Hôm sau, ba anh em Triệu Tuế Tuế đến khu nhà của Đại học quân sự để bái phỏng giáo viên của mình.
Triệu Tuế Tuế vượt qua bài kiểm tra của giáo sư Lư, lúc rời đi trên tay cô cầm hai quyển sách ngoại ngữ liên quan đến máy móc.
Triệu Lập Võ cũng nhận được sự sắp xếp của giáo sư Lưu, ông dặn dò anh khi rảnh rỗi nên xem nhiều hơn, lúc quay lại sẽ hỏi.
Nghỉ ngơi ở ngõ Cát Tường hai ngày, Triệu Tuế Tuế cùng anh cả đi chợ đen hai lần, vật tư trong không gian cũng đã chuẩn bị đầy đủ.
"Cầm lấy cái này nữa." Triệu Lập Văn đưa một khẩu s.ú.n.g lục cho em gái.
Triệu Tuế Tuế nhận lấy, phát hiện đó không phải băng đạn thông thường,"Súng gây mê?"
"Ừ, không biết đội sản xuất có an toàn hay không, cẩn thận vẫn hơn." Triệu Lập Văn kể một số sự kiện bắt nạt ở đội sản xuất, không biết em trai và em gái sẽ bị phân đến đội nào, tốt nhất nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Việc có đại đội trưởng ở đội sản xuất như một ông vua con chẳng phải là chuyện bịa đặt, dù sao Trung Quốc rộng lớn như vậy, việc giải phóng tư tưởng không thể ngày một ngày hai là xong, cho dù đến thế kỷ 21 vẫn còn những ngôi làng như xã hội phong kiến.
Triệu Tuế Tuế cất s.ú.n.g gây mê vào không gian: "Anh yên tâm, ai dám bắt nạt em, em sẽ cho người đó biết thế nào là lễ độ, đ.á.n.h cho họ tâm phục khẩu phục."
"Nghỉ phép phải về đúng giờ, có vấn đề gì không giải quyết được thì gọi điện thoại cho anh." Triệu Lập Văn nghĩ đến học kỳ sau anh không có nhiều việc học, chủ yếu là ở phòng thí nghiệm hoặc đi cùng giáo sư, thời gian khá thoải mái, đến lúc đó anh có thể đến đội sản xuất thăm em trai và em gái.
Sau khi dặn dò em gái xong, Triệu Lập Văn đến phòng em trai dặn dò cậu chăm sóc bản thân và em gái.
"Anh, anh yên tâm, em ở đây, không ai có thể bắt nạt Tuế Tuế." Triệu Lập Võ gập tay lại, để anh trai nhìn cơ bắp của mình: "Thế nào?"
"Giỏi, chuyện anh dặn giữ khoảng cách với nữ đồng chí còn nhớ không?" Triệu Lập Văn khen em trai một câu, dặn cậu giữ khoảng cách với các cô gái ở đội sản xuất, điều kiện của cậu ở bất kỳ đội sản xuất nào cũng được săn đón, chỉ sợ cậu bị các cô gái theo đuổi.
"Em biết rồi, nếu em có người mình thích, em sẽ nói với anh ngay, cũng sẽ không làm chuyện gì quá đáng." Triệu Lập Võ gật đầu, cậu không còn là trẻ con nữa.
Sau khi khai giảng, Triệu Tuế Tuế lại tập trung ở sân huấn luyện.
Triệu Tuế Tuế nghe cô Lưu tuyên truyền về chính sách giáo d.ụ.c xã hội chủ nghĩa và tính cần thiết của nó.
Vẫn là đội hình lúc trước khi xuống đơn vị, cô Lưu nói một hồi, rồi hắng giọng, cầm bảng điểm danh xác nhận liên đội 3 đã đến đông đủ, bắt đầu phân chia đội sản xuất.
Xét đến tuổi của Triệu Tuế Tuế, nhà trường không tổ chức bốc thăm, mà trực tiếp ghép Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ thành một đội.
Mỗi đội sản xuất đều gồm hai người, Vương Thủy Hoa tiếc nuối vì không thể cùng đội với Triệu Tuế Tuế, nhưng bốc thăm được chung đội với Nguyên Thịnh cũng coi như an ủi, dù sao cũng là người quen.
"Tuế Tuế, tớ không muốn xa cậu." Vương Thủy Hoa bĩu môi, trong lòng có chút lo lắng.
"Không sao, chúng ta có thể thăm nhau lúc rảnh rỗi mà." Triệu Tuế Tuế vỗ vai Vương Thủy Hoa, nếu không có anh trai đi cùng, cô cũng có chút sợ hãi.
Không khỏi nghĩ đến thanh niên trí thức sau này, ban đầu chỉ là học sinh cấp ba 18 tuổi xuống nông thôn, sau này áp lực thành phố lớn, học sinh cấp hai 15 tuổi cũng phải đi.
Xa nhà, quả thực rất lo lắng và hoang mang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi phân chia đội xong, cô Lưu dẫn liên đội 3 lên xe tải quân sự.
Đến ngoại thành, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy có người đang cày ruộng.
Vụ xuân ở ngoại ô đến sớm hơn ở Đại Đội Phú Hưng và khu nhà ở huyện Hà, cuối tháng 2 đầu tháng 3 đã bắt đầu.
"Tuế Tuế, chúng ta đến đó sẽ phải xuống ruộng ngay sao?" Vương Thủy Hoa khoác tay Triệu Tuế Tuế, lần này không giống như ở trường cấp 2 chỉ hỗ trợ vụ xuân vài ngày, thời gian giáo d.ụ.c xã hội phải kéo dài đến cuối tháng 6 họ mới được trở lại trường.
"Chắc là vậy, chúng ta được phân đến công xã Hoa Phong, sau này rảnh rỗi thì đến đó tụ tập, có chuyện gì thì đến Đại Đội Thu Phong tìm tớ." Triệu Tuế Tuế vỗ tay Vương Thủy Hoa, nhìn sang Nguyên Thịnh bên cạnh, người này khá đáng tin cậy, lại xuất thân từ quân đội, Vương Thủy Hoa đi theo anh ta cũng coi như có chỗ dựa, hơn nữa bản thân Vương Thủy Hoa cũng có chút võ, năm ngoái xuống đơn vị đều phải qua sát hạch mới được tốt nghiệp.
Xe tải đến công xã Hoa Phong, mọi người xuống xe, tập trung ở sân của văn phòng công xã chờ đại đội trưởng của các đội sản xuất đến đón.
Chủ nhiệm Vương nhìn 40 học sinh đang đứng trong sân, nói vài câu đơn giản, bảo mọi người chờ đội sản xuất đến đón.
Đến 10 giờ, một ông lão đội mũ rơm vội vàng đ.á.n.h xe bò vào.
"Triệu Tuế Tuế, Triệu Lập Võ."
Nghe thấy tên mình, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ giơ tay ra hiệu.
TBC
Đại đội trưởng Hoa nhìn sang, chàng trai thì khỏe mạnh, cô gái thì xinh xắn, rõ ràng là con nhà thành phố, ông không muốn đưa những học sinh này về đội sản xuất chút nào, làm việc gì cũng không xong, còn phải chia lương thực cho họ, nhưng công xã yêu cầu đội sản xuất của ông tiếp nhận, dù không muốn cũng phải làm theo,"Lên xe đi."
"Hoa Hoa, Nguyên Thịnh, chúc hai người thuận lợi." Triệu Tuế Tuế quay đầu nhìn Vương Thủy Hoa và Nguyên Thịnh, chào tạm biệt hai người rồi leo lên xe bò rời đi.
"Tuế Tuế, tớ rảnh sẽ đến thăm cậu." Vương Thủy Hoa tiễn Triệu Tuế Tuế đến cổng công xã, vẫy tay chào.
"Ừ, nhớ đến đúng hẹn nhé, hẹn gặp lại." Triệu Tuế Tuế ngồi trên xe bò đáp lại Vương Thủy Hoa.
Vừa lên xe, Triệu Lập Võ đã bắt đầu làm quen với đại đội trưởng Hoa: "Đại đội trưởng, cháu tên là Triệu Lập Võ, trước đây sống ở Đông Bắc, đây là em gái cháu, Triệu Tuế Tuế."
"Cháu chào đại đội trưởng ạ." Triệu Tuế Tuế cười với đại đội trưởng Hoa, dù sao hơn bốn tháng tới phải làm việc dưới trướng ông, hòa thuận với lãnh đạo là điều rất cần thiết.
"Ồ, hai đứa thật sự là anh em ruột à, ban nãy ta còn tưởng hai đứa là họ hàng." Đại đội trưởng Hoa có chút bất ngờ, nhưng cô bé này có vẻ hơi thấp.
Đại đội trưởng Hoa biết Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đều là sinh viên của Đại học quân sự, cứ tưởng hai người chỉ chênh nhau khoảng một tuổi, dù sao thời buổi này anh chị em học cùng lớp là chuyện bình thường.
"Mấy tháng tới phiền chú chiếu cố, đây là bố cháu bảo cháu đưa cho chú ạ." Triệu Tuế Tuế đặt bao t.h.u.ố.c lá hiệu Đại Tiền Môn mà anh trai đã chuẩn bị bên cạnh đại đội trưởng Hoa.
Đại đội trưởng Hoa nhìn thấy bao thuốc, đây là loại t.h.u.ố.c chỉ cán bộ mới có phiếu mua,"Cái này... Không có công thì không dám nhận, cháu cầm về đi."
Triệu Tuế Tuế từng trải qua những buổi tiệc rượu, làm sao không hiểu ý của đại đội trưởng Hoa: "Cháu chỉ muốn hỏi chú một chút về tình hình của Đại Đội Thu Phong, và chúng cháu sẽ ở đâu ạ?"
Đại đội trưởng Hoa không ngờ Triệu Tuế Tuế lại nói như vậy, ông hắng giọng, giới thiệu sơ lược tình hình của Đại Đội Thu Phong cho hai anh em: "Sau này hai đứa sẽ ở trong căn phòng phía sau văn phòng đại đội, trước đây là kho, bây giờ bỏ hoang rồi, mấy sinh viên đến đây giáo d.ụ.c xã hội trước cũng ở đó."
"Chúng cháu ăn uống thế nào ạ?" Triệu Lập Võ khá quan tâm đến vấn đề này, làm ruộng thì được, nhưng phải ăn no đã.