Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 513



Mùi thơm hấp dẫn Tiểu Hôi đến, đồng thời cũng hấp dẫn Quan Tuyết cùng các bạn của cô ấy.

Nhóm bạn của Quan Tuyết có hai chị em Đỗ Chi Mai và Đỗ Chi Lan, là chị em sinh đôi mới tới từ nhà phó đoàn đoàn số 7, giống như Quan Tuyết đều là người từ Kinh Đô tới, giọng điệu nói chuyện đều mang theo một cỗ ngạo mạn, không chơi chung với những cô gái trong khu tập thể, cũng chỉ có Quan Tuyết từ Kinh Đô tới mới có thể làm bạn với họ.

"Chính là chỗ này." Đỗ Chi Lan tách bụi cỏ ra, xuất hiện trước mặt nhóm Triệu Tuế Tuế.

Quan Tuyết nhìn thấy nhóm Triệu Tuế Tuế, trong nháy mắt mím môi, cô còn tưởng rằng là các bạn nam trong khu tập thể nấu cơm dã ngoại ở đây, không ngờ lại là nhóm bạn của Triệu Tuế Tuế.

Hai nhóm nhỏ không hợp nhau, nhóm Triệu Tuế Tuế làm như không thấy cũng không nói gì, ai làm việc nấy.

Vương Thủy Hoa đem chiếc nồi đất có lỗ hổng giấu đi rửa sạch, đổ vào hơn phân nửa nồi canh cá,"Tiểu Hôi, ăn đi."

Triệu Tuế Tuế từ trong túi lấy ra một cái bánh bao xé thành miếng nhỏ bỏ vào trong nồi đất,"Ăn chậm một chút."

Tiểu Hôi bị mùi canh cá làm cho mê mẩn, ăn đến mức đầu cũng không ngẩng lên.

Ba người Quan Tuyết bị phớt lờ có chút tức giận, Đỗ Chi Lan bĩu môi, lên tiếng: "Các bạn nướng cá thơm quá đi."

Lời này vừa nói ra, nhóm Triệu Tuế Tuế đều hiểu ý của Đỗ Chi Lan, muốn ăn chực nhưng lại không tiện mở miệng.

Mọi người đều không phải là đứa trẻ 3 tuổi, biết Đỗ Chi Lan muốn không làm mà hưởng.

Bởi vì chủ động mở miệng sẽ có vẻ tham lam, đại đa số mọi người đều sẽ có ý nghĩ muốn không làm mà hưởng như vậy.

Nhưng nếu thành quả lao động bị ăn chực là của mình thì phản ứng đầu tiên là từ chối và bảo vệ thành quả lao động của mình.

Triệu Tuế Tuế bị 5 ánh mắt nhìn chằm chằm, thở dài một hơi, tại sao lại là cô, bất quá vẫn tiếp lời Đỗ Chi Lan: "Cảm ơn lời khen."

Đỗ Chi Lan nghe xong ngẩn người, dự đoán tiếp theo của cô ta là Triệu Tuế Tuế sẽ không nói như vậy,"Cái đó... Các bạn đi đâu tìm được cá vậy?"

"Trong sông." Triệu Tuế Tuế chỉ chỉ dòng sông sau lưng, điều này chẳng phải rõ ràng sao.

Đỗ Chi Lan nghe Triệu Tuế Tuế nói vậy thì không nói tiếp theo dự đoán của cô ta, có chút tức giận, quay đầu nhìn về phía Lục Thiền. Lục Thiền cũng đến từ Kinh đô, dựa theo suy nghĩ của Đỗ Chi Lan, Lục Thiền hẳn là chơi cùng họ mới đúng,"Lục Thiền, cậu có muốn chơi cùng chúng tôi không?"

Đỗ Chi Lan cho rằng trước kia khu tập thể không có con gái từ kinh đô tới, Lục Thiền mới bị ép chơi với những người nhà quê như Triệu Tuế Tuế, bây giờ mình hào phóng tỏ vẻ có thể tiếp nhận Lục Thiền, đối phương hẳn là sẽ cảm ơn mình.

Lục Thiền liếc mắt: "Tớ không thích các cậu, cũng sẽ không lấy cá Tiểu Hôi bắt cho các cậu ăn."

Triệu Tuế Tuế thầm khen ngợi Lục Thiền trong lòng, vốn dĩ cô định uyển chuyển từ chối hai lần mà đối phương còn không biết điều, cô đã muốn mắng người rồi, không ngờ Đỗ Chi Lan lại trực tiếp chuyển mục tiêu, vậy cô liền ẩn thân.

Đỗ Chi Lan không ngờ Lục Thiền lại không nể mặt mình như vậy, lập tức nói năng không suy nghĩ: "Nhìn cậu xem, xuất thân tốt đẹp như vậy lại uổng phí, thật làm cho người kinh đô chúng tôi mất mặt, chơi với ai không chơi, hết lần này tới lần khác lại cùng một đám nhà quê quấn quýt với nhau."

Được rồi, một câu của Đỗ Chi Lan đã chọc giận nhóm bạn của Triệu Tuế Tuế.

Trong nhóm bạn ngoại trừ Lục Thiền là người từ kinh đô tới và Chu Thiến Thiến là người ở huyện thành, những người còn lại trước khi nhập ngũ đều ở trong đội sản xuất.

"Thôi đi, người kinh đô thì ghê gớm lắm à, quan hệ lương thực của cậu bây giờ cũng giống như chúng tôi đều ở bên quân đội, có gì mà kiêu ngạo, nói không chừng cả đời sau này cậu đều ở đây không về được kinh đô cũng không chừng." Trịnh Nguyệt nói thẳng vào vấn đề, lúc này hộ khẩu liên quan đến quan hệ lương thực, cho nên mọi người đều biết tầm quan trọng của hộ khẩu kinh đô và người kinh đô.

Hơn nữa, có người ở kinh đô không có hộ khẩu ở kinh đô vẫn phải xuống ruộng làm việc, không biết họ kiêu ngạo cái gì, vênh váo cái gì.

"Đúng vậy, cậu nói cậu là người kinh đô, vậy cậu có hộ khẩu kinh đô sao?" Trịnh Tinh bắt đầu công kích thứ hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hừ, nói không chừng sang năm sau khi tôi thi đậu đại học, có thể chuyển hộ khẩu đến kinh đô ăn lương thực thương phẩm." Chu Thiến Thiến hoàn thành công kích thứ ba.

"Đúng vậy, thành tích của tôi có thể vào đại học Quân sự, người kinh đô như cậu có thể thi đậu sao?" Vương Thủy Hoa dâng lên công kích thứ tư.

Triệu Tuế Tuế nhìn mọi người, an bài công kích thứ năm: "Chờ sang năm tôi chuyển hộ khẩu đến kinh đô, nhất định sẽ báo cho các cậu biết trước tiên."

"Kinh Đô có người như các cậu mới là bi ai, lương thực các cậu ăn đều là do những người nhà quê mà các cậu nói trồng ra, có ai ăn cháo đá bát như các cậu không?" Lục Thiền chớp mắt nhìn về phía Đỗ Chi Lan, năm nay nhà họ cũng bắt đầu trồng lương thực mới phát hiện, câu "từng hạt gạo đều đáng quý" có ý nghĩa gì.

"Cậu... Cậu là kẻ phản bội người kinh đô!" Đỗ Chi Lan dậm chân, bỏ lại một câu rồi chạy đi.

Chạy theo hướng bát cơm của Tiểu Hôi, dường như muốn đá đổ bát cơm của nó.

Nhưng Tiểu Hôi rất cảnh giác, sau khi nhận thấy được nguy hiểm, ngẩng đầu sủa về phía Đỗ Chi Lan.

Âm thanh quá lớn, Đỗ Chi Lan không ngờ ý đồ của mình nhanh như vậy đã bị phát hiện.

Cô ta là thấy không bắt nạt được nhóm Triệu Tuế Tuế, liền muốn đi bắt nạt ch.ó của họ.

Triệu Tuế Tuế nhìn Đỗ Chi Lan bị dọa đến mức bỏ chạy, trong lòng vui đến không thôi, Tiểu Hôi được huấn luyện rất tốt, không có mệnh lệnh sẽ không dễ dàng c.ắ.n người, nhưng có thể sủa để dọa đối phương.

Ba người Đỗ Chi Lan xám xịt rời đi, nhóm Triệu Tuế Tuế mới bắt đầu ăn cá nướng.

Triệu Tuế Tuế phớt lờ ánh mắt cầu xin của Tiểu Hôi, ăn hết con cá của mình.

"Ha ha ha, cãi nhau xong ăn ngon quá." Trịnh Nguyệt ăn no nê, chống nạnh cười to với dòng sông.

Triệu Tuế Tuế thấy thời gian còn sớm cũng không vội về nhà, tiếp tục dẫn Tiểu Hôi đi dạo,"Tớ đi trước nhé."

"Ừm ừm." Chu Thiến Thiến đang rửa nồi sắt, đầu cũng không ngẩng lên.

Lát nữa họ sẽ đi hái nho dại, Triệu Tuế Tuế dẫn Tiểu Hôi lên núi không tiện lắm.

Triệu Tuế Tuế cảm thấy mình ăn quá no, dẫn Tiểu Hôi rẽ sang sân bóng rổ, anh trai cô hẳn là đang chơi bóng rổ.

Đi qua tòa nhà nhỏ, Triệu Tuế Tuế nghe thấy có người đang nói tên mình, nghe giọng nói là Đỗ Chi Lan vừa rồi, ngồi xổm xuống làm động tác im lặng với Tiểu Hôi, động tác này là do bố cô dạy.

"Anh ơi, anh mau trút giận cho em, Triệu Tuế Tuế và Trịnh Nguyệt bọn họ thật sự quá đáng!" Đỗ Chi Lan không phát hiện ra Triệu Tuế Tuế ở phía bên kia, vừa nói vừa lắc tay anh trai mình.

"Mau buông tay, anh đ.á.n.h không lại Triệu Lập Võ, nếu để Triệu Tuế Tuế và anh trai cô ấy mách, anh sẽ gặp nguy hiểm." Đỗ Chi Trúc gỡ tay em gái ra.

"Vậy anh có thể đi bắt nạt Trịnh Nguyệt và... Chu Thiến Thiến." Đỗ Chi Lan nghĩ đến Vương Thủy Hoa có anh trai, vội sửa lời, Trịnh Nguyệt, Trịnh Tinh và Chu Thiến Thiến đều không có anh trai, dạy dỗ ba người bọn họ cũng có thể xả giận.

Triệu Tuế Tuế nghe được lời Đỗ Chi Lan nói, lắc đầu, Chu Thiến Thiến cũng không phải là không có anh trai, anh trai cô ấy là Chu Quân đang phục vụ ở đảo xa mà thôi.

"Cái này được." Đỗ Chi Trúc nghĩ chỉ là đi cảnh cáo thôi, yêu cầu này của em gái anh ta vẫn có thể làm được.

Triệu Tuế Tuế nghe được Đỗ Chi Trúc thật sự muốn đi bắt nạt ba người Chu Thiến Thiến, liền hừ lạnh một tiếng.

Âm thanh đột nhiên khiến hai anh em Đỗ Chi Trúc chú ý,"Ai?"

TBC