Sáng sớm hôm nay, Triệu Tuế Tuế đang nhổ cỏ trên mặt đất thì mặt đất lại bắt đầu rung chuyển.
Mọi người trong ruộng bắt đầu nhao nhao chạy về nhà, chạy được một nửa mới nhớ tới lời đại đội trưởng dặn dò phải đi lánh nạn ở nơi trống trải.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ ngồi xổm dưới đất, một người phụ trách quan sát hoàn cảnh xung quanh, một người phụ trách quan sát mặt đất, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.
Đây là lần dư chấn thứ năm rồi, không biết bên Hình Thị thế nào, theo như lời anh cả của Triệu Tuế Tuế nói, tháng ba sẽ xảy ra năm lần động đất, lần này chính là lần cuối cùng.
"Tuế Tuế, em sợ sao?" Triệu Lập Võ thấy em gái trầm mặt không nói lời nào, cho rằng cô đang sợ hãi.
Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Không biết lần này sẽ có bao nhiêu người c.h.ế.t."
Cũng may một lát sau chấn động kết thúc, mọi người lại lơ đãng trở về ruộng làm việc.
Hiện tại không giống như thời đại sau này thông tin liên lạc phát triển, người của đại đội Thu Phong chỉ biết là bên Hình Thị xảy ra động đất, còn chấn động bên này chỉ là dư chấn lan đến nên không có nguy hiểm gì.
Thời gian cứ thế trôi qua, kỳ nghỉ cũng đến, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ được nghỉ bốn ngày.
Sáng sớm, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đã đến công xã Thu Phong chờ xe tải đến đón.
"Tuế Tuế, anh Lập Võ." Vương Thủy Hoa nhìn thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đi tới liền vẫy tay.
"Thủy Hoa, cậu đến lúc nào vậy?" Triệu Tuế Tuế không ngờ Vương Thủy Hoa lại đến sớm hơn mình, rõ ràng bọn họ phải đi bộ mất một tiếng đồng hồ.
"Hì hì, bọn tớ đi nhờ máy cày đến đây." Vương Thủy Hoa chỉ vào chiếc máy cày đang đậu ở sân của công xã, đại đội cô và công xã mượn máy cày đi chở đồ, bọn họ đi nhờ xe.
"Vậy à, dạo này cậu sống ở đại đội Phong Điền thế nào?" Triệu Tuế Tuế thấy Vương Thủy Hoa có vẻ gầy đi không ít, chắc là số mỡ tích cóp bấy lâu nay đều bị vắt kiệt trên ruộng rồi.
"Cũng được, so với lúc ở liên đội thì thoải mái hơn, chỉ là đồ ăn không ngon. Gạo đại đội Phong Điền phát không ngon, toàn mùi mốc, dù có đói cũng chẳng nuốt nổi, ngày nào tớ cũng phải cố ép mình ăn." Vương Thủy Hoa bắt đầu kể xấu người của đại đội Phong Điền, bọn họ toàn lừa người ta, để gạo ngon ở trên cùng, gạo cũ ở dưới đáy, phải ăn đến một nửa bọn họ mới phát hiện ra.
Nguyên Thịnh đang nói chuyện với Triệu Lập Võ, nghe thấy Vương Thủy Hoa kể xấu liền hùa theo,"Đúng đấy, bọn tớ có đến tìm đại đội trưởng nói lý, nhưng ông ta lại bảo là do bọn tớ bảo quản không tốt nên gạo mới bị ẩm mốc."
Nghe vậy, trong lòng Triệu Tuế Tuế âm thầm khen ngợi vị đại đội trưởng của đại đội Thu Phong, tuy nhiên, cô biết mình chỉ là người ngoài, nếu động đến lợi ích của đại đội Thu Phong, chắc chắn đại đội trưởng sẽ đem bọn họ ra làm vật hi sinh ngay,"Tháng sau chúng ta đến kiểm tra sổ sách, hai người không biết à?"
"Kiểm tra sổ sách gì?" Vương Thủy Hoa khó hiểu hỏi.
"Sổ sách của đại đội sản xuất chứ gì." Triệu Tuế Tuế nhắc nhở, chuyện còn lại thì phải xem Vương Thủy Hoa và Nguyên Thịnh giải quyết thế nào.
Việc này cũng giống như để cho học sinh và đội sản xuất kiềm chế lẫn nhau, không thể để mặc cho đội sản xuất bắt nạt học sinh được, có việc kiểm tra sổ sách, chắc chắn đội sản xuất sẽ không dám lộng hành quá đáng.
Trừ khi sổ sách của đội sản xuất không có vấn đề gì, nhưng đại đội Phong Điền dám phát gạo cũ như vậy, chắc chắn sổ sách của bọn họ cũng có vấn đề.
7 giờ, xe tải đúng giờ đến đón.
Ngồi xe đến khi trời đất chao đảo, cuối cùng bọn họ cũng quay về trường Đại học Quân Sự, vừa về đến nơi đã phải đến hội trường để báo cáo tình hình một tháng sinh hoạt ở đội sản xuất.
Triệu Tuế Tuế lấy bản báo cáo của mình ra, vừa đọc thầm vừa sửa những chỗ sai.
Trong quân đội, viết báo cáo là chuyện thường ngày của các sĩ quan, coi như từ giờ cô có thể tập viết dần.
Báo cáo xong là đến thời gian sinh hoạt tự do, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ không rời đi ngay, sau khi biết tin anh cả đang ở trường, hai người quyết định đến nhà ăn cùng anh trai ăn cơm trưa rồi mới về ngõ Cát Tường.
Lần này Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ được nghỉ không trùng vào ngày chủ nhật, Triệu Lập Văn lại có tiết nên không về ngõ Cát Tường được.
Thời gian còn nhiều, mấy người Triệu Tuế Tuế quyết định đi dạo trong trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên núi, các học sinh hệ tác chiến đang diễn tập, rất nhiều người đứng trên đài quan sát, Triệu Tuế Tuế giơ ống nhòm lên, phát hiện ra có mấy học sinh đang treo mình trên cây.
"Tuế Tuế, trước mặt em cũng có một người." Triệu Lập Võ lên tiếng nhắc nhở.
Triệu Tuế Tuế hướng ống nhòm về phía trước, quả nhiên nhìn thấy một người đang ẩn nấp trong bụi cỏ, khả năng ngụy trang rất tốt.
Chờ cho đến khi tất cả học sinh đều ẩn nấp xong, giáo quan bắt đầu tiến vào bãi tập, tìm ra những người ngụy trang kém, những người bị bắt phải tự giác đeo bao cát chạy bộ.
Cho đến khi giáo quan tuyên bố kết thúc diễn tập, chỉ có lác đác vài người đi xuống khỏi núi.
Trong số đó có một người đi về phía Triệu Tuế Tuế,"Nghỉ rồi à?"
Triệu Tuế Tuế nhìn người con trai trước mặt, khuôn mặt đang được ngụy trang bằng lớp sơn màu xanh,"Anh Hạo Dương?"
TBC
"Ừ, không nhận ra sao?" Lưu Hạo Dương giơ tay định lau lớp sơn trên mặt, nhưng nghĩ đến buổi chiều còn phải học nên lại thôi.
Triệu Lập Võ tò mò đ.á.n.h giá Lưu Hạo Dương, chuyên ngành của anh và Lưu Hạo Dương giống nhau, nói không chừng sau này anh cũng sẽ phải bôi lớp sơn như vậy lên mặt,"Có rửa sạch được không ạ?"
"Tùy loại sơn, có loại chỉ cần dùng khăn lau là sạch, còn muốn rửa sạch sẽ thì phải dùng xà phòng." Lưu Hạo Dương vừa nói vừa đưa tay quệt một ít sơn trên mặt cho Triệu Lập Võ xem.
Triệu Lập Võ và Nguyên Thịnh tranh thủ hỏi Lưu Hạo Dương rất nhiều câu hỏi, Lưu Hạo Dương đều kiên nhẫn giải đáp từng câu một.
Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa đứng bên cạnh nghe, không ngờ học sinh hệ tác chiến lại phải học nhiều thứ như vậy.
La Ngọc Phương vừa hay đi tới, nhìn thấy Lưu Hạo Dương đang bị một đám học đệ học muội vây quanh, cô siết chặt chiếc bình nước trong tay rồi bước tới chào hỏi,"Hạo Dương, uống nước đi."
Lưu Hạo Dương nhìn cũng không thèm nhìn,"Không cần đâu, tôi có nước rồi."
Nói xong, anh nhìn sang chiếc bình nước trên vai Triệu Lập Võ.
Triệu Lập Võ định tháo bình nước xuống thì phát hiện bình của mình đã hết nước, cậu liền tiện tay cầm lấy bình nước của Nguyên Thịnh bên cạnh, không ngờ bình của Nguyên Thịnh cũng đã cạn.
"Cho anh này, em chưa uống đâu." Triệu Tuế Tuế tháo bình nước của mình đưa cho Lưu Hạo Dương, người nhà cô uống nước đều không có thói quen đặt miệng vào bình.
Lưu Hạo Dương nhận lấy, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
"Của em cũng còn nguyên này." Vương Thủy Hoa sợ nước trong bình Triệu Tuế Tuế không đủ nên lên tiếng.
Lưu Hạo Dương lắc đầu, ra hiệu đã đủ rồi.
La Ngọc Phương siết chặt tay, cố gắng kìm nén sự khó chịu trong lòng,"Hạo Dương, ông nội em mời anh đến nhà ăn cơm vào chủ nhật này."
Giáo viên của trường Đại học Quân Sự hầu hết đều ở trong khu tập thể của trường, buổi chiều tan học là có thể về nhà ăn cơm, chỉ có học sinh là không được như vậy.
"Xin lỗi, chủ nhật tớ có việc rồi, không đi được." Lưu Hạo Dương từ chối thẳng thừng, sau đó ra hiệu cho Triệu Tuế Tuế và những người khác đi theo.
Triệu Tuế Tuế liếc nhìn La Ngọc Phương, sau đó đi theo sau Lưu Hạo Dương, đợi đến khi đi xa, cô mới lên tiếng hỏi: "Anh Hạo Dương, cô gái kia là ai vậy?"
"La Ngọc Phương, sinh viên năm nhất khoa Y, ông nội cô ấy là giáo sư La của khoa Tác chiến." Lưu Hạo Dương chợt nhớ ra mình chưa giới thiệu La Ngọc Phương cho Triệu Tuế Tuế và những người khác, nhưng chắc là không cần thiết.
"Cô ấy đang theo đuổi anh sao?" Triệu Tuế Tuế nhìn ra được La Ngọc Phương thích Lưu Hạo Dương, cô định hỏi thẳng Lưu Hạo Dương và La Ngọc Phương có phải đang hẹn hò hay không, nhưng thấy Lưu Hạo Dương không nhận bình nước của La Ngọc Phương, chắc hẳn là La Ngọc Phương đang đơn phương theo đuổi.
Lưu Hạo Dương nghe vậy, quay đầu nhìn Triệu Tuế Tuế một cái thật sâu, sau đó mới nói: "Anh đã từ chối cô ấy ba lần rồi."