Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 605



Có người vẫn chưa hiểu lời đại đội trưởng, nhưng nếu đại đội trưởng muốn bọn họ đuổi theo thì bọn họ sẽ đuổi theo người đó về trước.

Ban đầu Vương bà tử không hiểu, nghe được lời của mọi người xung quanh, bà tức đến mức không thở nổi, mắt thấy sắp ngã xuống thì Hoa Bình Cao lao ra đỡ lấy.

"Mẹ, mẹ bớt giận."

Vương bà tử nhìn thấy con trai thứ hai đi ra, bà liền tát cho anh ta một cái: "Mày nhìn con gái tốt của mày kìa, lại dám tìm người tới đối phó bà nội của mình."

Hoa Bình Cao bị tát một cái đau điếng, nhưng cũng không tức giận mà chỉ liên tục cầu xin mẹ già bớt giận.

Triệu Tuế cảm thấy Hoa Bình Cao chính là kiểu người bị ngó lơ lâu ngày, khao khát tình thương của mẹ.

Kiểu người thiếu thốn tình cảm này thường khao khát được cha mẹ coi trọng và công nhận hơn, nhu cầu tâm lý đó ở họ vô cùng mãnh liệt, cho nên cái gì cũng nghe theo cha mẹ.

Mẹ Thái Nha nhìn dáng vẻ của chồng, bà biết trừ phi mẹ chồng c.h.ế.t đi thì bà mới có thể giải thoát, con cái của bà mới có thể thoát khỏi cảnh khốn cùng này. Nhưng tại sao bà phải c.h.ế.t? Bà c.h.ế.t rồi con cái bà phải làm sao? Nghĩ đến tương lai của các con, ánh mắt Mẹ Thái Nha dần trở nên kiên định: "Hoa Bình Cao, chúng ta ly hôn đi."

Lúc này, Mẹ Thái Nha trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.

Hoa Bình Cao vốn đang thay vợ con nhận lỗi, sau khi nghe được lời của vợ, anh ta nhìn bà với vẻ mặt không thể tin được: "Ngũ Muội, em nói cái gì vậy?"

"Chúng ta ly hôn đi, tôi không cản trở anh báo hiếu nữa. Tôi đã phải chịu ấm ức gần 20 năm rồi, cầu xin anh buông tha cho tôi." Điền Ngũ Muội nói ra từng chữ, giọng nói chất chứa sự trống rỗng và thất vọng.

"Ly hôn cái gì, tao muốn hưu mày, xem sau khi mày về nhà mẹ đẻ người trong nhà có ngẩng mặt lên được không." Vương bà tử đẩy con trai thứ hai ra, bà nhảy dựng lên. Người bị đuổi về nhà mẹ đẻ sẽ bị người ta xì xào bàn tán, đến lúc đó Điền Ngũ Muội sẽ phải quỳ xuống cầu xin bà đi đón cô ta về.

"Được, đưa hưu thư đây." Điền Ngũ Muội bình tĩnh nói.

"Mày... Lão Nhị, còn không mau viết đi." Vương bà tử không ngờ Điền Ngũ Muội lại bình tĩnh tiếp nhận như vậy. Bà ta chợt nghĩ nếu thật sự đuổi Điền Ngũ Muội đi, chẳng phải bà ta lại phải bỏ tiền ra cho con trai thứ cưới vợ khác. Tuy nhiên, ngoài miệng bà ta vẫn tiếp tục buông lời đe dọa.

"Mẹ, mẹ và cha ly hôn, con sẽ đi theo mẹ." Hoa Đại Lực đứng ra, kiên định đứng sau lưng mẹ.

TBC

"Mẹ, con cũng đi theo mẹ." Hoa Nguyệt Nha cũng đứng sau lưng mẹ: "Con dựa vào hai bàn tay của mình, thế nào cũng có thể nuôi sống bản thân."

Hoa Thái Nha không nói gì, cô bé đứng bên cạnh chị gái.

Hoa Bình Cao nhìn vợ con đứng đối diện với mình: "Mọi người muốn làm gì vậy? Gia đình đang êm ấm, sao có thể nói tan là tan?"

"Đây không phải nhà, đây là địa ngục, làm việc không hết, ăn không đủ no. Cha muốn ở lại địa ngục thì cứ việc, đừng kéo chúng con xuống nước theo." Hoa Đại Lực khinh thường nhìn cha mình. Ông ta chỉ biết bảo con cái nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, nhẫn nhịn mãi. Cậu đã chịu đựng đủ rồi, cậu không muốn sau này cưới vợ lại phải bắt em gái hy sinh: "Mẹ tốt của cha muốn sính lễ cao như vậy đâu phải vì con, con nhiều lắm cũng chỉ là con lừa được sinh ra từ con lừa già mà thôi."

Đại đội trưởng đứng bên cạnh nhìn, không nói gì. Một nhà năm người Hoa Bình Cao kiếm được công điểm cao nhất đội, nhưng lại là hộ có cuộc sống khốn khó nhất, điều này ai cũng biết.

"Bác, bây giờ không phải xã hội cũ, không có giấy hưu thư, chỉ có giấy ly hôn. Nhưng bác và bác trai chưa từng đăng ký kết hôn, chỉ cần đại đội trưởng chứng nhận là được." Trương Hồng Lượng muốn cưới Hoa Thái Nha, anh biết cô luôn mong muốn được tách khỏi gia đình này. Anh muốn giúp cô thoát khỏi cái nhà giam đó. Có Hoa Bình Cao ở đó thì không đời nào được phân gia, chi bằng cứ để ông ta ở lại nhà họ Hoa làm trâu làm ngựa.

Nghe vậy, Điền Ngũ Muội lập tức quỳ xuống trước mặt đại đội trưởng, cầu xin ông thương tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy ba anh em Hoa Đại Lực cũng định quỳ theo, đại đội trưởng sợ hãi nhảy dựng lên né tránh.

Triệu Tuế thấy đại đội trưởng chạy về phía mình, cô cũng vội vàng chạy theo.

"Đại đội trưởng, nếu ông không đồng ý, ngày nào tôi cũng đến trước cửa nhà ông quỳ." Điền Ngũ Muội muốn nhanh chóng thoát khỏi mối quan hệ với người chồng này, cho nên lời nói có phần nóng vội, sau khi nói ra bà mới nhận ra mình có ý uy h.i.ế.p người khác.

Đại đội trưởng trốn ra xa: "Người ta nói thà hủy đi mười tòa tháp cũng không phá hoại một cuộc hôn nhân, hai vợ chồng có chuyện gì thì từ từ thương lượng."

"Không thương lượng được, tôi không muốn hủy hoại nửa đời sau của các con mình, cầu xin ông làm giấy chứng nhận cho chúng tôi." Nói xong, Điền Ngũ Muội dập đầu trước mặt đại đội trưởng.

"Tôi không đồng ý, Ngũ muội, chúng ta đang yên đang lành, không được sao?" Hoa Bình Cao nhìn người vợ muốn rời bỏ mình, trong mắt tràn đầy vẻ cầu xin.

"Hoa Bình Cao, từ khi gả cho anh, tôi tự nhận mình không thẹn với anh. Vậy anh nói xem, anh đã đối xử với tôi, đối xử với các con như thế nào? Anh còn muốn con cái tôi tiếp tục ở lại nhà họ Hoa làm trâu làm ngựa cho nhà anh sao? Nằm mơ đi! Hôn nhân này, anh ly hay không ly, không ly tôi sẽ quậy cho nhà anh long trời lở đất, thấy gì đập nấy, nhổ nước bọt vào thức ăn." Điền Ngũ Muội uy hiếp. Đã không muốn sống yên ổn nữa thì ai cũng đừng mong được yên thân.

"Mày đi thì đi, Đại Lực là con cháu nhà họ Hoa, mày không được phép mang chúng nó đi." Vương bà tử thầm tính toán, Hoa Thái Nha và Hoa Nguyệt Nha đã đến tuổi lấy chồng, Hoa Đại Lực cũng là lao động chính trong nhà. Bà ta không thể nào để tiền bạc và công điểm chạy khỏi tầm tay.

"Vậy thì mọi người cẩn thận đấy. Lúc nấu cơm tôi không biết mình có bỏ nhầm thứ gì đó vào không đâu. Giặt quần áo biết đâu tôi lại giặt rách hết. Rồi lỡ đâu nhà bếp lại cháy..." Hoa Thái Nha nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, hùng hổ bước ra. Chuyện này hôm nay nhất định phải giải quyết dứt điểm. Danh tiếng của cô đã bị hủy hoại rồi, cô không thể để em gái mình cũng chịu chung số phận.

Nghe vậy, Vương bà tử sợ hãi. Cảnh tượng Hoa Thái Nha nhảy sông vẫn còn in đậm trong tâm trí bà ta. Dù có nhìn chằm chằm 24/24 thì cũng có lúc lơ mắt.

Triệu Tuế khâm phục Hoa Thái Nha. Chuyện này đã náo loạn cả đại đội, cho dù sau này Vương bà tử có lấy cớ Hoa Thái Nha bất hiếu mà làm lớn chuyện thì cũng không làm gì được cô.

Hiện tại lúa mùa hè vẫn chưa thu hoạch xong, lương thực vẫn chưa nộp lên, nhân lúc này mà tách ra, cho dù không chia được gì, bị đuổi ra ngoài tay trắng thì lương thực của bốn người bọn họ cũng đủ để sống đến mùa thu hoạch. Hơn nữa, bốn người Điền Ngũ Muội đều là lao động chính.

Lúc xem sổ sách, Triệu Tuế phát hiện ra, người nhà họ Hoa ở đại phòng và tam phòng rất ít khi làm đủ công điểm, chỉ có năm người nhà Hoa Bình Cao là luôn đủ.

Chuyện ầm ĩ đến mức đại đội trưởng đành phải viết giấy chứng nhận cho Hoa Bình Cao và Điền Ngũ Muội. Hai bên đều trở mặt thành thù, còn uy h.i.ế.p hạ độc lẫn nhau. Tách ra càng sớm càng tốt.

Đại đội trưởng chuyển hộ khẩu của Điền Ngũ Muội và các con ra ngoài, sắp xếp cho họ đến căn nhà bỏ hoang của một hộ tuyệt tự trong thôn.

Bên phía nhà họ Hoa, bốn mẹ con Điền Ngũ Muội không được chia bất cứ thứ gì, chỉ được mang theo đồ đạc trong phòng. Ban đầu Vương bà tử không cho họ mang theo bất cứ thứ gì, nhưng Điền Ngũ Muội và Hoa Thái Nha đã cầm d.a.o dọa dẫm, người nhà họ Hoa sợ quá mới để cho họ mang đồ đi.

Buổi tối, lúc Triệu Tuế đang nấu cơm thì thấy Hoa Thái Nha đứng ở cổng.

"Có chuyện gì vậy?"

"Cảm ơn và xin lỗi. Bây giờ tôi không có gì, sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp." Nói xong, Hoa Thái Nha nhét vào tay Triệu Tuế hai quả trứng gà rồi rời đi.

Triệu Tuế nhìn theo bóng lưng của cô bé, nhận ra bờ vai của cô đã thẳng hơn trước. Có lẽ trút bỏ được gánh nặng, cô bé đã sẵn sàng bắt đầu một cuộc sống mới.

Vừa mới tách ra đã có trứng gà làm quà, xem ra họ đã chuẩn bị rất kỹ càng.