Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 508



Lúc Triệu Quảng Thúc lái xe Jeep xuyên qua Hưng An Lĩnh, liền đụng phải đoàn người chắn ngựa.

Triệu Quảng Thúc xuống xe nhìn đàn ngựa phía trước, để Triệu Lập Văn ngồi lên ghế lái,"Tiểu Văn, lại đây lái xe."

Triệu Tuế Tuế cầm kính viễn vọng nhìn về phía dưới thung lũng, mấy người lính mặc quân trang đang vây quanh một con ngựa,"Con ngựa kia hình như bị thương."

"Đúng vậy, chân phải bị què rồi." Triệu Lập Võ cũng dùng kính viễn vọng nhìn thấy tình huống dưới thung lũng.

Trần Tú Hòa nhìn độ cao của thung lũng có chút sợ hãi, theo bản năng ôm chặt con gái út bên cạnh.

"Mẹ, đừng lo lắng, ngựa ngã xuống là do nó không có... thông minh nên đi nhầm đường thôi, anh cả lái xe rất giỏi." Triệu Tuế Tuế lên tiếng an ủi Trần Tú Hòa, kiếp trước cô đã từng trải nghiệm tàu lượn siêu tốc, cầu kính và các trò chơi mạo hiểm như nhảy dù, độ cao dưới thung lũng này cô không để vào mắt.

"Mẹ, mẹ đừng nhìn ra ngoài là được." Triệu Lập Văn lên tiếng.

Trần Tú Hòa thấy ba đứa con đều không sợ hãi, bản thân là mẹ đương nhiên không thể để các con xem thường, hít sâu một hồi mới bình tĩnh lại.

Triệu Tuế Tuế ngồi bên cạnh Trần Tú Hòa, nhịp tim của bà cho thấy bà vẫn còn hồi hộp, bèn lên tiếng: "Chân sau ngựa gãy thì cần chữa trị bao lâu?"

Triệu Lập Võ nhớ đến lời Lôi Kính nói,"Phải xem có nối liền được không, ngựa ba chân không chạy được, bình thường đều sẽ... bị tiêm t.h.u.ố.c cho c.h.ế.t."

Nghe Triệu Lập Võ nói, Triệu Tuế Tuế chợt nghĩ cả hai đời cô thật sự chưa từng nhìn thấy con ngựa ba chân nào.

Triệu Quảng Thúc hỏi thăm xong, xoay người rời khỏi, trở lại bên cạnh xe,"Chúng ta phải đợi phía trước thông mới có thể đi."

Nhưng mà chờ đợi mãi đến khi trời tối, Trần Tú Hòa nhìn thung lũng tối om, may mà bên cạnh có người nhà, nếu không bà không dám một mình ở đây nấu cơm.

Triệu Lập Võ dẫn Triệu Tuế Tuế vào một bụi cỏ, kiểm tra tình hình xung quanh sau đó gọi cô lại,"Ngay tại đây."

Triệu Tuế Tuế cũng không muốn, nhưng mỗi ngày cô đều phải đi vệ sinh một lần, dựa theo kế hoạch thời gian này bọn họ đã ở trong khu tập thể, bởi vì kẹt xe mãi đến bây giờ thật sự là không nhịn được nữa mới năn nỉ Triệu Lập Võ đi cùng,"Vậy đừng đi quá xa."

"Biết rồi, nhát gan." Triệu Lập Võ nhéo mũi Triệu Tuế Tuế.

Tối đen như mực thế này, ai mà chẳng sợ.

Triệu Tuế Tuế không phản bác, ngồi xổm xuống nhanh chóng giải quyết, bởi vì nhịn lâu nên tốc độ rất nhanh, ngay lúc Triệu Tuế Tuế vừa kéo quần vừa dùng chân lấp đất, cô cảm giác có ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.

Trong hoàn cảnh này, tò mò chính là c.h.ế.t, Triệu Tuế Tuế không chút do dự chạy về phía sau.

Triệu Lập Võ thấy Triệu Tuế Tuế loạng choạng chạy tới, nghĩ chắc không xui xẻo như vậy chứ,"Làm sao vậy?"

Triệu Tuế Tuế cột lại dây lưng, giơ đèn pin nhìn ra phía sau,"Không biết, có thể là do tác dụng tâm lý... Hình như là tuần lộc."

Bên Hưng An Lĩnh này có tuần lộc, điều này cô biết.

"Đây là tuần lộc? Gần đây không có đội sản xuất, chắc là tuần lộc hoang dã." Nhìn thấy tuần lộc, Triệu Lập Võ chợt nhớ buổi chiều lúc chờ đợi quá lâu, anh cũng đã nghiên cứu bản đồ một hồi, xác định phụ cận nơi này không có đội sản xuất, bất quá cũng không bài trừ khả năng là tuần lộc đi lạc.

"Ơ, sao lại thiếu một cái sừng?" Nhìn thấy tuần lộc đi ra, Triệu Tuế Tuế phát hiện nó nghiêng đầu, sừng hươu bên phải đã không thấy, sừng hươu bên trái quá lớn khiến nó phải nghiêng đầu.

"Chúng ta về thôi." Triệu Lập Võ lo lắng tuần lộc sẽ tấn công người, trên tay bọn họ bây giờ chỉ có đèn pin và gậy gỗ.

Vừa dứt lời, sừng bên trái của tuần lộc liền lắc lư, như muốn rụng đến nơi.

Triệu Tuế Tuế chợt nhớ sừng hươu có thể ngâm rượu, cô tính chờ tuần lộc rụng sừng sẽ đi nhặt về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai người đợi hồi lâu cũng không thấy sừng hươu rụng xuống, ngược lại Triệu Quảng Thúc thấy hai đứa con út lâu như vậy vẫn chưa quay lại, bèn đi tìm.

"May mắn thật, đây là tuần lộc hoang dã, không có chủ nhân, chúng ta chờ sừng của nó rụng xuống là có thể nhặt về." Triệu Quảng Thúc đ.á.n.h giá tuần lộc, khẳng định không phải tuần lộc do con người chăn nuôi.

"Còn một cái nữa, không biết rụng ở đâu rồi." Triệu Lập Võ kể lại chuyện tuần lộc xuất hiện như thế nào cho Triệu Quảng Thúc nghe.

"Đợi lát nữa đi tìm, sừng hươu lớn như vậy mà để ở vùng đất hoang vu này tự thối rữa thì thật đáng tiếc." Triệu Quảng Thúc nghĩ nghĩ, cúi người nhặt một hòn đá ném về phía sừng hươu.

Sừng bên trái của tuần lộc lập tức rụng xuống, thoát khỏi gánh nặng trên đầu, tuần lộc lắc đầu sau đó chui vào rừng cây rời đi.

"Đi." Triệu Quảng Thúc xác định tuần lộc đã rời đi, bèn đi lên phía trước nhặt sừng hươu.

"Cha, sừng hươu còn lại đi đâu tìm?" Triệu Lập Võ nhận lấy sừng hươu từ tay Triệu Quảng Thúc, nó khá nặng.

Triệu Quảng Thúc nhìn đỉnh núi tối đen như mực, định bụng sẽ tự mình đi tìm, mang theo hai đứa con út quá nguy hiểm,"Tuế Tuế, vừa rồi con tuần lộc từ hướng nào đến, con còn nhớ không?"

Triệu Tuế Tuế đang vùi đất, đột nhiên bị hỏi, suýt nữa làm gãy cành cây,"Để con nghĩ xem."

Cô đứng dậy nhớ lại chỗ lúc nãy, chỉ về một hướng,"Bên này."

Triệu Quảng Thúc cầm đèn pin kiểm tra một chút theo hướng Triệu Tuế Tuế chỉ, sau đó lần theo dấu vết tuần lộc để lại mà đi lên núi,"Hai đứa đừng đi theo, hoặc là quay về, hoặc là đứng đây chờ."

Triệu Tuế Tuế không muốn rời đi, có người đi cùng cô sẽ không sợ tối,"Cha, vậy cha phải nhanh lên một chút."

Triệu Lập Võ đếm số nhánh trên sừng hươu,"Cái sừng này có 8 nhánh."

"Chà, con tuần lộc vừa rồi ít nhất cũng 8 tuổi rồi." Triệu Tuế Tuế biết sừng hươu ngâm rượu tốt cho sức khỏe, không biết có phải tuổi càng lớn thì hiệu quả càng tốt hay không.

Sách có ghi chừng nào tuần lộc mọc sừng lần đầu thì sừng thường ngắn và thẳng, không phân nhánh, đến cuối xuân năm sau, sừng sẽ rụng và mọc lại, đến mùa thu thì sừng cứng lại.

Lần mọc sừng thứ hai sẽ phân nhánh, có hai nhánh nhọn.

Mỗi năm sừng hươu đều sẽ rụng đi rồi mọc lại, bình thường là bao nhiêu tuổi thì có bấy nhiêu nhánh.

"Nặng thật đấy, toàn bộ sừng hươu đều có thể ngâm rượu sao?" Triệu Lập Võ chống sừng hươu xuống đất, lấy đèn pin soi kỹ.

"Chưa biết, dù sao cũng là đồ tốt, lại còn là sừng hươu hoang dã, giá trị d.ư.ợ.c liệu chắc hẳn rất cao. Nhưng mà bây giờ đâu phải lúc tuần lộc thay sừng, sao lại thế nhỉ?" Triệu Tuế Tuế lắc đầu, sách viết cũng không nhất định đúng, thực tế chính là con tuần lộc kia đã rụng sừng ngay trước mặt bọn họ.

Nghĩ vậy, cô không còn cảm thấy khó chịu vì kẹt xe nữa.

Trần Tú Hòa đợi hồi lâu vẫn không thấy Triệu Quảng Thúc mang hai con út về, bà đành phải tự mình đi tìm, từ xa đã nhìn thấy hai tia sáng le lói trong núi, bà vội vàng lắc cây đuốc trong tay,"Tuế Tuế, Tiểu Võ!"

Hai anh em đồng thời quay đầu lại, Triệu Tuế Tuế giơ đèn pin lên vẫy vẫy,"Mẹ, con ở đây."

"Mau trở về." Trần Tú Hòa gọi hai đứa con.

Triệu Lập Võ nghĩ nghĩ, xách sừng hươu lên,"Đi thôi, cha sẽ tự về."

Nhìn thấy thứ Triệu Lập Võ cầm trên tay, Trần Tú Hòa giật giật khóe miệng,"Ở đâu ra cái sừng hươu vậy?"

"Lúc nãy em đi vệ sinh thì bị con tuần lộc kia nhìn trộm, đây là nó bồi thường đấy." Triệu Lập Võ nói đùa.

TBC

Triệu Tuế Tuế đen mặt, chuyện đi vệ sinh cần gì phải nói ra thế không biết.