"Ơ, nhiều như vậy à." Trần Tú Hòa nhìn thịt bò con gái mang về, vừa cười vừa nói.
Triệu Tuế Tuế kể chuyện đại đội Hướng Dương muốn chia thịt bò nhưng lại không muốn mua trâu bò mới từ công quỹ.
"Dương đại đội trưởng cũng là người tốt." Triệu Lập Văn nghe xong, nói một câu rồi tiếp tục chiên cá.
"Đúng vậy, một con bò trưởng thành phải một nhà ba bốn người dành dụm cả năm mới mua được." Trần Tú Hòa nghĩ đến việc bây giờ muốn mua trâu bò phải đến tận chợ gia súc, dù có thư giới thiệu của đội sản xuất cũng chưa chắc mua được ngay.
Triệu Tuế Tuế nhặt một miếng cá vừa rán xong c.ắ.n một miếng,"Ngon quá, tay nghề của anh hai càng ngày càng tiến bộ."
Triệu Lập Văn liếc nhìn em gái, không nói gì.
Năm mới tết đến, Triệu Tuế Tuế đốt một dây pháo mua ở nhà rồi chạy về mái hiên đứng cùng mọi người xem pháo nổ.
Triệu Tuế Tuế cảm nhận rõ ràng pháo hoa ở khu tập thể năm nay nhiều hơn hẳn mọi năm,"Bố ơi, tối nay bộ đội có b.ắ.n pháo hoa không ạ?"
"Có, năm nay có loại pháo hoa b.ắ.n thẳng lên trời, đẹp lắm, b.ắ.n lúc 0 giờ đấy, đến lúc đó cả nhà mình cùng ra xem." Triệu Quảng Thúc gỡ mảnh giấy đỏ rơi trên mũ con gái xuống, gọi mọi người vào nhà ăn cơm.
Trong bữa cơm, Triệu Lập Văn kể chuyện học kỳ sau anh sẽ cùng giáo sư Vu vào viện nghiên cứu vũ khí của quân đội làm việc.
"Thật sao?" Trần Tú Hòa ngạc nhiên nhìn con trai cả.
Triệu Lập Văn gật đầu,"Trước tiên là đi thực tập, sau này nếu không có gì thay đổi thì con sẽ làm việc luôn ở kinh đô."
"Không học lên nghiên cứu sinh ở Đại học quân sự nữa à?" Triệu Quảng Thúc uống một chén rượu, nhớ đến trước đây con trai cả từng nói muốn học lên chuyên ngành vật lý lượng tử.
Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai, thời đại này chưa có bằng thạc sĩ, sau khi tốt nghiệp đại học nếu muốn học lên thì gọi chung là nghiên cứu sinh.
"Vừa làm việc vừa học nghiên cứu sinh." Triệu Lập Văn nói ra kết quả anh đã bàn bạc với giáo sư Vu.
"Vậy là anh làm trợ lý cho giáo sư à?" Triệu Tuế Tuế hỏi.
"Gần như vậy, nhưng quyền hạn tham gia nhiều hơn, có thể coi là thành viên trong nhóm nghiên cứu của giáo sư." Triệu Lập Văn cảm thấy mình như thể một người làm ba công việc vậy.
Một là trợ lý của giáo sư Vu, hai là tài xế kiêm trợ lý riêng cho giáo sư.
"Không đi du học à?" Triệu Quảng Thúc nghĩ đến chuyện của ông Tiền, vừa muốn cho con trai cả ra nước ngoài học tập, vừa lo con trai học xong không về nước.
Trước đây, khi quan hệ hai nước chưa căng thẳng, Triệu Quảng Thúc từng muốn cho con trai sang bên kia du học, dù sao thì nước bạn và Mỹ là hai quốc gia có nền khoa học kỹ thuật phát triển nhất hiện nay.
Triệu Lập Văn lắc đầu, đi du học lúc này là không nên, đến lúc đó bố anh sẽ gặp nguy hiểm. Có con trai đi du học, nếu thủ trưởng Lưu không bảo vệ được thì bố anh chắc chắn sẽ bị liên lụy. Dù là quân đội cũng không phải nơi tuyệt đối an toàn, biết đâu lại bị mấy lão tướng nắm thóp. Bố anh ở biên giới vẫn là an toàn nhất, chuyện nguy hiểm thế này anh không làm đâu,"Con sẽ học nghiên cứu sinh ở Đại học quân sự, chuyện khác để sau này tính tiếp."
"Được, bố cũng thấy tình hình ở kinh đô có vẻ không ổn." Triệu Quảng Thúc gật đầu, giơ ly rượu lên,"Chúc mừng năm mới."
"Cạn ly." Triệu Tuế Tuế giơ ly của mình lên, trong ly là rượu nếp cái hoa vàng, loại rượu trẻ con có thể uống.
Đúng 6 giờ, radio ở phòng phát thanh vang lên đúng giờ, vẫn là vở kịch quen thuộc "Lên đỉnh núi Cam Lĩnh".
Triệu Tuế Tuế vừa nghe đã thuộc làu làu lời thoại.
Thời đại này điều kiện trình chiếu phim còn hạn chế, phần lớn các vở kịch đều được phát trên đài radio.
Triệu Tuế Tuế đoán có lẽ vì bài hát "Tổ quốc tôi" quá hay nên cứ đến đêm giao thừa hàng năm là đài lại phát vở kịch này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bọn giặc đến rồi! Bọn giặc vào làng rồi!" Triệu Lập Võ đọc theo lời thoại trên radio.
"Ha ha, anh ba nhớ rõ thật đấy." Triệu Tuế Tuế cười nhìn em trai.
"Hì hì, câu này em nhớ rõ nhất." Triệu Lập Võ cười nói.
Thế là hai anh em thi nhau đoán lời thoại, cho đến khi Chu Thiến Thiến ở ngoài gọi cửa.
Triệu Tuế Tuế theo thói quen ra sân thể d.ụ.c chơi pháo hoa, thấy bên cạnh Vương Diệu Tổ có thêm một cô gái khá rụt rè,"Ai vậy?"
Chu Thiến Thiến nhìn sang, ghé tai Triệu Tuế Tuế nói nhỏ,"Vị hôn thê của Vương Diệu Tổ, nghe nói qua năm là cưới."
Triệu Tuế Tuế ngạc nhiên,"Sao lại thế? Vương Diệu Tổ mới 18 tuổi."
"Vương Diệu Tổ không thi đỗ đại học, bác Vương bảo đi lính cũng không chịu, nên phải cưới vợ sớm thôi." Chu Thiến Thiến chỉ biết có vậy.
"Chưa cưới xin gì mà đã đến nhà trai rồi à?" Triệu Tuế Tuế cảm thấy chưa cưới mà đã đến nhà chồng ở là không ổn cho lắm.
TBC
"Chuyện này bình thường mà. Quê tớ có nơi đưa con dâu về trước một hai tháng rồi mới tổ chức đám cưới." Trịnh Nguyệt kể về phong tục quê mình,"Nhưng đó là chuyện của ngày xưa thôi, bây giờ phần lớn là tổ chức đám cưới xong thì đón dâu luôn trong ngày."
"Nhìn Vương Diệu Tổ có vẻ không tình nguyện lắm." Triệu Tuế Tuế nhìn Vương Diệu Tổ, thấy anh ta nhìn mình, bèn mỉm cười.
Vương Diệu Tổ thấy nụ cười của Triệu Tuế Tuế, càng thêm chán ghét cô vợ sắp cưới bên cạnh, hất tay cô ta ra rồi bỏ đi.
"Anh đi đâu đấy? Bố... Bác Vương bảo anh phải chơi với em mà." Lý Mộng Phàm kéo tay Vương Diệu Tổ, muốn anh ta chơi pháo hoa cùng.
"Cô lớn rồi còn như con nít, muốn chơi thì tự đi mà chơi." Vương Diệu Tổ cảm thấy mọi người trên sân thể d.ụ.c đều đang cười thầm anh ta nên không muốn ở lại đây nữa.
Lý Mộng Phàm không giữ nổi Vương Diệu Tổ nên đành phải đi theo.
"Kết hôn sớm thế." Triệu Tuế Tuế nhìn theo bóng hai người.
"Cũng không tính là sớm, ở nông thôn có người 16 tuổi đã cưới rồi." Trịnh Nguyệt vừa nói vừa châm pháo hoa, giơ cao lên trời.
Triệu Tuế Tuế ngắm nhìn pháo hoa nổ tung trên bầu trời đêm, kể chuyện bộ đội sẽ b.ắ.n pháo hoa lúc 0 giờ.
"Thật hả?" Chu Thiến Thiến nhìn Triệu Tuế Tuế, cô chưa nghe nói chuyện này bao giờ.
"Thật đấy, đến lúc đó nhớ ra xem, chắc chắn là hoành tráng lắm." Triệu Tuế Tuế gật đầu, không biết pháo hoa sẽ b.ắ.n trong bao lâu, cô rất nhớ cảm giác pháo hoa b.ắ.n từ 0 giờ đến tận 1,2 giờ sáng ở thời hiện đại.
Tết năm nay, thấy Triệu Tuế Tuế gầy đi nên các bác, các cô cứ thi nhau dúi cho cô bé đủ thứ đồ ăn ngon. Không có cách nào khác, Triệu Tuế Tuế là đứa nhỏ nhất trong đám con cháu, đi chúc Tết nhà nào cũng được nhồi cho no căng bụng.
"Bụng lại to rồi này." Trần Tú Hòa vừa xoa xoa bụng con gái vừa nói, trong mắt ánh lên vẻ hài lòng, không uổng công bà vất vả cả tháng nay.
Triệu Tuế Tuế véo véo bụng, chỉ thấy béo lên một chút xíu, phải ngồi xuống mới thấy rõ,"Không sao đâu mẹ, đến hè nóng nực ra mồ hôi nhiều là lại gầy ngay."
Triệu Tuế Tuế rất hài lòng với vóc dáng hiện tại của mình, tuy gầy nhưng không hề yếu ớt.
"Vẫn nên béo thêm chút nữa thì hơn." Triệu Quảng Thúc cảm thấy con gái gầy như vậy vẫn chưa đủ.
"Con không muốn, như vậy là được rồi." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, từ chối mong muốn của bố mẹ.