Vương Thủy Hoa vốn dĩ nấp ở một bên khi Triệu Tuế ra tay, thấy người đàn ông muốn xông lên bắt người, liền duỗi chân ra ngáng chân đối phương. Khi đối phương còn chưa kịp phản ứng thì cô lập tức tháo khớp mắt cá chân phải của hắn.
Triệu Lập Võ tỉnh lại lúc hai người đàn ông rời đi, lặng lẽ đi theo phía sau, nhân lúc em gái đ.á.n.h nhau thì khống chế gã đàn ông to lớn.
Nhưng người đàn ông lần này rõ ràng là kẻ có võ, Triệu Lập Võ đ.á.n.h vài hiệp đã nhận ra sức lực đối phương rất lớn.
Gã đàn ông đ.á.n.h nhau với Triệu Lập Võ cũng biết lần này đá trúng thiết bản, liền dùng toàn lực hất Triệu Lập Võ ra sau vài mét rồi lao đến mở cửa sổ định nhảy ra ngoài.
Triệu Tuế nào để hắn chạy trốn, xông tới giữ chặt hai chân, bẻ gãy khớp mắt cá chân hắn.
Tên kia không còn sức lực ở chân, chỉ có thể treo nửa người ngoài cửa sổ.
Rất nhanh sau đó, nữ tiếp viên chạy đến, thấy cảnh một người treo ngoài cửa sổ, một người nằm sõng soài trên lối đi, trong lòng hoảng sợ nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Vương Thủy Hoa sợ hắn còn giở trò chống cự nên bẻ gãy luôn chân trái của hắn.
"Chuyện gì vậy?" Cô tiếp viên hỏi.
Triệu Tuế nhặt chiếc khăn tay trên sàn lên, ngửi một cái đã biết là t.h.u.ố.c mê: "Đồng chí tiếp viên, người đàn ông này muốn dùng t.h.u.ố.c mê để khống chế tôi nhưng đã bị tôi phát hiện."
Nữ tiếp viên nhận lấy chiếc khăn tay: "Sao cô biết là t.h.u.ố.c mê?"
"Lúc ở bệnh viện, tôi từng ngửi thấy." Triệu Tuế nhíu mày, cảm thấy câu hỏi của nữ tiếp viên có gì đó kỳ lạ.
"Thuốc mê là vật phẩm quản chế, người thường không có cách nào lấy được, sao cô biết được?" Nữ tiếp viên quát lớn, nhìn Triệu Tuế với vẻ đầy áp lực.
"Cô cũng nói người bình thường không biết t.h.u.ố.c mê, vậy xin hỏi cô đã từng tiếp xúc với t.h.u.ố.c mê chưa? Chưa ngửi qua đã nói tôi có vấn đề, tôi hoàn toàn có lý do để nghi ngờ cô là đồng bọn với hai tên kia." Triệu Tuế không chút sợ hãi, ánh mắt ra hiệu cho Nguyên Thịnh đi tìm tiếp viên khác.
Triệu Lập Võ túm chặt quần áo tên kia, đã muốn nhảy cửa sổ thì cứ treo ở đó đi.
Nữ tiếp viên không ngờ Triệu Tuế không hề sợ hãi, vẫn tiếp tục lấp liếm: "Cô bé này, tuổi còn nhỏ đã đ.á.n.h người, cô đang nghi ngờ công việc của tôi đấy à?"
"Tôi đang nghi ngờ cô đấy, vật chứng rành rành ra đây, cô là nhân viên đường sắt, không kiểm tra trên người hắn xem có t.h.u.ố.c mê hay không mà lại khẳng định đây không phải t.h.u.ố.c mê, rốt cuộc là có ý gì?" Triệu Tuế lạnh lùng nhìn đối phương, kẻ này không chừng là nội gián cho bọn buôn người trên tàu.
"Tôi là bác sĩ, tôi có thể kiểm tra xem trên khăn tay này có phải t.h.u.ố.c mê hay không." Bác sĩ Tôn đứng ra, nói rõ mình có thể giúp đỡ.
TBC
Nữ tiếp viên nắm chặt chiếc khăn tay, không muốn giao ra nhưng không giao thì biết làm sao, trong đầu hắn đang nhanh chóng nghĩ cách giải quyết vấn đề.
Tổ trưởng Lý dẫn cảnh sát tới, vừa đến đã nghe thấy bác sĩ Tôn nói.
"Tiểu Hồ, đưa khăn tay cho bác sĩ kiểm tra." Nhìn thấy Triệu Tuế, tổ trưởng Lý liền đau đầu, sao lại là cô bé này. Tiếng Tiểu Hồ quát lớn vừa rồi, không ngờ cô ta lại xử lý vấn đề như vậy khi không có mình giám sát, thật là quá quắt.
Mồ hôi trên trán Tiểu Hồ túa ra, tay nắm chặt chiếc khăn, không chịu đưa.
Tổ trưởng Lý trực tiếp giật lấy chiếc khăn tay đưa cho bác sĩ Tôn.
Bác sĩ Tôn ngửi một cái, cau mày: "Đây là t.h.u.ố.c mê dùng trong phẫu thuật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tổ trưởng Lý nhìn Tiểu Hồ không nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt của cô ta là biết có vấn đề. Nếu ông nhớ không lầm, bố của Tiểu Hồ là bác sĩ.
"Oan uổng quá, thứ đó không phải của tôi, tôi chỉ đi vệ sinh thôi, cô gái này tự nhiên ra tay đ.á.n.h tôi." Tên kia biết nếu không có nữ tiếp viên giúp đỡ thì khó thoát thân, hắn liền ngẩng đầu biện hộ, giờ hắn chỉ có thể cử động cái đầu.
Cảnh sát nhìn mọi người xung quanh: "Ai nhìn thấy họ đ.á.n.h nhau như thế nào?"
"Không thấy, lúc tôi thấy thì người đàn ông này đã nằm dưới đất rồi."
"Người đàn ông định nhảy cửa sổ kia đ.á.n.h nhau với chàng trai này, đ.á.n.h không lại thì định nhảy cửa sổ bỏ chạy."
"Đúng vậy, đ.á.n.h không lại thì chạy, chứng tỏ tên đó không phải người tốt, chỉ có kẻ xấu mới muốn bỏ chạy."
Nghe mọi người nói, cảnh sát yêu cầu những người liên quan xuất trình giấy tờ tùy thân và vé tàu.
Tiếp theo, cảnh sát lật người đàn ông nằm dưới đất lại, thấy n.g.ự.c áo hắn bị ướt, còn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c mê, liền móc đồ trong người hắn ra. Mở lọ t.h.u.ố.c ra ngửi, phát hiện mùi vị giống hệt mùi trên chiếc khăn tay: "Thứ này là vật phẩm bị cấm, anh lấy ở đâu?"
"Tôi không biết, tôi nhặt được." Tên kia không ngờ t.h.u.ố.c mê lại lộ ra, bắt đầu luống cuống.
Triệu Tuế đưa giấy tờ tùy thân và vé xe cho cảnh sát kiểm tra xong, liền nói: "Đồng chí cảnh sát, anh có thể ngửi xem trên tay hắn còn mùi t.h.u.ố.c mê không, chắc là chưa bay hết đâu."
Cảnh sát ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c mê còn sót lại trên tay hắn, lập tức còng tay hắn lại.
Bên kia, tên treo ngoài cửa sổ cũng bị cảnh sát hợp sức kéo vào.
Sau khi mọi việc được giải quyết, mọi người đều biết trên tàu có bọn buôn người, không ai dám ngủ.
Triệu Tuế và mọi người sau khi ghi chép xong, trở về toa của mình.
"Thế nào rồi?" Nguyên Thịnh thấy ba người Triệu Tuế trở về, hỏi.
"Chắc là ổn rồi, bọn buôn người cấu kết với tiếp viên kia, đã lừa bán rất nhiều trẻ em và phụ nữ. Hy vọng những đứa trẻ bị bắt cóc tối qua có thể được tìm thấy dựa theo manh mối mà bọn chúng khai ra." Triệu Tuế thở dài, mới vài năm sau vụ án trước, lại gặp bọn buôn người, thật là quá táo tợn.
"Tuế Tuế, vị bác sĩ vừa rồi kiểm tra t.h.u.ố.c mê chính là bác sĩ Tôn từng khám bệnh cho em đấy." Thấy Triệu Tuế có vẻ buồn bã, Triệu Lập Võ liền chuyển chủ đề.
"Bác sĩ Tôn?" Triệu Tuế nhớ lại vị bác sĩ kia, đúng là ông ấy: "Ông ấy ở đâu, em muốn qua cảm ơn."
Vừa ra khỏi toa, cô đã thấy bác sĩ Tôn đang đứng ở lối đi, chắc là đang đợi ai đó.
"Bác sĩ Tôn, cháu chào bác." Nói xong, Triệu Tuế thấy mình không nên nói câu "đã lâu không gặp" với bác sĩ, chỉ khi ốm đau mới gặp lại bác sĩ.
"Lại cao lên rồi đấy, lần trước gặp cháu là trên chuyến tàu đến kinh đô." Bác sĩ Tôn mỉm cười nhìn Triệu Tuế, ông có ấn tượng rất sâu sắc với cô bé này, dù sao đây là lần đầu tiên ông gặp một người bị ngạt thở đến ngốc mà vẫn có thể khôi phục trí tuệ, lúc đầu ông còn không dám nhận, may mà bên cạnh có Triệu Lập Võ, nếu không chắc ông không nhận ra.
"Cảm ơn bác đã giúp đỡ, đây là chút quà của cháu ạ." Triệu Tuế đưa cho ông một nắm kẹo sữa Thỏ Trắng, ông ấy không nhất định nhận quà cáp gì nhiều, nhưng mấy viên kẹo chắc là được.
Bác sĩ Tôn nhìn những viên kẹo trắng muốt trên tay cô, mỉm cười, chỉ lấy ba viên: "Chuyện nhỏ thôi mà, cảm ơn cháu."
Tàu sắp đến huyện Bình Cao, bác sĩ Tôn chào tạm biệt hai anh em Triệu Tuế rồi xuống tàu.