Trần Tú Hòa từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy con thỏ và hà thủ ô con gái út đổ ra, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
"Ở đâu ra nhiều hà thủ ô thế này?" Trần Tú Hòa ước lượng số hà thủ ô trên tay, thấy khá nặng.
"Tiểu Hôi dẫn con đi tìm ạ." Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện xảy ra trên núi cho mẹ nghe.
Nghe xong, Trần Tú Hòa khẽ nhíu mày. Đều là con gái với nhau, vậy mà lại có thể gặp phải chuyện như thế trên núi,"Đại đội Hướng Dương này đúng là..."
Tuy lời nói bỏ lửng, nhưng Triệu Tuế Tuế hiểu ý mẹ muốn nói. Bất cứ lúc nào, chuyện đàn ông, đàn bà luôn được truyền tai nhau nhanh hơn và tồn tại lâu hơn những chuyện khác.
Tiểu Hôi hồi phục rất tốt, bác sĩ Đường thông báo nó có thể trở lại quân ngũ để tiếp tục phục vụ.
Nhìn theo bóng dáng Tiểu Hôi rời đi, Triệu Tuế Tuế không khỏi tiếc nuối. Tiểu Hôi ngoan quá!
"Đừng buồn nữa, quân khuyển thường phục vụ được 5 năm là có thể xuất ngũ. Đến lúc đó, Tiểu Hôi kiếm được một phần lương hưu cho mình thì chẳng ai dám xem thường nó nữa." Triệu Lập Văn vừa nói vừa xoa đầu em gái, cảm nhận được tâm trạng em gái đang đi xuống, cậu khẽ nói bên tai cô bé.
Sau khi Tiểu Hôi rời đi, Triệu Lập Văn và Lục Minh cũng muốn lên đường đến thủ đô.
Hôm nay, Giang Diệp có một ca phẫu thuật không thể vắng mặt, đành phải nhét Lục Minh lên xe Jeep, bảo con trai đi nhờ xe vào thành phố.
Dọc đường đều là Triệu Lập Võ lái xe, Triệu Lập Văn ngồi ở ghế phụ, quan sát cậu em trai.
Sau một kỳ nghỉ hè, Triệu Lập Võ đã có thể tự mình lái xe bon bon trên đường.
Mấy năm nay, con đường từ khu tập thể đến thành phố được sửa sang ngày càng tốt, rất ít đoạn đường gồ ghề. Trên đường đi, Triệu Lập Võ rất thuận lợi lái xe đến bãi đỗ xe của nhà ga trong thành phố.
"Anh Lập Võ giỏi quá!" Dọc đường đi, Lục Thiền cứ nhìn Triệu Lập Võ lái xe, dự định khi học cấp ba cũng sẽ tự mình đi học. Ngầu quá!
Dừng xe xong, Triệu Lập Võ nhìn về phía anh trai, tuy không nói gì nhưng vẻ mặt đầy tự hào, mong chờ được khen ngợi khiến ai nấy đều nhìn ra.
Triệu Lập Văn vốn định khen ngợi em trai nhưng lại thôi, anh mở cửa xe, bước xuống.
"Anh, anh lái xe giỏi quá! Cả đoạn đường không bị sa xuống ổ gà nào luôn." Nhìn thấy khóe miệng anh cả hơi nhếch lên sau khi xuống xe, trong lòng Triệu Tuế Tuế thầm mắng anh trai đúng là, ngoài mặt thì lạnh lùng vậy thôi chứ trong lòng vui lắm. Cô bé bèn lên tiếng khen ngợi anh trai, lái xe giỏi như vậy thì đương nhiên phải được khen rồi!
Triệu Lập Võ vui vẻ cười với em gái, sau đó lại hừ một tiếng với anh trai qua gương chiếu hậu: "Xuống xe đi."
Trần Tú Hòa không để ý đến màn đấu khẩu nho nhỏ của hai anh em, thấy còn sớm nên cô quyết định đến nhà ăn quốc doanh ăn một bữa.
"Mẹ, con không đói, cho con một bát cháo là được rồi." Dọc đường đi Triệu Tuế Tuế cũng không vận động nhiều, nên lúc này cũng không thấy đói.
Trần Tú Hòa gật đầu, quay sang hỏi Lục Thiền: "Nha Nha, còn con?"
"Con muốn ăn mì ạ." Lục Thiền nhìn thấy món mì đã lâu không được ăn, không khỏi nuốt nước miếng.
Nhà cô bé thường ăn cơm là chủ yếu, rất ít khi làm mì, bởi vì nấu cơm nhanh hơn làm mì.
"Được." Sau khi hỏi han ba cậu con trai còn lại, Trần Tú Hòa đi đến quầy gọi món.
"Cháo thịt hết rồi, chỉ còn cháo trắng thôi." Nhân viên bán hàng lạnh lùng đáp.
"Vậy thì cho tôi thêm một bát mì nữa." Trần Tú Hòa cảm thấy ăn cháo trắng ở nhà ăn quốc doanh thì không đáng, nên gọi thêm cho con gái một bát mì nước giống Lục Thiền.
Nhân viên bán hàng ghi thêm một số vào tờ giấy rồi đưa cho cô: "Số 28, đến số thì qua lấy."
Cầm tờ giấy cùng tiền thừa, Trần Tú Hòa quay lại bàn ăn.
Nghe thấy không có cháo thịt, Triệu Tuế Tuế cũng không nói gì, chỉ thuận miệng than thở một câu: "Cháo thịt bán hết nhanh quá vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng vậy, số của chúng ta là 28, đâu phải nhỏ đâu. Chẳng lẽ những người trước đều gọi cháo thịt hết rồi?" Triệu Lập Văn cầm tờ giấy gọi món trên tay mẹ, thấy rõ ràng số của bọn họ là 28. Nhà ăn quốc doanh này mỗi ngày phải có đến cả trăm lượt khách, vậy mà mới số 28 đã hết cháo thịt thì đúng là hơi nhanh.
"Mì nước thì mì nước, anh hai, lát nữa anh giúp em ăn một nửa nhé?" Triệu Tuế Tuế nhìn sang người anh trai đang ngồi bên cạnh.
Triệu Lập Võ gật đầu. Hiện tại cậu ăn rất khỏe,"Không thành vấn đề."
Oan gia ngõ hẹp, bà Dương dẫn theo Dương Hải Đào và Dương Hải Phong đi tới.
TBC
Ở nhà ăn quốc doanh, việc ghép bàn là chuyện hết sức bình thường.
Bà Dương nhìn thấy nhà Triệu Tuế Tuế, không khỏi nhíu mày. Nhưng lúc này chỉ còn bàn của Triệu Tuế Tuế là còn chỗ trống, bà ta đành dẫn hai đứa cháu trai đến ngồi.
Vừa nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, Dương Hải Phong đã nhớ ra cô bé. Cậu bé buông tay bà nội, chạy đến trước mặt Triệu Tuế Tuế: "Chị ơi, cho em ôm cái."
Triệu Tuế Tuế vừa định đưa tay ra thì Dương Hải Phong đã bị bà Dương bế lên.
"Cái thằng nhóc xui xẻo này, sao lại tùy tiện thân thiết với người lạ như vậy, lỡ người ta là kẻ buôn người thì sao?" Nói rồi, bà Dương còn đ.á.n.h một cái vào m.ô.n.g đứa cháu trai.
Triệu Tuế Tuế lười so đo với bà Dương. Cách tốt nhất để đối phó với loại người nhỏ nhen, hẹp hòi là coi như không tồn tại.
"Số 28, số 28!" Tiếng gọi vang lên từ phía quầy bán hàng.
Triệu Lập Văn bèn dẫn em trai và Lục Minh đi lấy đồ ăn.
Triệu Tuế Tuế lườm nguýt Dương Hải Đào. Không ngờ chuyện đã lâu như vậy mà cậu ta vẫn còn nhớ, đúng là "con nhà tông không giống lông cũng giống cánh".
Bị Triệu Tuế Tuế lườm, Dương Hải Đào ngẩn người. Cậu ta nảy ra ý định xấu xa, muốn đá ngã ghế của Triệu Tuế Tuế.
Nhưng chân cậu ta lại ngắn, chỉ có thể nửa ngồi nửa đứng trên ghế, m.ô.n.g thì nhô ra, chân thì cố gắng duỗi tới.
Triệu Tuế Tuế đã sớm nhìn thấu ý đồ của Dương Hải Đào, cô bé không nói gì kéo ghế sang một bên.
Dương Hải Đào thấy chân mình đã chuẩn bị đá tới, chỉ còn chút xíu nữa thôi. Cậu ta bèn dồn sức, cố rướn người về phía trước.
Kết quả là hơn nửa người Dương Hải Đào bị hẫng, cậu ta đá trượt ghế của Triệu Tuế Tuế, mất đà ngã nhào xuống đất, đồng thời đá phải chân bàn, khiến bàn ăn bị nhấc lên. Hộp cơm trên bàn cũng theo đó rơi xuống đất.
Lúc Triệu Lập Văn bưng đồ ăn trở về, thấy cảnh tượng Dương Hải Đào đang nằm lăn ra đất.
"May mà đồ ăn của chúng ta còn chưa mang lên, chứ với loại người nhỏ mọn như bọn họ, chắc chắn sẽ không chịu bồi thường." Triệu Lập Võ vẫn còn nhớ câu nói "kẻ buôn người" của bà Dương lúc nãy, bèn không khách khí nói.
"Đúng vậy." Lục Minh cũng không thích câu nói đó của bà Dương.
Bà Dương đang dỗ dành đứa cháu trai nhỏ, nào ngờ chỉ một lát không để ý mà đứa cháu lớn đã ngã lăn ra đất, vội vàng chạy tới đỡ cậu bé dậy: "Hải Đào, sao con bất cẩn vậy? Có bị đau không?"
Dương Hải Đào oán hận trừng mắt nhìn Triệu Tuế Tuế, nhưng lại không thể nói ra chuyện vừa rồi. Cậu ta thầm nghĩ bụng, lần sau nhất định phải tìm cơ hội trả thù."Bà nội, con không muốn ăn ở đây nữa, chúng ta đổi chỗ khác đi."
"Được, chúng ta không ăn ở cái bàn xúi quẩy này nữa." Nhìn thấy có một bàn đã ăn xong, bà Dương bèn dẫn hai đứa cháu rời đi.
Trần Tú Hòa coi như không nghe thấy gì, bình tĩnh bày đồ ăn ra.
Ăn uống no nê, lúc rời khỏi nhà ăn quốc doanh, Lục Thiền kể lại chuyện Dương Hải Đào cố tình đá ghế Triệu Tuế Tuế.
"Cái gì?" Triệu Lập Võ nghe xong, cảm thấy Dương Hải Đào quá đáng quá rồi.
Lục Minh nghe xong, ánh mắt tối sầm lại, nhưng không nói gì.
"Cái đồ chân ngắn, muốn chơi xấu tôi sao? Tôi chỉ cần kéo ghế sang một cái là cậu ta tự chuốc lấy kết cục như vậy rồi." Triệu Tuế Tuế vừa nói vừa ưỡn ngực, thầm nghĩ lần sau đến khu tập thể của Cục Công an thành phố, nhất định phải tìm cơ hội dạy cho Dương Hải Đào một bài học, nếu không cậu ta sẽ được nước lấn tới.