Sau khi kết thúc tỷ thí luyện võ, tân binh lại bắt đầu nghỉ phép, chẳng qua lần này chỉ có mười hai người tham gia luận võ được ra ngoài.
Triệu Tuế Tuế chào tạm biệt Vương Thủy Hoa, không quay đầu lại mà đòi về nhà.
Triệu Lập Võ nhìn thấy em gái đến tìm mình, lập tức gỡ Nguyên Thịnh đang bám riết như cao da ch.ó ra: "Buông ra, ở yên đấy."
Nguyên Thịnh ủ rũ nhìn Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế rời đi, hai ngày trước trong lúc luận võ vì sơ suất nên anh ta đã bỏ lỡ vị trí thứ mười hai.
"Anh, Nguyên Thịnh sao thế ạ?" Triệu Tuế Tuế nhìn Nguyên Thịnh vẫn đang nhìn họ rời đi, liền hỏi.
"Muốn anh mang đồ ăn vào." Triệu Lập Võ quay đầu lườm Nguyên Thịnh, anh không muốn bị phát hiện rồi phải chạy bộ phạt đâu.
"Thôi khỏi, hai tháng nữa là nghỉ đông rồi." Triệu Tuế Tuế cảm thấy mang một viên kẹo vào còn tệ hơn là không mang, ăn một chút lại muốn ăn thêm.
Hai anh em đổi hai chuyến xe buýt, cuối cùng cũng trở về ngõ Cát Tường.
"Cửa khóa rồi, anh cả không có nhà." Triệu Tuế Tuế nhìn ổ khóa trên cổng, dùng chìa khóa của mình mở cửa.
"Hôm nay thứ bảy, trường học còn đi học, chắc tối muộn mới về." Triệu Lập Võ nghĩ đến trường quân đội được nghỉ vào chủ nhật, chắc hẳn anh cả bây giờ vẫn đang học.
"Vậy chúng ta ra chợ đen mua đồ nhé?" Triệu Tuế Tuế vừa đề nghị, người đã đi thẳng vào bếp, đặt một miếng thịt dê lớn vào chậu Tụ Bảo trong tủ.
"Giờ này, hình như không ổn lắm." Triệu Lập Võ nhìn đồng hồ, bây giờ đã 11 giờ, chắc chợ đen cũng chẳng còn thịt tươi.
"Nhà chẳng còn gì, chỉ còn mấy củ khoai tây, không đi chợ đen thì cũng phải ra cửa hàng mậu dịch mua rau." Triệu Tuế Tuế lấy cái giỏ treo trên tường xuống, chuẩn bị ra cửa hàng mậu dịch mua ít rau xanh.
"Ừ, đi đi." Triệu Lập Võ gật đầu, vừa hay có khoai tây, làm bánh cuộn ăn là được.
Triệu Tuế Tuế đi qua ngõ Cát Tường, đến cửa hàng mậu dịch trên đường mua ba bó rau, đang định rời đi thì thấy cửa hàng đột nhiên tràn ngập người.
Không kịp dò hỏi, Triệu Tuế Tuế lập tức chạy đến trước quầy thịt xếp hàng, tình huống này chắc chắn là có thịt về, cứ thấy người ta xếp hàng thì mình xếp theo là không sai, không phải thịt thì cũng là thứ tốt.
Nghe người phía trước nói là thịt bò, mắt Triệu Tuế Tuế sáng lên, đếm số người đang xếp hàng, chắc chắn là mua được.
Lúc người phụ nữ trung niên kia đến cửa hàng mậu dịch, quầy thịt đã xếp thành một hàng dài.
Những người phía sau tuy không biết là bán gì, nhưng thấy mọi người xếp hàng thì cũng tự giác xếp theo.
Người phụ nữ trung niên kia ước chừng, nếu cứ ngoan ngoãn xếp hàng thì khả năng cao là không mua được thịt bò, đang định bỏ đi thì nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đang đứng đầu hàng, bà ta đảo mắt một cái rồi tiến lên: "Tuế Tuế, nghỉ lễ về rồi à?"
"Chào bác ạ, bác đi chợ ạ?" Triệu Tuế Tuế nhìn giỏ của bà ta trống không, cảm giác đối phương đến đây không có ý tốt.
Người phụ nữ kia gật đầu, tiếp tục tiến sát lại gần Triệu Tuế Tuế.
Bác gái phía sau Triệu Tuế Tuế thấy bà ta có ý định chen hàng, lập tức xua đuổi: "Đi đi đi, muốn chen hàng thì đừng hòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người phụ nữ kia thấy bác gái này cứng rắn như vậy, vẫn muốn ở lại: "Tôi nhờ cháu gái tôi xếp hàng hộ thôi mà."
"Bà có ý đồ gì tự biết, ai cũng như bà thì còn ai thèm xếp hàng nữa." Nói xong, bà đẩy người phụ nữ kia ra khỏi hàng.
Triệu Tuế Tuế đứng im một bên, cố gắng giảm cảm giác tồn tại của mình, đáng tiếc người phụ nữ kia vẫn không buông tha cô.
"Tuế Tuế, cháu mua giúp bác cân thịt nhé, đây là phiếu, tí nữa bác đưa tiền." Người phụ nữ kia đưa phiếu thịt cho Triệu Tuế Tuế, không chen hàng được thì nhờ mua hộ vậy.
Triệu Tuế Tuế nhìn những người phía sau, do dự không biết có nên nhận hay không, nếu ngay từ đầu bà ta không nói gì mà kín đáo đưa phiếu cho cô thì tốt rồi, giờ thì mọi người đều biết bà ta muốn chen hàng, cô không giúp được: "Bác nói đúng, nếu ai cũng làm vậy thì mọi người xếp hàng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
"Đúng đấy, cháu đừng có giúp, giúp bà ta rồi thì phải giúp tôi nữa." Người phía sau thấy Triệu Tuế Tuế khó xử, lên tiếng.
"Tôi khuyên bà nên nhanh chóng đi xếp hàng đi, muộn là hết đấy." Bác gái phía sau Triệu Tuế Tuế cười mỉa mai.
"Đúng đấy, người già rồi không biết xấu hổ, đi bắt nạt một đứa trẻ con."
Người phụ nữ kia bị mọi người mắng chửi, chỉ đành ngậm ngùi ra phía sau xếp hàng, trong lòng thầm nghĩ vừa nãy vì chuyện nhà cửa mà đến muộn, đúng là bực mình mà.
Ban đầu bà ta tưởng Triệu Tuế Tuế là một cô bé nhút nhát, sẽ dễ dàng đồng ý, nào ngờ con bé này lại đá quả bóng sang cho những người khác, cuối cùng khiến bà ta tự chuốc lấy nhục nhã.
Đợi một lúc lâu, khi Triệu Tuế Tuế cho rằng thông tin mình nhận được là sai sự thật thì cửa sau của cửa hàng mậu dịch mở ra, một con bò đã được xẻ thịt được khiêng ra, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Những người phía trước đều mua nửa cân hoặc một cân, đến lượt Triệu Tuế Tuế, cô nói luôn: "Cho cháu ba cân." Người bán thịt nhìn cô, không nói gì, trực tiếp cắt một miếng thịt lớn đặt lên cân: "Đúng ba cân."
Triệu Tuế Tuế đưa tiền và phiếu, thật ra cô muốn mua 10 cân, nhưng như vậy sẽ quá gây chú ý: "Hôm nay nhà cháu có khách, may mà có thịt bò, không thì chẳng có gì để tiếp khách."
Bác gái phía sau nghe thấy, định nói gì đó về việc Triệu Tuế Tuế mua quá nhiều thịt thì thôi, trong lòng thầm nghĩ không biết là khách quý cỡ nào mà mua hẳn ba cân thịt, chắc phải bằng nửa số phiếu thịt của cả gia đình trong một tháng.
Triệu Tuế Tuế vừa ra khỏi cửa hàng mậu dịch thì thấy anh trai mình đi tới: "Anh, sao thế?"
"Không có gì, thấy em đi lâu không về nên anh lo." Triệu Lập Võ xách giỏ đồ giúp em gái, thấy nặng khác thường, vén rau cần ra thì thấy một miếng thịt bò to: "Mua ở cửa hàng mậu dịch à?"
TBC
Triệu Tuế Tuế gật đầu: "Em thấy mọi người xếp hàng nên cũng xếp theo, đợi một lúc lâu mới có thịt bò."
Triệu Lập Võ bĩu môi, vừa nãy anh mở tủ ra, thấy trong chậu Tụ Bảo có một miếng thịt dê to, không ngờ em gái lại mua thêm thịt bò: "Về nhà rồi nói."
Triệu Tuế Tuế nhìn miếng thịt dê trên thớt, quyết định làm món thịt bò kho: "Tuy thời tiết vẫn ổn, nhưng để đề phòng thịt bò bị hỏng, chúng ta làm thịt bò kho đi."
"Ừ, không biết tối nay anh cả có về không." Triệu Lập Võ nhìn hai miếng thịt, nếu anh cả không về thì hai người chắc chắn là ăn không hết.
Ăn uống no nê, Triệu Tuế Tuế nằm trên xích đu, xoa xoa bụng: "Tháng sau hình như là huấn luyện b.ắ.n súng, chúng ta phải cố gắng giành giải, không thì không được ra ngoài ăn ngon."
"Chắc chắn rồi, cung và ná của chúng ta đều b.ắ.n rất chuẩn." Triệu Lập Võ nằm trên ghế dài cạnh em gái, hai anh em cùng nhau tắm nắng, chìm vào giấc ngủ.