Triệu Lập Văn liếc nhìn em trai, lát nữa anh định đi làm một cái bánh ngọt, dùng tay đ.á.n.h bánh kem quả thật rất tốn sức.
Sau bữa ăn, cả nhà ngồi hóng mát trong sân.
Triệu Quảng Thúc nghe nói mình sẽ bị bỏ lại một mình, niềm vui sướng khi con trai út và con gái út thi đỗ đại học vừa rồi bỗng chốc bị dội một gáo nước lạnh,"Vậy tôi phải làm sao?"
"Ông còn ở đây chứ đâu, không ở đây thì đi đâu, đợi chúng nó thu xếp ổn thỏa ở kinh đô rồi tôi sẽ quay lại." Trần Tú Hòa nói như lẽ đương nhiên, chẳng mảy may để ý đến sự tủi thân trong mắt chồng.
"Vậy khi nào mới thu xếp ổn thỏa?" Triệu Quảng Thúc nhìn con gái út, để hai con trai ở kinh đô chăm sóc con gái út, ông không yên tâm.
"Chưa biết, nghỉ hè chắc chắn sẽ về." Trần Tú Hòa đang nghĩ đến thực đơn cho bữa tiệc, chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chồng.
Bên đại đội Phú Hưng, ông Triệu nhận được điện báo của con trai thứ ba, vui mừng khôn xiết,"Bà nó, tôi đã nói Tiểu Võ và Tuế Tuế nhất định sẽ thi đỗ đại học mà."
Bà Triệu cũng vui mừng, nhà họ bỗng chốc có bốn đứa con đỗ đại học,"Thật sự là tổ tông phù hộ, Tiểu Võ chúng nó khi nào về?"
"Ngày mai tôi gọi điện thoại đến đơn vị hỏi thử, lần này tiệc tùng phải linh đình hơn tiệc của Tiểu Minh mới được, đây chính là hai sinh viên đại học đấy." Ông Triệu đi đi lại lại trong nhà, tính toán xem nên mời những ai đến dự tiệc.
Tiếng chuông điện thoại ở phòng bảo vệ vang lên, Trần Tú Hòa từ tiệm may chạy qua nghe máy,"Bố ạ? Có chuyện gì vậy ạ?"
"Nhà thằng ba đấy à, khi nào các con về?" Giọng ông Triệu tràn đầy phấn khởi.
"Về ạ?" Trần Tú Hòa ngơ ngác.
"Tiệc mừng Tiểu Võ và Tuế Tuế thi đỗ ấy, các con tính khi nào về?" Ông Triệu hoàn toàn không ngờ Trần Tú Hòa căn bản không có ý định về quê.
"Anh Quảng Thúc nói, tiệc mừng sẽ tổ chức ở khu tập thể, quê nhà sẽ không tổ chức nữa ạ." Trần Tú Hòa hiểu ý, nhưng vợ chồng cô thật sự không có ý định về đại đội Phú Hưng.
"Sao có thể không về, chuyện trọng đại như vậy phải cúng bái tổ tiên chứ!" Ông Triệu sốt ruột nói.
"Chuyện này... Hay là để anh Quảng Thúc nói chuyện với bố, trưa nay 1 giờ bố ra bưu điện nghe máy được không ạ?" Trần Tú Hòa không muốn cũng không thể đôi co với bố chồng, bèn đẩy chồng ra.
"Được, bố ở đó đợi." Ông Triệu cũng biết người cuối cùng quyết định là con trai thứ ba, nên không nói nhiều với con dâu ba nữa, phí điện thoại đắt đỏ lắm.
Trần Tú Hòa nghe tiếng cúp máy từ đầu dây bên kia, trong lòng bỗng dưng thấy phí điện thoại đắt đỏ cũng có cái lợi.
Buổi trưa, Triệu Quảng Thúc về nhà ăn cơm, nghe vợ nói nhà muốn con trai út và con gái út về quê tổ chức tiệc.
"Bà thấy sao?" Triệu Quảng Thúc hỏi.
"Tổ chức một nơi là được rồi, lần trước Tiểu Văn đã không tổ chức ở khu tập thể." Trần Tú Hòa nghĩ đến bữa tiệc lần trước của con trai lớn, đến lượt Triệu Lập Minh thì cô không mời người trong đại đội nữa.
Lần đó Triệu Lập Văn là sinh viên đầu tiên của đại đội Phú Hưng, họ hàng mới coi trọng như vậy, đến lượt Triệu Lập Minh thì không có đãi ngộ này, Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế chắc cũng vậy.
"Tôi thấy làm cũng được, lần trước Tiểu Văn tổ chức chẳng phải đi săn lợn rừng về làm thịt đó sao, chúng ta lại đi săn một con, tiền mua thức ăn còn lại cũng chẳng đáng là bao." Triệu Quảng Thúc cảm thấy thi đỗ đại học là chuyện trọng đại cả đời, làm một lần cũng không tốn kém bao nhiêu.
Trần Tú Hòa nghĩ cũng đúng, bèn nhìn con trai út và con gái út,"Hai đứa thấy sao?"
"Con thấy thế nào cũng được." Triệu Lập Võ tỏ vẻ không sao cả, lợn rừng thì anh em cậu có thể đi săn, mua rau củ gì đó thêm khoảng 10 tệ là cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Con không muốn, quá lãng phí nhân lực và vật lực." Triệu Tuế Tuế phản đối.
Trần Tú Hòa do dự, quyết định bỏ phiếu,"Vậy được, chúng ta bỏ phiếu, ai đồng ý về quê giơ tay."
Chỉ có mỗi Triệu Quảng Thúc giơ tay.
Trần Tú Hòa nhìn chồng, nhướng mày,"Ai không đồng ý về quê giơ tay."
Triệu Tuế Tuế giơ tay, phát hiện mẹ và hai anh trai không giơ tay theo,"Sao lại thế?"
"Anh trung lập, hai bố con tự quyết định đi." Triệu Lập Văn xua tay, anh thấy mình đã tổ chức ở quê rồi, em trai và em gái cũng nên tổ chức một lần, cả đời chỉ có một lần này.
"Bố, bố lại không về, tổ chức ở quê bố cũng đâu có được ăn." Triệu Tuế Tuế nhìn bố, cô bé không muốn về, thấy phiền phức.
Lần này Triệu Quảng Thúc khó có khi không nghe theo ý kiến của con gái út, ông muốn cho người trong đại đội Phú Hưng thấy, đứa con gái ngốc nghếch trong miệng họ đây vẫn có thể thi đỗ đại học.
TBC
Trước kia, khi Tuế Tuế còn ngốc, mỗi lần Triệu Quảng Thúc về đại đội thăm người thân đều nghe họ nói bóng gió về cô con gái bảo bối của mình, hiếm khi có cơ hội ra oai, đương nhiên phải nhân cơ hội này,"Tuế Tuế ngoan, cả đời chỉ có một lần, nhân tiện về thăm chị con luôn."
Nghe chồng nhắc đến con gái lớn, cán cân trong lòng Trần Tú Hòa nghiêng hẳn về phía chồng.
Triệu Tuế Tuế không ngờ bố lại tung ra chiêu bài này, chỉ đành gật đầu đồng ý,"Vậy được rồi ạ."
"Ngoan lắm." Triệu Quảng Thúc xoa đầu con gái, cười đến nỗi lộ cả hàm răng trắng.
Tiệc ở khu tập thể chắc chắn phải tổ chức, Trần Tú Hòa tính toán hai ngày mới quyết định được thực đơn.
Triệu Lập Võ chủ động đề nghị lên núi săn nai, Triệu Lập Văn và Triệu Tuế Tuế đều đồng ý.
"Kỳ lạ, trước đó ở đây mình thấy bóng dáng nai sừng tấm, bây giờ lại không thấy đâu." Triệu Lập Võ treo mình trên cây, xung quanh yên ắng đến lạ thường, không quay về trời sẽ tối mất.
Triệu Lập Văn nghĩ đến con nai sừng tấm trong không gian, bèn kiếm cớ rời khỏi tầm mắt của em trai, thả con nai sừng tấm lớn nhất trong không gian ra, cũng may trước đây anh đã dự đoán trước tình huống này, nên không rút mũi tên trên người nó ra.
Sau khi được thả ra, vết thương của con nai sừng tấm lại bắt đầu chảy máu.
Sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Triệu Lập Văn vẫy tay về phía em trai và em gái,"Tiểu Võ, Tuế Tuế, lại đây, anh săn được một con hàng khủng này."
Nghe thấy tiếng anh, Triệu Lập Võ kéo em gái chạy tới, trước mắt là một con nai sừng tấm đã c.h.ế.t hẳn.
"Anh giỏi quá!" Triệu Lập Võ giơ ngón tay cái với anh trai, trước kia ba anh em đi săn, anh cả luôn là người hỗ trợ, còn người ra tay hạ gục con mồi luôn là cậu và em gái.
"Ừm, quả là hiếm có." Triệu Tuế Tuế tiến lên rút mũi tên trên người con nai sừng tấm xuống, cô bé tự tay rút mũi tên do chính mình b.ắ.n ra, thật hoàn mỹ.
"Con nai này đủ làm thịt rồi, chúng ta về thôi." Tai Triệu Lập Văn hơi đỏ, con mồi trong không gian của anh đa phần đều là do em gái săn được, khả năng ngắm b.ắ.n của anh vẫn kém như ngày nào.
"Lớn như vậy, có bị ai nhìn thấy không?" Trần Tú Hòa vốn không ôm hy vọng gì, nghe nói nai sừng tấm ở núi Hoa Lương đã di cư đi nơi khác, không ngờ bọn trẻ vẫn có thể săn được một con lớn như vậy.
"Chắc là không ạ, trên đường chúng con không gặp ai." Triệu Lập Văn nghĩ ngợi một lát, xác định ngoài những người lính canh gác, không ai chú ý đến họ.
"Vậy thì tốt, lại tiết kiệm được 30 tệ." Trần Tú Hòa vốn định mua 20 cân thịt lợn và hai con gà về làm thịt, như vậy cộng thêm số phiếu thịt trong nhà vẫn không đủ, phải ra chợ đen mua thêm.