"Nhìn kìa, bên kia có thuyền đ.á.n.h cá." Chu Thiến Thiến chỉ vào thuyền đ.á.n.h cá trôi tới từ xa.
Triệu Tuế Tuế nhìn sang, đột nhiên muốn ra biển xem một chút.
Triệu Lập Võ biết trong lòng em gái đang nghĩ gì, liền mở miệng nói: "Chờ lát nữa chúng ta đi hỏi xem có thể thuê hay không."
"Chắc là không được đâu, thuyền hẳn là của đội sản xuất." Mấy người Triệu Tuế Tuế không phải đội viên đội sản xuất, mượn thuyền vừa tốn dầu vừa phải thương lượng.
Hơn nữa, tối nay bọn họ phải về kinh đô rồi, ra biển rất tốn thời gian.
"Không sao, để anh đi hỏi xem có thể mượn được không." Lưu Hạo Dương nghĩ đến mấy người Triệu Tuế Tuế đều chưa từng ra biển, khó có dịp nên để mọi người ra ngoài một chuyến.
Nguyên Thịnh nhìn bóng lưng Lưu Hạo Dương rời đi, nhớ đến trước kia anh vẫn luôn ở đảo,"Hình như trước đây Hạo Dương đã từng theo bố mẹ ở đảo một thời gian."
Triệu Tuế Tuế gật gật đầu,"Lúc về chúng ta nhớ mua hải sản nhé."
"Tuế Tuế, cậu xem con ốc biển này có ăn được không?" Vương Thủy Hoa nhặt một con ốc biển trong cát lên, nhìn kỹ mới phát hiện bên trong rỗng tuếch, có chút thất vọng.
"Bên kia có mấy đứa trẻ đang bắt hải sản kìa, hay chúng ta lấy xô ra nhặt cùng đi." Trịnh Nguyệt nhìn thấy cách đó không xa có không ít trẻ con đang nhặt hải sản, bèn bảo Triệu Lập Võ mở cửa xe, lúc cô ra ngoài có mang theo dụng cụ bắt hải sản.
Triệu Lập Võ lấy xô của Trịnh Nguyệt ra, bên trong có không ít kìm sắt: "Đây không phải kìm nhóm lửa sao?"
"Ừ, lát nữa chúng ta đi tìm cua, tháng ba hàng năm là mùa cua đấy, ba con cua đã nặng hai cân rồi, mà cua béo nhất là từ tháng chín đến tháng mười, bây giờ mới đầu tháng năm, chắc chắn vẫn còn nhiều lắm." Trịnh Nguyệt nói xong, kéo Triệu Tuế Tuế đến một chỗ,"Nhìn xem, con cua xanh mắc cạn này chắc cũng phải bảy lạng, càng cua xanh rất khỏe, nếu không cẩn thận có thể bị kẹp đứt tay, chúng ta phải dùng kìm sắt bắt mới được."
Triệu Tuế Tuế nhìn con cua xanh to như vậy, nếu như ở thời hiện đại chắc cũng phải trăm tệ,"Nguyệt Nguyệt, cậu ngày nào cũng ăn hải sản à?"
"Gần như vậy, đội sản xuất bọn tôi toàn chọn loại to nhất mà ăn, chỉ ăn hải sản thôi cũng đủ no rồi, tôm cá nhỏ chẳng ai thèm ăn, đội sản xuất toàn ủ làm phân bón thôi." Trịnh Nguyệt nghĩ đến lần trước bị cua "khủng bố", cô bất giác rùng mình một cái.
"Ngon mà, vừa nãy cậu mang đến toàn cá khô nhỏ." Chu Thiến Thiến nghĩ đến cá khô vừa rồi ăn, nuốt nước miếng.
Trịnh Nguyệt cười gượng gạo, thật ra cô sợ lắm rồi, lương thực đội sản xuất phát còn có cả tôm khô, cô ăn không hết nên đã gửi một bao tải về nhà ở huyện Hà,"Cậu thích ăn thì lúc về có thể đến đội sản xuất đổi, một tệ đổi được một túi to đấy."
"Vậy thì phải đổi một ít mới được, gửi cho mẹ tớ một túi." Triệu Tuế Tuế gật đầu, có cơ hội phải trữ thêm một ít vào không gian, trữ loại tươi ngon, dù sao không gian có thể giữ đồ tươi lâu.
"Vậy tớ cũng mua một ít." Vương Thủy Hoa cũng rất ít khi được ăn hải sản.
Chẳng mấy chốc sáu người đã đổ đầy ba xô nước, chủ yếu là cua và vỏ sò, bạch tuộc, mực và tôm biển cũng nhặt được một ít.
"Tuế Tuế, con bạch tuộc đang ăn tôm kìa." Chu Thiến Thiến bỏ con tôm biển vừa bắt được vào xô, liền nhìn thấy bạch tuộc đang ăn.
"Kệ nó đi, dù sao lát nữa bạch tuộc với tôm biển đều vào bụng chúng ta hết." Triệu Tuế Tuế bỏ con cua vào xô, nhìn thấy mấy đứa trẻ ở phía xa, cô quyết định hành động.
Triệu Tuế Tuế chắc chắn không thể tách khỏi nhóm được, anh trai cô nhất định sẽ đi theo, muốn ăn hải sản tươi ngon thì chỉ có thể đến đổi với đám nhóc đang bắt hải sản ở đằng xa.
"Mình qua bên đó xem có thể đổi được cua to không, mọi người cứ tiếp tục bắt đi." Triệu Tuế Tuế xách xô nước định đi "nhập hàng".
"Có cần mình đi cùng không?" Trịnh Nguyệt lo lắng Triệu Tuế Tuế lần đầu tiên đến đây, chưa quen thuộc dễ bị "chặt chém".
"Không cần đâu, mình biết trả giá mà." Triệu Tuế Tuế xua tay, nếu để Trịnh Nguyệt đi cùng, làm sao cô "nhập hàng" vào không gian được.
Triệu Lập Võ đang nhóm lửa, bọn họ muốn luộc cua tại chỗ,"Đừng đi xa quá đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Em biết rồi." Triệu Tuế Tuế gật đầu, xách xô nước rời đi.
Đám trẻ đang nhặt cua nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đi tới cũng không nói gì, bờ biển nhiều cua như vậy, có nhặt cả ngày cũng không hết.
"Các em ơi, chị có thể dùng kẹo đổi cua to với các em được không?" Triệu Tuế Tuế phát hiện cua trong xô của đám nhóc này đều khoảng tám lạng, cua dưới nửa cân bị ném thẳng xuống biển, quả nhiên vật hiếm thì quý.
"Thật ạ?"
"Ừ, thật mà." Triệu Tuế Tuế lấy một viên kẹo trái cây từ trong túi đeo chéo của mình ra,"Một con cua đổi năm viên kẹo, thế nào?"
Kỳ thực Triệu Tuế Tuế định nói một con cua đổi mười viên kẹo, nhưng là một thương nhân thì phải biết cách "kỳ kèo" một chút, không ngờ đám nhóc này nghe nói một con cua đổi năm viên kẹo liền đồng ý ngay, sợ Triệu Tuế Tuế đổi ý.
"Được ạ!"
Lúc đến đây Triệu Tuế Tuế đã để sẵn ba cân kẹo trái cây trong túi, là loại rẻ nhất ở Cung Tiêu Xã, một cân được khoảng một trăm viên.
Cứ như vậy, Triệu Tuế Tuế dùng ba cân kẹo trái cây đổi được sáu mươi con cua.
"Chị ơi, cua nhỏ có lấy không ạ?"
Triệu Tuế Tuế nhìn con cua lại bị sóng biển đ.á.n.h dạt vào bờ, lắc đầu,"Chị chỉ lấy loại nặng hơn nửa cân thôi."
Cô chỉ mang theo một cân kẹo trái cây, không thể nào đổi được cả xô cua được.
Bọn trẻ có chút thất vọng, nhưng mỗi đứa đều được mấy chục viên kẹo, chúng vẫn vui vẻ rời đi.
"Chị còn muốn đổi tôm khô, cá khô, mực khô nữa, nhà em nào có thì mang đến đây đổi với chị nhé, chị lấy khoảng ba mươi cân, bên chị có bảy người." Triệu Tuế Tuế nghĩ lát nữa bọn họ còn phải đến công xã Hải Phong mua đặc sản, để đám nhóc này mang đến đây cũng được.
"Thật ạ?"
"Thật mà, xe hơi nhỏ màu đen đằng kia thấy không, đến đó tìm chị là được." Triệu Tuế Tuế chỉ chiếc xe hơi nhỏ màu đen ở phía xa, chứng tỏ cô không nói đùa.
"Vâng ạ, chúng em sẽ mang đến."
Nói xong, một đám trẻ con vội vàng chạy về nhà.
Sau khi Triệu Tuế Tuế rời đi, cô xác định xung quanh không có ai mới "chuyển" hơn một nửa số cua trong xô vào không gian, sau đó bắt đầu nhặt những con cua nhỏ trên mặt đất, lợi dụng lúc dùng kìm sắt kẹp cua, cô "chuyển" cua vào không gian.
TBC
Trong mắt người ngoài, cô chỉ đang chọn cua, còn nhặt được không ít tôm biển to bằng bàn tay, thật sự là kiếm được bộn rồi.
Triệu Tuế Tuế vừa chọn (nhặt) vừa quan sát tình hình xung quanh, mãi đến khi anh trai gọi cô về ăn cơm trưa mới chịu rời đi.
"To thật đấy." Trịnh Nguyệt nhìn cua trong xô Triệu Tuế Tuế, nhướn mày.
"Năm viên kẹo đổi một con cua, số còn lại là tự mình bắt được." Triệu Tuế Tuế thuận miệng giải thích.
"Cua có thể để được vài ngày, nhưng tôm biển thì không để qua đêm được, tốt nhất là luộc chín rồi phơi khô, vừa vặn hôm nay trời nắng to, lát nữa chúng ta đem số tôm ăn không hết phơi nắng." Lưu Hạo Dương lấy tôm biển trong xô Triệu Tuế Tuế ra bỏ vào một cái xô khác, sau đó nói với cô là anh không mượn được thuyền.
"Không sao, em biết là không mượn được mà, chiều nay chúng ta lại đi bắt tiếp." Triệu Tuế Tuế vẫn chưa tích trữ đủ "hàng", chiều nay phải tiếp tục đi bắt cua.
Ăn uống no nê, Triệu Tuế Tuế nằm trên bãi cát ngủ trưa, trên đầu là một tấm vải bạt được dựng lên làm lều che nắng.