Con trai thím Dương, Triệu Tuế Tuế đã từng gặp, là một người nông dân rất bình thường, không nằm trong tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô. Cô không muốn gả cho người có thể khiến cuộc sống của mình tụt dốc, sau này còn phải bù lỗ cho nhà chồng.
Nói trắng ra là cô không muốn "xoá đói giảm nghèo" cho ai cả.
Nghĩ đến đây, Triệu Tuế Tuế lạnh mặt.
Thím Dương thấy khóe miệng Triệu Tuế Tuế vốn hơi nhếch lên bỗng xị xuống, tưởng cô không vui vì con heo rừng bị chia cho cả đại đội, liền đồng cảm. Nếu là bà, bà cũng không muốn chia thịt, nhiều thịt như vậy tha hồ ăn cả năm.
"Không chỉ 300 cân đâu, con heo rừng này còn to hơn con năm ngoái phá hoại hoa màu, phải đến 400 cân đấy."
"Ôi, vậy mỗi hộ được chia 2 cân là cùng."
"Lần này lại chia theo hộ à? Phải chia theo đầu người chứ!"
"Nghĩ hay nhỉ, nhà ngươi đông người thế, chia theo đầu người thì một cái chân heo cũng chui hết vào túi nhà ngươi à."
"Vốn dĩ phải chia theo đầu người chứ, chia lương thực còn chia theo đầu người kia mà, lần trước chia theo hộ tôi đã không hài lòng rồi, lần này nhất định phải chia theo đầu người."
"Nói bậy, heo rừng đâu phải bà đi đánh."
Triệu Tuế Tuế nghe mọi người tranh cãi ầm ĩ về chuyện chia thịt, bất đắc dĩ nói: "Anh, chúng ta về thôi."
Triệu Lập Võ kéo con heo rừng định rời đi, những người đang cãi nhau vội vàng nhường đường.
Nhìn Triệu Lập Võ một mình kéo con heo rừng 400 cân, mọi người lại xôn xao. 400 cân đấy, vậy mà anh ta kéo đi nhẹ nhàng như không, sức lực thật đáng nể!
Trong nhà Hoa Cửu An, đội trưởng đến thì nghe thấy Hoa Cửu An nói muốn đưa Hoa Xuân Phát đến trạm xá công xã hoặc bệnh viện huyện.
"Chú, chú không cứu được nó thật sao?" Hồ Chiêu Đệ khóc lóc nói.
TBC
"Khả năng của tôi có hạn, tình trạng của Xuân Phát cần phải phẫu thuật, tôi cho cậu ấy ngậm tạm miếng nhân sâm cầm cự, cô mau chóng đưa cậu ấy đến bệnh viện đi, muộn là nguy đấy." Hoa Cửu An lấy một miếng nhân sâm từ trong hộp đưa cho Hồ Chiêu Đệ,"1 tệ."
"Cái này... Tôi về rồi đưa sau." Hồ Chiêu Đệ đảo mắt, định bụng quỵt nợ.
"Vậy trừ vào công điểm của cô nhé, đội trưởng, ông thấy thế nào?" Hoa Cửu An biết Hồ Chiêu Đệ định quỵt nợ, miếng nhân sâm này của anh đâu phải tự nhiên mà có, không thể để mất trắng được, giọng điệu có phần kiên quyết.
"Được, để tôi nói với kế toán." Đội trưởng gật đầu, giục người ta mau chóng đưa Hoa Xuân Phát đến công xã.
Hồ Chiêu Đệ không ngờ Hoa Cửu An làm vậy, đành phải đồng ý.
Xử lý xong chuyện của Hoa Xuân Phát, đội trưởng quay trở về văn phòng.
Trong nhà ăn bên cạnh, Hoa Thất Đao - người làm thịt của đội sản xuất đang mổ heo rừng, xung quanh là một đám người đứng xem.
Thấy đội trưởng đến, mọi người nhường đường cho ông.
"Đội trưởng, thịt heo rừng này chia thế nào đây ạ?"
"Đúng đấy, đội trưởng, lần này không thể chia theo hộ như lần trước được."
Đội trưởng nghe mọi người tranh luận ầm ĩ, không nói gì, đợi đến khi họ im lặng mới lên tiếng: "Hôm nay mọi người đã hoàn thành công việc chưa?"
"Hoàn thành rồi ạ."
"Tôi cho con gái đi làm thay rồi."
Mọi người lại được dịp bàn tán sôi nổi, thịt muốn chia, công điểm cũng không thể mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đội trưởng không nói gì thêm, tiếp tục: "Heo rừng là do hai đồng chí nhà họ Triệu đánh, mỗi người được nhận 5 cân thịt, nhưng mà lợn rừng là do mấy đứa Xuân Phát dẫn xuống, công lao không có thì cũng có khổ lao, hơn nữa Xuân Phát còn vì thế mà bị thương, nên được nhận 3 cân, Thiên Tường và Thiên Tứ mỗi đứa 2 cân, số còn lại sẽ chia theo hộ."
"Sao lại chia theo hộ? Chia lương thực còn chia theo đầu người, tôi không đồng ý, lần này mà không chia theo đầu người thì tôi sẽ lên xã kiện."
"Được thôi, vậy thì chúng ta đưa con heo rừng này lên xã, biết đâu năm nay đại đội ta lại được danh hiệu "Đại đội sản xuất tiên tiến" đấy." Đội trưởng nói thẳng, heo rừng đâu phải cả đại đội cùng đánh, nếu chia theo đầu người, sau này ai còn muốn đi đ.á.n.h heo rừng nữa, không chừng còn lén lút tự mình đi đ.á.n.h ấy chứ.
"Đúng đấy, nhà bà đông người, muốn ăn thịt thì sao không cử người đi đánh, ai đ.á.n.h thì người đó được chia nhiều."
Những người muốn chia theo đầu người đều im bặt, nếu thật sự đưa lên xã thì họ đừng hòng có miếng thịt nào mà ăn.
Triệu Tuế Tuế xách giỏ bước vào. Hoa Tiểu Liên đã nói cô được chia 5 cân thịt, hai anh em họ tổng cộng được 10 cân, thời tiết này 10 cân thịt không để được lâu, cô quyết định làm ruốc, bèn đến nhà bà Hoa Kỳ đổi một giỏ nấm hương và măng khô. Vừa vào đến nơi, cô đã nghe thấy mọi người đang tranh cãi về chuyện chia thịt.
Dù chia thế nào thì những người tham gia săn heo rừng đều được nhận 5 cân, số còn lại mới đem chia. Triệu Tuế Tuế không để tâm lắm, nhưng những nhà đông người ắt hẳn muốn chia theo đầu người.
"Đồng chí Tiểu Triệu đến rồi, mau vào chia thịt, heo rừng là do hai người đánh, chia cho hai người trước." Thím Dương thấy Triệu Tuế Tuế đứng ngoài, vẫy tay gọi cô.
Triệu Tuế Tuế tuy hơi khó chịu với sự nhiệt tình của thím Dương, nhưng trên mặt vẫn không thể hiện gì.
Mọi người nhường đường cho cô. Họ đều nghe Hoa Thiên Tường và Hoa Thiên Tứ kể lại là heo rừng bị Triệu Tuế Tuế b.ắ.n mù mắt.
Bắn mù mắt chứ không phải b.ắ.n c.h.ế.t!
Có thể b.ắ.n trúng mắt heo rừng, độ chính xác phải cao đến mức nào mới có thể b.ắ.n trúng con mắt liên tục di chuyển của con heo rừng, hai anh em này đúng là nhân tài.
Người anh thì có sức lực kinh người, một mình kéo con heo rừng 400 cân nhẹ như không, người em thì thiện xạ như vậy, chắc sức lực cũng không phải dạng vừa.
Chẳng trách lần nào hai người họ cũng hoàn thành nhiệm vụ trước, lúc về cũng chẳng thấy mệt mỏi gì.
Triệu Tuế Tuế đi đến bàn mổ thịt, nói: "Chú Thất Đao, cháu muốn phần chân trước."
"Được, cháu muốn phần nào?" Hoa Thất Đao dùng d.a.o chỉ vào phần chân trước có nhiều mỡ nhất, hỏi.
Con nít thành phố khác con nít nông thôn, có đứa không thích ăn mỡ.
Mà con heo rừng này cũng có bao nhiêu mỡ đâu.
"Nạc hơn chút nữa ạ." Triệu Tuế Tuế chỉ vào một chỗ khác.
Mọi người nghe thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm, Triệu Tuế Tuế muốn lấy thịt nạc, như vậy họ sẽ có cơ hội được chia thêm mỡ.
Năm ngoái, mấy người Hoa Tam Hán đ.á.n.h được heo rừng, đã lấy hết phần mỡ ngon nhất rồi.
Thím Dương nghe thấy Triệu Tuế Tuế không cần mỡ mà chỉ lấy nạc, trong lòng không đồng ý lắm. Thịt ngon nhất lại không cần, lại đi lấy loại thường thường, sau này mà vào nhà bà thì bà phải dạy dỗ lại.
Triệu Tuế Tuế không biết thím Dương đã nghĩ đến chuyện mẹ chồng nàng dâu, cô cho 10 cân thịt vào giỏ rồi quay người rời đi.
"Đồng chí Tiểu Triệu, 10 cân thịt hai anh em ăn hết sao?"
"Ăn hết chứ ạ, cháu còn sợ không đủ đây này, hay là cô nhường phần của nhà cô cho cháu nhé?" Triệu Tuế Tuế cười nói, khiến đối phương cứng họng.
Hoa Thiên Tường và Hoa Thiên Tứ đi đến nhận phần thịt của mình, nhanh tay lấy ngay phần mỡ mà Triệu Tuế Tuế vừa chê.
"Thiên Tường, cậu lấy mỡ về ăn thế nào?"
"Nhà tôi hết dầu rồi, lấy ít mỡ về rán lấy nước, ăn bã mỡ cũng được." Nói xong, cậu ta xách miếng mỡ chạy biến.
Lúc Hồ Chiêu Đệ từ huyện trở về, nghe nói con trai chỉ được chia có 3 cân thịt, bà ta tức điên người, chạy đến nhà đội trưởng làm ầm ĩ: "Con tôi vì đ.á.n.h heo rừng mà phải vào bệnh viện, vậy mà chỉ được chia có 3 cân thịt thôi sao?"