Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 579



Triệu Tuế Tuế ở một bên nhìn, cảm thấy Thím Đông có chút không ổn, thở dốc có chút nặng nhọc. Cô lên tiếng: "Thím Đông, hít thở chậm lại một chút."

Vừa dứt lời, Thím Đông hai mắt trợn ngược, ngã vật xuống.

May mà trước đó Thím Đông đã ngồi xuống, nên chỉ ngất xỉu trên mặt đất chứ không bị ngã nghiêm trọng.

Mọi người xung quanh thấy vậy, nhao nhao chạy đến hỗ trợ.

Thím Long dùng sức bấm huyệt nhân trung cho Thím Đông, một lúc lâu sau bà mới tỉnh lại.

"Có phải say nắng không?" Hoa Tiểu Liên đi đến bên cạnh Triệu Tuế Tuế, nhìn Thím Đông tỉnh lại nhưng vẫn không có sức lực.

"Trời tháng ba làm gì đến nỗi say nắng, chắc chắn là tức giận quá đấy, không biết mất bao nhiêu lương thực mà tức đến ngất xỉu thế này." Hồ Chiêu Đệ lên tiếng.

Thím Đông dựa vào người Thím Long, nghe thấy giọng điệu có phần hả hê của Hồ Chiêu Đệ, lại nghĩ đến chuyện hôm qua Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ bị mất quân trang, lập tức nhảy dựng lên: "Có phải con trai bà làm không hả? Hôm qua trộm quần áo, hôm nay trộm lương thực."

Hồ Chiêu Đệ nghe xong lập tức nổi giận: "Bà có chứng cứ gì không? Vừa mở miệng ra đã vu oan cho con trai tôi, cẩn thận tôi báo công an tội vu khống đấy."

Thím Đông không biết phải tìm ai để lấy lại số bột mì của mình, bây giờ giống như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, hung hăng trừng mắt nhìn Hồ Chiêu Đệ: "Ngoài Hoa Xuân Phát ra, ở cái đại đội Thu Phong này còn thằng nào ăn trộm nữa?"

"Con trai tôi tối qua không ra khỏi nhà, bây giờ vẫn còn đang nằm trong nhà kia kìa." Hồ Chiêu Đệ nghĩ đến chuyện con trai mình gặp ma trên núi, liền nói năng không khách khí: "Ai biết được bà có thật sự mất lương thực hay không, hay là giả vờ bị mất để vu oan cho con trai tôi?"

"Đúng vậy, tối qua Cửu An còn đến xem thằng Xuân Phát đấy. Cái thằng nhóc đó, tối qua nháo đến tận nửa đêm mới chịu ngủ, cứ luôn miệng nói là trên núi có ma." Hàng xóm của Hồ Chiêu Đệ lên tiếng làm chứng, tối qua bà ta bị Hoa Xuân Phát làm ồn đến mức không ngủ được, phải đến tận nửa đêm mới ngủ.

Triệu Tuế Tuế nghe vậy thì có chút xấu hổ, Hoa Cửu An là bác sĩ của đại đội Thu Phong, không lẽ Hoa Xuân Phát bị anh trai mình dọa đến ngốc luôn rồi? Nhát gan như vậy mà cũng dám đi trộm đồ sao? Đúng là nghiệp dư.

Thím Đông mất đi mục tiêu trút giận, đành bất lực ngồi xổm xuống đất, ôm mặt khóc lóc: "Tên khốn kiếp trời đánh, sao không đ.á.n.h c.h.ế.t nó đi, 20 cân bột mì của tôi."

TBC

"Ôi chao."

Mọi người nghe thấy Thím Đông mất những 20 cân bột mì, nhìn bà bằng ánh mắt khác hẳn, người thì kinh ngạc, người thì tiếc nuối, người thì ghen tị.

"Tụ tập ở đây làm gì? Cỏ trong ruộng ngô nhổ hết chưa?" Người ghi công cầm sổ đi tới, nhìn thấy mọi người túm tụm lại một chỗ, liền lên tiếng hỏi.

Nghe vậy, những người đang vây quanh Thím Đông lập tức giải tán.

Hôm nay Triệu Lập Võ được phân công đi gánh phân, cậu đã hoàn thành nhiệm vụ, bèn đi tới giúp em gái nhổ cỏ.

Triệu Tuế Tuế ngồi xổm xuống bên cạnh anh trai, nhỏ giọng kể chuyện Hoa Xuân Phát bị dọa đến mức sinh bệnh.

"Hừ, không ngờ lại là một tên nhát gan." Triệu Lập Võ bĩu môi, nhớ đến trước kia Lưu Chiêu Đệ và Triệu Lập Kim của đại phòng bị anh em mình dọa đến mức phải nằm liệt giường, bèn an ủi em gái: "Loại người như vậy sống dai lắm, em đừng lo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cũng đúng, không biết bây giờ Triệu Lập Kim bị bán đi đâu rồi." Triệu Tuế Tuế cố gắng nhớ lại xem Triệu Lập Kim trông như thế nào, nhưng trong đầu chỉ có một khuôn mặt mờ nhạt.

"Bị bán đi đâu thì kệ hắn, dù sao cũng không liên quan đến nhà chúng ta." Triệu Lập Võ nghĩ, lâu như vậy rồi mà Triệu Lập Kim vẫn chưa trốn về được, chắc là vĩnh viễn không về được nữa.

Thím Đông thấy mọi người đều đang bận rộn làm việc, đành buồn bã ngồi xuống nhổ cỏ, do tâm trạng không tập trung nên bà đã làm gãy mất mấy cây ngô non.

"Bà làm gì thế hả? Đã mấy cây rồi? Hôm nay trừ một công điểm." Người ghi công định rời đi thì thấy Thím Đông làm gãy mất cây ngô non, liền ghi vào sổ.

"Đừng mà, tôi trồng lại là được chứ gì." Thím Đông nghe nói bị trừ công điểm, vội vàng nói.

"Không được, gãy hết rồi, trồng lại cũng không sống nổi đâu. Không chỉ chỗ này, chỗ kia bà cũng làm gãy mất bao nhiêu cây kìa, không trừ hai công điểm là may rồi đấy." Người ghi công chỉ vào chỗ Thím Đông vừa nhổ cỏ, trừ một công điểm là đã nể tình bà bị mất đồ, chứ bình thường ít nhất cũng phải trừ hai công điểm.

Bây giờ là mùa nông nhàn, nữ một ngày được tính sáu công điểm, nam là tám công điểm.

"Tôi... Không phải là tôi đang buồn chuyện nhà sao, trong lòng không thoải mái." Thím Đông kéo tay người ghi công, cầu xin anh ta bỏ qua cho mình. Sáng nay bà ta không đi làm, buổi chiều nhổ cỏ chỉ được ba công điểm, bây giờ mà trừ mất một công điểm thì thiệt hại lớn quá.

"Không được, tâm trạng không tốt thì bà có thể nghỉ, mùa nông nhàn không đi làm cũng không bị trừ công điểm. Hoa màu bị phá hỏng là sự thật, bà còn cãi nữa là tôi trừ hai công điểm đấy." Người ghi công không để ý đến Thím Đông nữa, nghe thấy có người gọi mình bèn gạt tay bà ra rồi rời đi.

Nghe thấy người ghi công nói muốn trừ hai công điểm, Thím Đông không dám cãi nữa, trong lòng vừa mắng người trộm đồ, vừa mắng cả người ghi công.

Triệu Tuế Tuế gọi với theo người ghi công: "Nhiệm vụ của tôi hoàn thành rồi."

Người ghi công nhìn ra xa một chút, sau đó dừng lại kiểm tra ruộng của Triệu Tuế Tuế, rồi ghi công cho cô vào sổ, xác nhận xong xuôi thì rời đi.

Thím Đông thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ định rời đi, nhớ đến hai người là học sinh trường quân đội, cũng coi như là nửa quân nhân, mà quân nhân là phải phục vụ nhân dân, liền ôm eo kêu đau: "Ôi, eo của tôi đau quá."

Triệu Tuế Tuế không để ý đến Thím Đông, tiếp tục đi theo sau anh trai.

Thấy hai người không quay đầu lại, Thím Đông liền lớn tiếng hơn, suýt nữa thì gọi thẳng tên Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ: "Eo của tôi đau quá, không biết ai có thể giúp tôi một chút, phục vụ nhân dân một chút đây."

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ dừng bước, cùng nhau quay đầu lại nhìn Thím Đông.

"Hai đồng chí Triệu, có thể giúp tôi một chút không? Eo của tôi không cúi xuống được." Nhìn thấy hai người dừng lại, Thím Đông liền nói.

Triệu Tuế Tuế nhìn Thím Đông, rồi lại nhìn những người xung quanh, cô biết nếu hôm nay mình giúp Thím Đông, thì ngày mai sẽ phải giúp những người khác. Cô thầm cười lạnh trong lòng: "Thím Đông, bà có biết thế nào là phục vụ nhân dân không?"

"Cái này... chính là giúp đỡ nhân dân chứ còn gì nữa." Thím Đông cũng không biết nói thế nào, cứ nghĩ đơn giản là giúp đỡ mọi người, phục vụ tương đương với làm việc.

Triệu Tuế Tuế bèn chậm rãi nói ra những điều luật trong phục vụ nhân dân, khiến cho những người xung quanh nghe mà ngơ ngác: "Trong điều luật không hề yêu cầu quân nhân phải giúp đỡ một người nói dối làm ruộng, giúp đỡ người khác trốn tránh lao động."