Ăn cơm tối xong, Triệu Tuế Tuế ra ngoài đi bộ ăn uống, thuận tiện nghe một vòng bát quái rồi trở lại chỗ ở.
Vừa đi vào đã nhìn thấy Hoa Thái Nha đã lâu không thấy.
"Đồng chí Tiểu Triệu, cô đã trở về." Hoa Thái Nha bị Triệu Lập Võ từ chối nhưng vẫn quật cường không chịu đi, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế trở về liền nở nụ cười chào hỏi.
"Đồng chí Hoa Thái Nha, đêm hôm khuya khoắt một cô nương như cô không thích hợp tới đây." Triệu Tuế Tuế nhìn anh hai nhà mình đang đọc sách trong phòng, không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, tóm lại hẳn không phải chuyện tốt lành gì.
"Tôi... Tôi chỉ đến xem một chút, rồi rời đi." Hoa Thái Nha có chút xấu hổ, chị họ nói nữ theo đuổi nam cách tầng sa, cô đặc biệt mang theo kèn harmonica chị họ tặng tới thổ lộ với Triệu Lập Võ, ai ngờ Triệu Lập Võ nói thẳng anh đã có đối tượng, bảo cô đi tìm người khác.
Triệu Tuế Tuế đợi Hoa Thái Nha rời đi, đi qua đóng cửa viện lại.
Mã Tiểu Linh đang ở trên giường gạch, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế trở về, kể lại chuyện Hoa Thái Nha vừa rồi đến gọi Triệu Lập Võ đi ra ngoài nói chuyện, Triệu Lập Võ không đi, Hoa Thái Nha ở trong sân ngỏ lời muốn tìm hiểu Triệu Lập Võ, cuối cùng bị Triệu Lập Võ lấy lý do đã có đối tượng từ chối,"Tuế Tuế, anh trai cậu thật sự có đối tượng rồi sao?"
"Không biết, anh ấy không nói với tôi." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, nhưng cô cảm thấy anh hai nhà mình xác suất lớn không có đối tượng, đoán chừng cái cớ này là học theo anh cả.
Hai anh em bọn họ gần như ngày nào cũng ở bên nhau, ngoại trừ cô ra, người anh trai nhỏ tiếp xúc nhiều nhất chính là nhóm chị em của cô.
"Rốt cuộc có hay không?" Mã Tiểu Linh dùng bả vai đụng chạm bả vai Triệu Tuế Tuế, cô cảm thấy Triệu Lập Võ không tệ, lại là sinh viên đại học, một học sinh trung học như cô cũng coi như là có thể xứng đôi với anh, mẹ cô từng nói nữ đồng chí tìm nhà chồng nên hướng lên trên, hơn nữa điều kiện nhà cô cũng không kém.
"Ừm? Cậu muốn biết như vậy làm gì?" Triệu Tuế Tuế nhìn Mã Tiểu Linh, cô nương này không phải là coi trọng anh hai nhà mình chứ.
"Tôi chỉ hỏi một chút." Mã Tiểu Linh quay đầu làm bộ quạt tóc, không nhìn Triệu Tuế Tuế.
Thời gian đến cuối tháng năm, đại đội Thu Phong chuẩn bị bắt đầu thu hoạch vụ hè.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ cuối tháng này cũng không được nghỉ, tháng trước lúc về trường báo cáo, trường học một lần gửi trợ cấp 2 tháng.
Cả hai đều rất mệt mỏi, buổi tối hôm đó trong không khí của đại đội tràn ngập mùi thịt.
Hôm qua, đội trưởng sau khi bàn bạc đã quyết định g.i.ế.c một con heo nuôi trong đội.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ hai người được chia 8 lạng thịt, Mã Tiểu Linh và Kim Đại Dân tới muộn, vốn đã thiếu lương thực trong đội nên không có thịt ăn.
TBC
Lúc chia thịt, mọi người vì được chia thịt béo nhất mà suýt chút nữa đ.á.n.h nhau.
Trời còn chưa sáng, đội trưởng đã bắt đầu gõ chiêng.
Mã Tiểu Linh mở đèn pin ra soi vào đồng hồ,"Mới 4 giờ? Đồng hồ của tôi hỏng rồi sao?"
"Không hỏng, thu hoạch vụ hè đều như vậy, phải tranh thủ ra đồng từ sớm, tránh lúc nắng gắt nhất giữa trưa." Triệu Tuế Tuế đá văng chăn, suýt chút nữa nóng ra mồ hôi.
Mùa gặt này ngoại trừ lý do đặc biệt, bất kể là nam hay nữ đều phải làm đủ công điểm, hoàn thành nhiệm vụ mới được tính đủ công điểm, không hoàn thành nhiệm vụ thì bị trừ công điểm.
Đương nhiên, vô cớ xin nghỉ cũng bị trừ công điểm.
"Ăn cơm sớm như vậy sao?" Mã Tiểu Linh nhìn thấy cháo bột ngô trong nồi Triệu Tuế Tuế, hỏi.
"Bây giờ không ăn, mang ra ruộng, đợi lát nữa ăn sáng ở ngoài đó, đi về quá tốn thời gian." Triệu Tuế Tuế nhắc nhở Mã Tiểu Linh tốt nhất cũng làm như vậy.
Mã Tiểu Linh nhìn thấy Kim Đại Dân cũng đang nấu cơm, bèn nói,"Đồng chí Kim, đợi tôi với, tôi đi lấy khoai lang."
"Được, cô nhanh lên." Kim Đại Dân đặt khoai lang và khoai tây của mình sang một bên, nhường chỗ cho Mã Tiểu Linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi thứ đã sẵn sàng, tiếng chiêng năm giờ vang lên.
Nhiệm vụ hôm nay của Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ là thu lúa mì, công cụ là một chiếc liềm.
Một ngày một người phải thu hoạch hai mẫu đất, còn phải buộc lúa mì lại, chuyển đến vị trí tập kết, cường độ lao động tăng lên gấp bội.
"Tuế Tuế, để anh cắt, em bó lại là được rồi." Triệu Lập Võ có rất nhiều sức lực, một ngày cắt bốn mẫu đất không thành vấn đề.
"Vâng, anh mệt thì gọi em đổi cho." Triệu Tuế Tuế không từ chối, trước kia ở đại đội Phú Hưng cũng là như vậy, anh trai cô phụ trách cắt lúa mì, anh cả phụ trách chuyển lúa mì, mẹ cô phụ trách bó lúa mì.
Bận rộn mãi đến 7 giờ, mọi người mới lần lượt ngồi xuống ăn sáng.
Mã Tiểu Linh đã mệt mỏi không chịu nổi, uể oải gặm khoai lang, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế như không có việc gì, hâm mộ nói,"Tuế Tuế, cậu thật may mắn."
"Tôi cũng cảm thấy như vậy." Triệu Tuế Tuế nuốt cháo trong miệng, đáp.
Nhiều ngày ở chung như vậy, Mã Tiểu Linh ngẫu nhiên cảm thấy Triệu Tuế Tuế hơi vô tư, nhưng như vậy mới chân thật,"Tôi là công nhân xưởng dệt ở thủ đô, cậu biết chứ?"
"Biết, trên áo đồng phục của cậu thêu mà." Triệu Tuế Tuế không hiểu Mã Tiểu Linh vì sao lại nói như vậy.
"Sau này chúng ta đều ở thủ đô, thường xuyên liên lạc nhé." Mã Tiểu Linh ngỏ lời mời.
Khoảng thời gian này, Mã Tiểu Linh vốn muốn tìm cơ hội nói chuyện với Triệu Lập Võ, nhưng thông qua tiếp xúc cô phát hiện Triệu Lập Võ là người đơn giản, dùng lời mẹ cô nói chính là không hiểu phong tình, suy nghĩ một hồi cô quyết định từ bỏ ý định thổ lộ với Triệu Lập Võ, cô thích sự lãng mạn.
Tuy nhiên, cô vẫn rất quý Triệu Tuế Tuế, không làm được chị em dâu thì làm bạn bè cũng được.
Triệu Tuế Tuế không biết mình đã làm gì khiến Mã Tiểu Linh có ấn tượng tốt như vậy, nhưng bạn bè nhiều đường dễ đi,"Được thôi, có thời gian sẽ liên lạc."
"Con ranh c.h.ế.t tiệt, mày muốn bỏ đói bà à." Bà Vương thấy cháu gái giờ này mới mang cơm tới, mắng Hoa Thái Nha xối xả.
Hoa Thái Nha giận nhưng không dám nói gì, yên lặng lấy đồ ăn trong giỏ ra.
Bà Vương dùng đũa đảo rau hẹ xào tóp mỡ, phát hiện thiếu mất hai miếng, lập tức nổi giận,"Mày là đứa tham ăn, lại dám ăn vụng tóp mỡ, đó là thứ mày được ăn sao?"
"Cháu không ăn vụng." Hoa Thái Nha né tay bà nội, chạy về phía Triệu Tuế Tuế.
Triệu Lập Võ rất cảnh giác, bưng bát và giỏ chạy đi,"Tuế Tuế, tránh ra."
Triệu Tuế Tuế bưng bát đứng dậy theo, tiện thể gọi cả Mã Tiểu Linh.
Hoa Thái Nha thấy Triệu Lập Võ né tránh, có chút phẫn uất, trên tay lập tức bị đ.á.n.h một cái đau điếng, chỉ có thể hoảng hốt chạy bừa.
"Ôi chao, mày làm đổ bát cháo của tao rồi, đền đi!" Hồ Chiêu Đệ đang xem náo nhiệt vừa húp cháo, không ngờ Hoa Thái Nha lại dám chạy loạn làm đổ bát cháo của mình, lập tức kéo bà Vương đòi bồi thường.
Mọi người xung quanh cứ thế nhìn Hồ Chiêu Đệ và bà Vương cãi nhau, mãi đến khi đội trưởng xuất hiện mới dừng lại.
"Còn nhiều sức như vậy, lát nữa tôi sẽ sắp xếp thêm việc cho hai người."
Ngày đầu tiên mùa gặt bận rộn và ồn ào kết thúc.
Ngày thứ hai của vụ thu hoạch, Triệu Tuế Tuế tiếp tục cắt lúa mì, mí mắt giật liên hồi, không biết có chuyện tốt gì sắp xảy ra.
Triệu Lập Văn theo chỉ dẫn của kế toán, tìm được em trai và em gái đang cắt lúa mì trên cánh đồng,"Tuế Tuế, Tiểu Võ."