Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 554



Vương Thủy Hoa thúc ngựa, để nó nhanh chóng rời khỏi phạm vi Uông Khải tấn công.

Cũng may huấn luyện viên và giáo viên phụ đạo đều rất có kinh nghiệm, rất nhanh đã trấn an được con ngựa trước khi Uông Khải bị giẫm lên.

"Hơi đáng sợ, ngựa không phải rất ngoan ngoãn sao?" Vương Thủy Hoa vẫn còn sợ hãi thúc ngựa trở lại bên cạnh Triệu Tuế Tuế.

"Không biết nữa, ngựa dù sao cũng không phải con người, chúng ta cũng không biết chúng đang nghĩ gì." Triệu Tuế Tuế nhét cho nó một nắm cỏ khô, muốn ngựa nghe lời, thì phải vun đắp tình cảm tốt với nó.

Sau khi Vương Thủy Hoa học xong, Thẩm Tiểu Na liền tiến lên: "Tuế Tuế, đến lượt tôi rồi."

Triệu Tuế Tuế gật đầu, dẫn Thẩm Tiểu Na bắt đầu đi vòng.

Gần trại đều là các bạn học đang tập cưỡi ngựa, huấn luyện ở liên đội lâu như vậy, đã có ngựa thì xác suất rất lớn đều phải kiểm tra, cho dù Uông Khải vừa mới xảy ra chuyện ngã ngựa cũng không ảnh hưởng đến bầu không khí học tập của mọi người, chẳng qua so với vừa rồi càng thêm cẩn thận.

Vương Thủy Hoa nhìn thấy Triệu Tuế Tuế dẫn theo Thẩm Tiểu Na đi vòng, cô cũng đi theo phía sau tiếp tục luyện tập.

Lúc rạng sáng, bầu trời đã bắt đầu rơi tuyết.

Triệu Tuế Tuế lạnh cóng, đứng dậy ngồi bên cạnh đống lửa.

"Sao vậy?" Triệu Lập Võ khều mấy nhánh cây trong đống lửa, để ngọn lửa cháy lớn hơn một chút.

"Lạnh quá, thà đứng dậy sưởi ấm còn hơn." Triệu Tuế Tuế xoa xoa hai tay, tiến lại gần ngọn lửa.

Mùa đông, bình minh trên thảo nguyên cũng có một vẻ đẹp khác.

Liên tục có người từ trong lều chui ra, trên cơ bản đều là người chưa từng nhìn thấy bình minh trên thảo nguyên, trong doanh trại liên tiếp vang lên tiếng tán thưởng.

Liên tiếp mấy ngày, mỗi ngày chỉ có ngủ, ăn cơm, tìm vật tư, huấn luyện viên bên kia không làm ra chuyện gì khác thường.

"Huyến luyện dã ngoại chỉ có vậy thôi sao?" Nguyên Thịnh uống canh rau, nhìn về phía huấn luyện viên và giáo viên phụ đạo ở đài gỗ, ba ngày nữa bọn họ sẽ phải lên đường về, cuộc sống ở liên đội một học kỳ sắp kết thúc, luôn cảm thấy lần huấn luyện dã ngoại này quá mức đơn giản.

"Không biết nữa, chưa đến lúc trở về thì mọi chuyện đều có thể xảy ra, biết đâu huấn luyện viên đang ấp ủ chiêu trò gì đó cũng nên." Triệu Tuế Tuế luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.

"Ba ngày, cho dù có gì cũng sẽ không quá khó khăn." Thẩm Tiểu Na lên tiếng, ba ngày, thực sự không đủ để làm gì.

Sự thật là huấn luyện dã ngoại trên thảo nguyên cứ như vậy kết thúc, Triệu Tuế Tuế nghe mệnh lệnh của huấn luyện viên, có chút không thể tin nổi: "Thế này là quá đơn giản rồi."

"Đơn giản chỗ nào, chúng ta từ kinh đô đi đến thảo nguyên, bây giờ còn phải đi về." Nguyên Thịnh rút đinh cố định lều ra, lều phải gấp gọn mang về.

Triệu Tuế Tuế nghe nói phải đi bộ trở về, cô hoạt động mắt cá chân,"Không biết trường học cho nghỉ khi nào nhỉ."

"Khoảng một tuần sau Tết Nguyên Đán." Vương Thủy Hoa kể lại chuyện năm ngoái nghỉ vào đầu tháng 1.

Trên đường trở về, sau khi ra khỏi thảo nguyên vẫn tiếp tục hành quân dọc theo đường núi.

Tối qua tuyết rơi dày, đường núi gập ghềnh khó đi, thỉnh thoảng lại có người trượt ngã.

Triệu Tuế Tuế giữ khoảng cách với người phía trước, lo lắng đi quá gần sẽ bị kéo ngã theo.

Đến tối, cả liên đội vào trong hang núi đã từng dừng chân nghỉ ngơi.

Để phòng ngừa các tân binh bị ốm, canh gừng được cung cấp mỗi ngày.

Triệu Tuế Tuế nhấp một ngụm canh gừng cay nồng, không bao lâu sau cả người đã ấm lên.

Ăn cơm tối xong liền nhắm mắt nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi cả ngày.

"Tuế Tuế, đừng ngủ." Triệu Lập Võ lay em gái, gọi cô tỉnh dậy,

"Anh, sao thế ạ?" Triệu Tuế Tuế ngơ ngác nhìn anh trai, vẻ mặt khó hiểu.

Triệu Lập Võ đặt trứng gà rừng nướng trong tay lên tay em gái: "Trứng gà rừng nướng, ăn đi."

"Trứng gà rừng ở đâu ra vậy ạ?" Triệu Tuế Tuế nhận lấy bóc ra, nhét lòng đỏ trứng vào miệng anh trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Lập Võ há miệng ăn một miếng: "Lúc nãy nhặt cành cây anh thấy."

Triệu Tuế Tuế ăn hết lòng trắng trứng, nghĩ ngợi ngày mai phải đi bao lâu thì ngủ thiếp đi.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Triệu Tuế Tuế nghe thấy tiếng còi quen thuộc, bỗng mở to mắt.

Vương Thủy Hoa ngủ bên cạnh Triệu Tuế Tuế cũng tỉnh giấc theo: "Tuế Tuế?"

"Dậy thôi." Triệu Tuế Tuế dụi mắt, mọi người trong hang đều đã dậy rồi.

"Huấn luyện viên với giáo viên phụ đạo đều không thấy đâu."

"Bên ngoài cũng không có."

Chờ rất lâu, những người ra ngoài tìm kiếm huấn luyện viên và giáo viên phụ đạo trở về: "Không có, bên ngoài yên ắng, trên cây cũng không có ai."

TBC

Triệu Tuế Tuế nghe mọi người nói chuyện, đại khái đoán được đây là một bài kiểm tra: "Còn đồ ăn không?"

Các bạn học nghe Triệu Tuế Tuế nói, vội vàng đi kiểm tra vật tư trong hang.

"Đồ ăn biến mất hết rồi, hôm qua tôi để ở chỗ này mà."

"Lương khô tôi để ở đây cũng không thấy đâu."

Triệu Tuế Tuế nghe xong liền biết bài kiểm tra của huấn luyện viên là để cho bọn họ tự sinh tồn trong núi, dựa theo giới hạn của cơ thể, thời gian kiểm tra có lẽ là một tuần: "May mà dụng cụ còn, một ngọn núi lớn như vậy, chắc chắn sẽ tìm được đồ ăn."

Mọi người trong hang xì xào bàn tán, có người nêu lên vấn đề.

"Vậy chúng ta ở lại đây chờ hay là tiếp tục về kinh đô?"

Lời này vừa nói ra, mọi người đầu tiên là im lặng, sau đó tách ra thảo luận.

"Tuế Tuế, cậu nghĩ sao?" Triệu Lập Võ nhìn em gái, lên tiếng hỏi.

"Đây chắc chắn là bài kiểm tra, lúc chúng ta từ thảo nguyên về kinh đô huấn luyện viên đã nói gì mọi người còn nhớ không?" Triệu Tuế Tuế nhắc nhở.

"Chúng ta phải trở về doanh trại ở kinh đô trước Tết Nguyên Đán." Vương Thủy Hoa thuật lại lời huấn luyện viên Giang nói hôm qua.

"Vậy chúng ta tiếp tục đi về hướng kinh đô?" Nguyên Thịnh lên tiếng.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ nhìn nhau, gật đầu.

Chờ sau khi tất cả mọi người thảo luận xong, Triệu Lập Võ được em gái ra hiệu đứng dậy, nói ra kết quả thảo luận của nhóm.

Phần lớn mọi người đều đồng ý tiếp tục đi, chỉ có một số ít muốn ở lại chờ.

"Còn chờ gì nữa? Lương thực đều bị mang đi hết rồi, huấn luyện viên và giáo viên phụ đạo sẽ không quay lại đâu."

"Đúng vậy, huấn luyện viên đã nói phải về trước Tết Nguyên Đán, ở đây chờ đợi, đến lúc đó có về được hay không còn chưa biết, tôi đồng ý tự mình trở về."

"Tôi cũng đồng ý."

Cứ như vậy, thiểu số phục tùng đa số, tân binh liên đội 3 bắt đầu lên đường về kinh đô.

May mà trong núi có cành cây và tuyết, nước uống không thành vấn đề.

Đoàn người bụng đói meo đi trong núi, vừa đi vừa tìm kiếm thức ăn.

Mọi người đều ngầm đồng ý chia nhóm nhỏ hoạt động, dù sao cho dù tìm được thức ăn cũng không đủ chia cho cả liên đội, chi bằng chia nhóm nhỏ hoạt động.

Dọc đường Triệu Tuế Tuế luôn quan sát xem trên cây có túi vật tư nào không, đáng tiếc suốt dọc đường đều thất vọng, đừng nói túi vật tư, ngay cả bóng dáng binh sĩ tham gia bài kiểm tra trên cây cũng không thấy.

Nhưng có thể chắc chắn là, huấn luyện viên và giáo viên phụ đạo nhất định đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát nhất động nhất tĩnh của bọn họ.