.

Triệu Tuế Tuế nhìn Tiểu Mã, cảm thấy nó đang phải gánh vác trọng lượng mà ở độ tuổi này không nên gánh.

Không biết có phải do Triệu Lập Võ quá nặng hay không, Tiểu Mã chậm rãi đi được vài bước thì quỳ sụp xuống đất, không chịu đứng dậy nữa.

"Ha ha, anh hai, anh nặng quá rồi đấy." Triệu Tuế Tuế cảm thấy vẻ mặt của Tiểu Mã như đang tố cáo.

"Hừ, không cưỡi thì thôi." Triệu Lập Võ hừ lạnh một tiếng rồi leo xuống khỏi lưng ngựa.

Lúc này, Triệu Quảng Thúc cưỡi ngựa đi tới,"Tiểu Võ, trông chừng em gái."

"Cha, cha và mẹ muốn đi đâu ạ?" Triệu Lập Võ nhìn thấy mẹ mình trên lưng ngựa, lên tiếng hỏi.

"Đi dạo quanh đây một chút." Triệu Quảng Thúc liếc nhìn cậu con trai kém tinh ý, bảo cậu ngoan ngoãn học hỏi Lôi Kính.

Lôi Kính nhìn hai vợ chồng Triệu Quảng Thúc thúc ngựa rời đi, trong lòng có chút khó chịu, sớm biết vậy ông cũng dẫn vợ con đi cùng.

Trần Tú Hòa lần đầu tiên được cưỡi ngựa, cảm giác hoàn toàn khác so với cưỡi trâu,"Lúc nhỏ, mẹ từng thấy đội trưởng đội du kích cưỡi ngựa đến báo tin, thì ra ngựa chạy nhanh như vậy."

"Đây chưa phải là nhanh đâu, có muốn tăng tốc không?" Triệu Quảng Thúc cúi đầu nhìn nụ cười của vợ, đề nghị.