Triệu Lập Văn rời đi cũng không khiến Đại Đội Thu Phong thay đổi gì, thay đổi duy nhất là Triệu Tuế Tuế không có ai phụ giúp làm việc.
Thu hoạch lúa mì xong liền đến mùa gặt.
Đại đội trưởng không biết kiếm đâu ra một chiếc loa, ngày nào cũng cầm loa lớn ra hô khẩu hiệu, động viên mọi người hăng hái lao động.
Gió nam về, lúa chín vàng, trai gái xóm làng gặt hái bận rộn, thu hoạch nhanh chóng, gắng sức ra đồng, dâng hiến lương thực cho nước nhà.
Triệu Tuế Tuế đến thế giới này đã lâu, năm nào cũng được nghe những khẩu hiệu quen thuộc này, trước kia khi ở đại đội Phú Hưng là đại đội trưởng gân cổ hô hào mọi người cùng hô, lúc ở khu tập thể là loa phát thanh của nông trường quân đội bên cạnh, bây giờ đến Đại Đội Thu Phong lại dùng loa.
"Chuyện này tôi biết, là tháng trước công xã phát, nghe nói còn phải kéo dây điện về đội sản xuất chúng ta nữa đấy." Hoa Tiểu Liên vừa bó lúa vừa nhìn Triệu Tuế Tuế đứng thẳng tắp, kể chuyện sang năm Đại Đội Thu Phong sẽ được kéo điện.
Triệu Tuế Tuế nghe xong gật đầu, dù sao Đại Đội Thu Phong cũng nằm trong địa phận kinh đô, tài nguyên của kinh đô chắc chắn sẽ ưu tiên cho khu vực lân cận trước.
Triệu Tuế Tuế và Hoa Tiểu Liên lập thành một nhóm, cùng nhau ôm hết số lúa đã bó lên xe ba gác tập kết ở ven ruộng.
"Cuối cùng cũng xong, hộc... hộc, tôi thấy tay chân mình như rời ra rồi." Hoa Tiểu Liên đặt phịch m.ô.n.g xuống bên cạnh xe ba gác, không muốn nhúc nhích nữa.
Triệu Tuế Tuế uống cạn nước trong bình, ngẩng nhìn trời đã sẩm tối: "Chúng ta về thôi."
"Để tôi nghỉ thêm chút nữa." Hoa Tiểu Liên không còn chút sức lực nào, nhìn Triệu Tuế Tuế vẫn đứng thẳng, hâm mộ nói: "Tuế Tuế, sao cậu không thấy mệt vậy?"
"Tớ mệt chứ, chỉ là không rõ ràng thôi, trước kia lúc ở đơn vị, hình phạt nặng nhất tớ từng chịu là vác 20 kg chạy 20 km, còn bình thường tập luyện cũng phải vác 10 kg chạy 10 km." Triệu Tuế Tuế không phải không mệt, chỉ là cường độ hiện tại chưa đủ khiến cô gục ngã, cô cũng muốn về nhà nằm nghỉ.
Hoa Tiểu Liên nghe vậy liền trợn tròn mắt kinh ngạc: "Huấn luyện ghê vậy sao?"
"Ừ, nếu là lính chính thức có khi còn nặng hơn." Triệu Tuế Tuế vừa nói vừa cử động các ngón tay, khớp xương phát ra tiếng răng rắc, sau đó lại giãn gân cốt toàn thân.
Hoa Tiểu Liên nghe tiếng khớp xương toàn thân Triệu Tuế Tuế kêu răng rắc, tò mò hỏi: "Cậu làm thế nào vậy?"
"Đây là cách giãn gân cốt huấn luyện viên dạy, rất hiệu quả, cậu muốn thử không?" Triệu Tuế Tuế xoay người xong thấy người thoải mái hơn hẳn, bèn quay sang hỏi Hoa Tiểu Liên.
"Tớ thử xem." Hoa Tiểu Liên cũng thấy Triệu Tuế Tuế giãn gân cốt xong trông thoải mái hơn nhiều.
Triệu Tuế Tuế đi tới kéo Hoa Tiểu Liên đứng dậy: "Lúc đầu có thể hơi đau đấy."
Hoa Tiểu Liên còn chưa kịp nói gì đã hét lên: "A, đau quá!"
Triệu Tuế Tuế bẻ khớp xương cho Hoa Tiểu Liên, khiến mọi người xung quanh nhìn mà ngơ ngác.
Không phải Hoa Tiểu Liên với Triệu Tuế Tuế rất thân thiết sao? Sao tự nhiên lại đ.á.n.h nhau thế kia?
Tiếng hét của Hoa Tiểu Liên khiến mọi người nhìn Triệu Tuế Tuế với ánh mắt e dè, nhất là lúc này cô không biểu cảm, thậm chí còn có phần lạnh lùng, trông khá đáng sợ.
"Đồng chí Tiểu Triệu, có chuyện gì từ từ nói, đ.á.n.h người là không đúng." Thím Dương nhìn Triệu Tuế Tuế, thầm nghĩ kiểu này thì con trai mình sao trị nổi, cho dù gia cảnh có tốt, lại biết săn b.ắ.n kiếm ăn, nhưng lỡ tính tình nóng nảy, nói đ.á.n.h là đ.á.n.h thật thì sao. Ban đầu, sau khi bị Triệu Tuế Tuế im lặng từ chối, bà đã tạm gác ý định gả con trai cho cô, giờ lại càng muốn chôn sâu ý nghĩ này xuống lòng đất.
Triệu Tuế Tuế chưa từng thể hiện khả năng võ thuật ở Đại Đội Thu Phong, mọi người chỉ biết cô khỏe mạnh, b.ắ.n s.ú.n.g giỏi, lại chăm chỉ, chưa từng nghĩ cô biết võ, mà trình độ võ công còn không thấp.
Triệu Tuế Tuế bẻ khớp cho Hoa Tiểu Liên xong liền dừng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoa Tiểu Liên từ đau đớn chuyển sang dễ chịu, cử động cánh tay: "Đúng là không còn run nữa, nhấc lên cũng dễ dàng hơn hẳn."
Lúc này mọi người mới ngớ người nhận ra Triệu Tuế Tuế đang giúp Hoa Tiểu Liên giãn gân cốt, chứ không phải đ.á.n.h nhau như họ tưởng.
Mùa hè bận rộn, khiến những người thường ngày rảnh rỗi buôn chuyện cũng chẳng còn hơi sức đâu mà hóng hớt, nhưng nếu có chuyện gì hay ho, họ cũng rất muốn xem.
Triệu Tuế Tuế không bỏ qua vẻ mặt tiếc nuối của mọi người, cô gọi người ghi điểm đến ghi chép điểm công của mình và Hoa Tiểu Liên rồi rời đi.
Sân phơi thóc nằm ngay cạnh kho, mà kho thì nằm bên cạnh văn phòng đại đội.
Triệu Tuế Tuế và Hoa Tiểu Liên đi ngang qua sân phơi thóc, nghe thấy bên trong vang lên tiếng hô hào.
Triệu Lập Võ vì khỏe mạnh nên sau khi thu hoạch lúa mì xong được điều đến sân phơi tuốt lúa.
Thời này chưa có máy tuốt, lúa mì hay lúa đều phải tuốt bằng tay.
Trên sân phơi, đa số thanh niên cởi trần, tay cầm nắm lúa đập xuống, bụi rơm bay mù mịt, Triệu Tuế Tuế còn chẳng nhìn rõ anh trai mình đâu.
"Đi nhanh lên, dính bụi này vào người rất ngứa, nhất là mặt, cổ, với cả tay, khó chịu lắm." Hoa Tiểu Liên kéo tay Triệu Tuế Tuế đi.
Công việc tuốt lúa rất nặng nhọc, chỉ có đàn ông mới làm được, nên có người nhân lúc này cởi trần cho mát.
Một phần vì trời nóng, thà ngứa còn hơn nóng, một phần vì động tác tuốt lúa mạnh, dễ làm rách quần áo.
Đây cũng là một trong số ít cơ hội để cánh mày râu được cởi trần, tự do hoạt động ngoài trời.
Triệu Lập Võ thấy em gái về, bèn tăng tốc, sắp hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Triệu Tuế Tuế trở về sân sau của văn phòng đại đội, thấy cửa không đóng, có người đã về trước cô.
"Đồng chí Triệu, tan làm rồi à." Kim Đại Dân sau một thời gian tiếp xúc, cũng chủ động chào hỏi Triệu Tuế Tuế, nhưng chỉ dừng lại ở chào hỏi.
TBC
Triệu Tuế Tuế thấy chân Kim Đại Dân quấn một cục băng gạc to, đoán chắc là bị lưỡi hái cứa vào chân: "Nghiêm trọng không?"
"Cũng không sao, chỉ là không thể tham gia thu hoạch vụ hè, mất toi khối điểm, lại bị trừ lương thực." Kim Đại Dân cúi đầu, có vẻ chán nản.
Triệu Tuế Tuế cảm thấy Kim Đại Dân hơi giả bộ đáng thương, nhưng cô vẫn quan tâm hỏi han vài câu rồi đi nấu cơm. Cô định tắm rửa, nhưng trong sân chỉ có mình với Kim Đại Dân, trai chưa vợ, gái chưa chồng, cần phải có người thứ ba mới được.
Đầu tháng 6, mùa màng đã thu hoạch gần hết, tiếp theo là gieo trồng vụ mùa.
"Chị Tuế Tuế, chị nghe nói gì chưa?" Thằng bé Ngưu Oa Tử được nghỉ học phụ giúp gia đình, nhưng nó vẫn biết chút ít tin tức ở xã, thậm chí là ở huyện.
Triệu Tuế Tuế vừa gieo hạt giống xuống đất vừa nhướn mày: "Chuyện gì?"
"Nghe nói trong huyện thành lập HWB, học sinh cấp 3 tham gia rất đông." Ngưu Oa Tử kể cho Triệu Tuế Tuế những gì nó nghe được khi đi qua cổng trường cấp 3.
"Thế à, HWB là gì? Chỉ tuyển học sinh cấp 3 thôi sao?" Triệu Tuế Tuế tò mò, cô biết ban đầu là học sinh cấp 3, sau đó lan rộng đến sinh viên đại học, cuối cùng rất nhiều công nhân, nông dân trẻ tuổi, học viên trường quân sự và cán bộ, nhân viên trong các đoàn thể văn nghệ đều tham gia.