Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 544



5 giờ sáng, cửa sổ Triệu Tuế Tuế đã bị gõ vang.

"Tuế Tuế, mau dậy thôi." Triệu Lập Võ gõ cửa sổ em gái.

"Em dậy ngay." Triệu Tuế Tuế trả lời.

Ngõ Cát Tường cách quảng trường một khoảng, đi bộ mất khoảng nửa tiếng.

Sau khi ba anh em rửa mặt xong, cầm đèn pin xuất phát, giữa đường hội hợp với Lục Minh rồi cùng nhau đến quảng trường.

"Nhiều người thật đấy." Triệu Tuế Tuế nhìn dòng người ở gần đài quốc kỳ, cảm thấy có một bóng dáng quen thuộc.

Trịnh Nguyệt nhận ra ánh mắt có chút nghi hoặc và quen thuộc của Triệu Tuế Tuế, nhưng cô vẫn chào bạn học rồi bước tới. Phát hiện đúng là Triệu Tuế Tuế, cô ngạc nhiên vui mừng: "Tuế Tuế, thật là cậu sao, gầy đi rồi, mình còn tưởng nhận nhầm người."

Triệu Tuế Tuế bị Trịnh Nguyệt ôm lấy nhấc lên, cô hơi kháng cự: "Cho mình xuống nào."

Trịnh Nguyệt nghe lời đặt cô xuống: "Mình vui quá, còn tính lát nữa đến nhà cậu rủ cậu đi Cố Cung, không ngờ lại gặp cậu ở đây."

Triệu Tuế Tuế nhìn hai bạn nữ sau lưng Trịnh Nguyệt: "Đây là bạn học của cậu sao?"

Trịnh Nguyệt gật đầu: "Tối qua bọn mình đi tàu đến đây, ngủ lại ở ga tàu luôn."

Triệu Tuế Tuế nhìn gương mặt hơi tiều tụy của Trịnh Nguyệt: "Tân Quân Đại ổn chứ?"

"Cũng ổn, chỉ là lúc đầu mới xuống đơn vị mệt muốn xỉu, sau lễ duyệt binh Quốc Khánh được nghỉ, mình nằm ì ba ngày liền." Trịnh Nguyệt thao thao bất tuyệt kể cho Triệu Tuế Tuế nghe cuộc sống hai tháng qua ở đơn vị, nói xong cô nhìn ba người bên cạnh Triệu Tuế Tuế, thắc mắc: "Sao Thủy Hoa không đi cùng các cậu?"

"Lần này chỉ có 12 người thắng võ được ra ngoài, Thủy Hoa vẫn ở trong doanh trại." Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện bọn họ thi võ hôm qua.

"Nguyên Thịnh kém vậy sao?" Trịnh Nguyệt vừa nhìn thấy Triệu Lập Võ liền nghĩ đến Nguyên Thịnh, lúc ở nhà tập thể, Nguyên Thịnh còn đ.á.n.h ngang ngửa với Triệu Lập Võ cơ mà.

"Anh ấy suýt chút nữa vào top 12." Triệu Tuế Tuế cười không chút thiện ý.

Hai bạn học của Trịnh Nguyệt thấy cô chưa quay lại, bèn đi theo, lại gần chào hỏi Triệu Tuế Tuế.

"Đây là bạn thân của mình, Triệu Tuế Tuế." Trịnh Nguyệt giới thiệu với hai người bạn.

"Chào mọi người." Triệu Tuế Tuế khẽ vẫy tay.

"Đây là Lưu Linh Nhi và Chung Kỳ Kỳ, bạn cùng lớp với mình." Trịnh Nguyệt đợi Triệu Tuế Tuế chào hỏi xong, cũng giới thiệu hai người bạn học với cô.

"Chào cậu, trông cậu nhỏ quá, đang học cấp ba à?" Chung Kỳ Kỳ nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt, vốn định nói là cấp hai.

Triệu Tuế Tuế lắc đầu, đáp: "Mình đang học Đại học Quân Sự."

Chung Kỳ Kỳ và Lưu Linh Nhi trợn tròn mắt nhìn nhau, trong lòng cùng lúc nghĩ không biết Triệu Tuế Tuế có phải người lùn không.

Triệu Tuế Tuế nhìn biểu cảm của hai người, biết ngay họ đang nghĩ gì: "Mình sinh năm 53, năm nay 12 tuổi."

"Sinh năm 53, bây giờ là năm 1965. đúng là 12 tuổi." Chung Kỳ Kỳ tính nhẩm, Triệu Tuế Tuế 12 tuổi mà cao như vậy cũng là bình thường.

"12 tuổi đã học đại học, cậu... nhảy lớp à?" Lưu Linh Nhi nhìn Triệu Tuế Tuế, không biết có phải thần đồng không.

TBC

"Ừ, mình học thẳng từ lớp 3 tiểu học." Triệu Tuế Tuế gật đầu, lời giải thích này chắc phải nói đến khi tốt nghiệp, khi đó cô 17 tuổi, chắc cũng không khác gì 20.

"Trời đất, cậu học sớm thật đấy." Chung Kỳ Kỳ không ngờ Triệu Tuế Tuế nhỏ hơn mình 4 tuổi, cô vẫn tưởng 20 tuổi tốt nghiệp đại học là trẻ lắm rồi, trong đơn vị họ, người lớn tuổi nhất cũng chỉ 19.

"Chủ yếu là hai anh mình đều đi học, không có ai trông mình, không đi học thì chỉ có nước theo mẹ xuống ruộng." Triệu Tuế Tuế nhớ lại hồi trước theo mẹ xuống ruộng, cô nhìn anh cả: "Khi nào chúng ta đi gọi điện thoại vậy anh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"4 giờ chiều mai." Triệu Lập Văn nói thời gian đã hẹn trước đó.

Triệu Tuế Tuế gật đầu, nhận lấy cành hoa quế Lục Minh đưa.

"Trịnh Nguyệt, chụp cho bọn mình một kiểu đi, tạo dáng giống trong bức ảnh này." Triệu Lập Văn đưa một khung ảnh cho Trịnh Nguyệt, bảo cô tìm góc chụp.

Trịnh Nguyệt nhận khung ảnh, liếc mắt một cái đã nhận ra cô bé trong ảnh là Triệu Tuế Tuế: "Không ngờ hồi bé Tuế Tuế mũm mĩm hơn bây giờ."

Triệu Tuế Tuế hơi ngại ngùng, cúi đầu ngửi hoa quế trên tay: "Hồi đó mình đâu có mập, ảnh rửa ra nhìn mới béo như vậy."

"Khụ." Triệu Lập Văn ho nhẹ một tiếng, ý bảo em gái đừng trốn tránh bản thân trong quá khứ.

"Mặt trời sắp lên rồi." Lục Minh thấy mọi người vẫn còn đang nói chuyện, bèn lên tiếng nhắc nhở.

"Đúng rồi, bốn người mau vào vị trí đi." Trịnh Nguyệt giục bốn người Triệu Tuế Tuế đứng vào vị trí như trong bức ảnh cũ, cô cần lấy nét.

Cùng với ánh mặt trời từ từ nhô lên ở phía đông, lá quốc kỳ cũng từ từ được kéo lên cao.

Trịnh Nguyệt đợi khi quốc kỳ lọt vào khung hình, liền ấn nút chụp: "Xong rồi."

Triệu Tuế Tuế cảm thấy chụp ảnh theo kiểu cũ mà tạo dáng mới rất thú vị: "Mấy năm nữa chúng ta lại đến chụp nhé."

Nghe em gái đề nghị, Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ đều không từ chối, ba người đồng loạt nhìn Lục Minh.

Lục Minh gật đầu, anh định nói 10 năm nữa, nhưng lại thấy 10 năm quá dài, bèn đổi giọng: "Hay là đợi Tuế Tuế tốt nghiệp đại học rồi chúng ta lại đến chụp?"

"Cũng được, không biết lúc đó mình cao bao nhiêu nữa." Triệu Tuế Tuế gật đầu, cách mấy năm ghi lại một lần cũng tốt.

"Dù có cao cũng không cao bằng ba anh, em cứ an phận làm em út ngoan ngoãn đi." Triệu Lập Văn gỡ bông hoa quế dính trên tóc em gái xuống.

"Hứ." Triệu Tuế Tuế trừng mắt với anh cả, rồi quay sang vẫy tay với Trịnh Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, hai chúng ta chụp chung một kiểu đi."

Trịnh Nguyệt cũng đang có ý định này, cô đưa máy ảnh cho Triệu Lập Võ, rồi chạy đến cạnh Triệu Tuế Tuế khoác tay cô: "Lập Võ, mình muốn chụp kiểu có cả Tháp Lầu."

Triệu Lập Võ canh góc, nhân lúc sau lưng em gái vắng người, bấm máy: "Xong."

Lưu Linh và Chung Kỳ Kỳ nhìn mà thèm, nhưng ngại không dám lên tiếng, dù sao phim chụp với rửa ảnh cũng tốn tiền.

Triệu Tuế Tuế nhìn ra, cười nói với hai người: "Hai cậu có muốn chụp chung một kiểu không?"

"Có... được không?" Chung Kỳ Kỳ hơi xiêu lòng.

"Được chứ, đến lúc đó hai cậu lấy ảnh với Nguyệt Nguyệt là được." Triệu Tuế Tuế gật đầu, có thể đi cùng Trịnh Nguyệt, nói không chừng là bạn bè tốt sau này, cô phải giúp Trịnh Nguyệt gần gũi với hai người, dù sao Trịnh Nguyệt cũng chỉ có một mình ở Tân Thị.

Cuối cùng, 4 cô gái chụp chung một kiểu.

Lúc ăn sáng, Lưu Linh và Chung Kỳ Kỳ nhất quyết không cho mấy người Triệu Tuế Tuế trả tiền, nói là nếu không cho họ mời, họ không dám nhận ảnh.

Cũng may mỗi người hai cái bánh bao, một bát tào phớ cũng không đáng bao nhiêu tiền, Triệu Lập Văn không từ chối, có qua có lại mới toại lòng nhau.

Biết mục đích chuyến đi của ba người Trịnh Nguyệt là Cố Cung và Vạn Lý Trường Thành, Triệu Tuế Tuế nói có thể đi Cố Cung cùng họ, còn Trường Thành thì thôi.

Buổi sáng, 4 cô gái dạo chơi trong Cố Cung, đến trưa ghé nhà Triệu Tuế Tuế ăn cơm rồi vội vã đến Vạn Lý Trường Thành, họ đã mua vé tàu về Tân Thị chuyến tối, lịch trình dày đặc chẳng khác gì các bạn sinh viên thời nay đi du lịch kiểu "chinh phục".

"Nguyệt Nguyệt, tạm biệt cậu nhé." Triệu Tuế Tuế tiễn ba người Trịnh Nguyệt ra khỏi ngõ Cát Tường.

"Ừ, cậu về đi." Trịnh Nguyệt vẫy tay chào tạm biệt Triệu Tuế Tuế từ trên xe buýt.