"Ăn trộm không phải nên giao cho thừa cảnh hoặc là công an sao?" Trịnh Nguyệt nhìn một đám người áp giải tên ăn trộm, nghi hoặc hỏi.
"Chỉ cần Hồng vệ binh muốn quản, đồn cảnh sát cũng không dám quản." Triệu Tuế Tuế nói về tình trạng cơ quan chính vụ đang bị tê liệt.
"Chuyện này..." Trịnh Nguyệt không nói tiếp, cô vẫn luôn ở Tân Quân, nghe theo lời cha không tham gia vào những chuyện này.
Lúc trở lại thành phố H, bầu trời bắt đầu đổ tuyết lớn, xe buýt về huyện Hà tạm dừng hoạt động, tình hình cụ thể phải đợi thông báo.
Triệu Lập Võ cúp điện thoại, nói: "Tuyết quá lớn, có thể phải đợi một hồi lâu, xe cũng không nhất định tới đón, chúng ta nên chuẩn bị ngủ một đêm ở nhà khách."
"Haiz, cảm giác lần này trở về hơi lận đận." Chu Thiến Thiến ngồi xổm, nhìn tuyết rơi không ngừng,"Tuyết lớn như vậy, có khi bộ đội phái người tới đón cũng chưa chắc về được."
"Nếu tuyết nhỏ hơn một chút, chúng ta có thể đi bộ về, cũng đâu phải chưa từng đi." Nguyên Thịnh nhớ lúc tham gia huấn luyện ở liên đội, đi bộ về khu nhà thuộc bộ đội cũng bình thường.
"Hay chúng ta đi ăn bát mì nước cho ấm?" Triệu Tuế Tuế nghĩ đến nhà họ Hách, nếu chỉ có cô và anh trai thì đến ở nhờ một đêm cũng được, nhưng giờ có tới 6 người, không ổn lắm, thôi thì ra nhà khách vậy.
Cả nhóm đến quán cơm quốc doanh thì thấy rất đông người đang xếp hàng, khu vực ăn uống bên trong đã chật kín.
"Nhiều người thế này, đến lượt chúng ta chắc hết đồ ăn mất." Triệu Lập Võ nhìn hàng người dài dằng dặc, cảm thấy khả năng được ăn rất thấp.
Triệu Tuế Tuế nhìn những người xếp hàng, ai nấy đều xách theo hành lý, đoán chắc là những người vừa xuống tàu,"Anh, hay chúng ta đến nhà khách đặt phòng trước đi, em sợ hết phòng mất."
"Để anh xem sao." Nguyên Thịnh nói rồi đưa hành lý cho Triệu Lập Võ, chạy vụt về phía nhà khách ở đằng xa.
"Đi thôi, chúng ta cũng qua đó xem." Triệu Tuế Tuế đề nghị, chắc ở quán cơm cũng không còn gì để ăn.
Chưa đến nhà khách, mọi người đã biết hôm nay không thuê được phòng.
"Hết phòng rồi, chúng ta quay lại nhà ga giữ chỗ trước." Nguyên Thịnh chạy về, báo tình hình.
"Còn nhà khách nào khác không, thử xem sao?" Vương Thủy Hoa nghĩ nhà khách chắc cũng đông nghịt, e là đường sá chưa thông được ngay, chi bằng tìm chỗ nào đó ổn ổn một chút.
TBC
"Ừ, chúng ta đến một nhà khác nữa xem, biết đâu còn phòng." Chu Thiến Thiến đồng ý, rồi nhìn sang Triệu Tuế Tuế và mọi người.
"Đi thôi, việc này nên nhanh lên." Triệu Tuế Tuế lập tức đồng ý, muộn một chút là hết phòng thật.
Mọi người đi về phía nhà khách khác, vừa đi được một đoạn, Triệu Tuế Tuế đã nghe thấy có người gọi tên mình.
Cô quay đầu lại thì thấy Hách Lễ và Hách Cường đang chạy về phía mình,"Anh Hách Lễ, anh Hách Cường, lâu rồi không gặp."
"Tuế Tuế, mẹ anh bảo mọi người đến nhà anh ở, sáng nay ba chuyến tàu đến, hầu như ai cũng bị kẹt lại trong thành phố, không về được." Hách Lễ xách hành lý của Triệu Tuế Tuế, định bụng đi thẳng về nhà.
"Bọn em có 6 người." Triệu Tuế Tuế biết bây giờ đi đâu cũng đông nghịt, e là nhà ga cũng không còn chỗ.
"Không sao, về nhà anh đi, nhà ga trời rét thế này, chắc chắn là không ấm áp bằng." Hách Cường giúp Triệu Lập Võ xách hành lý, giục mọi người đi theo.
Đến khu nhà tập thể của cục công an thành phố, Triệu Tuế Tuế thấy trên tường một căn nhà dán đầy chữ, không ngờ cục công an cũng bị ảnh hưởng.
"Phó cục trưởng Dương bị điều đi rồi, có người tố cáo ông ta làm việc tắc trách, xử sai án, lát nữa đến nhà nhớ đừng nói chuyện với nhà đó." Hách Lễ thấy Triệu Tuế Tuế nhìn chằm chằm vào tờ giấy, bèn nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hả?" Triệu Tuế Tuế thắc mắc nhìn Hách Lễ, phó cục trưởng Dương bị điều đi rồi, sao người nhà ông ta vẫn ở đây?
"Nhà ở đây là mua mà." Hách Cường giải thích.
"À, em cứ tưởng là được cơ quan phân." Triệu Tuế Tuế hiểu ra.
Nhà ở của cán bộ có loại được phân, có loại tự góp vốn xây dựng, coi như là mua, nhưng đất đai thì chắc chắn là của cục công an thành phố.
"Đánh nó, đ.á.n.h nó, loại người này không xứng đáng sống cùng chúng ta."
Triệu Tuế Tuế bị tiếng ồn ào trong sân thu hút, nhìn ra thì thấy mấy cậu thiếu niên đang bắt nạt một cậu bé.
"Tuế Tuế, người bị bắt nạt là Dương Hải Đào phải không?" Triệu Lập Võ nhìn kỹ, nhận ra cậu bé bị vây quanh chính là Dương Hải Đào.
Triệu Tuế Tuế nhìn sang, mũ của Dương Hải Đào bị ai đó giật mất, cậu ta chỉ còn biết lấy tay che đầu, không còn vẻ ngông nghênh hống hách như trước nữa,"Kệ cậu ta đi."
Lên đến tầng hai, Triệu Tuế Tuế mới hiểu vì sao lúc nãy Hách Lễ lại nhắc nhở cô như vậy.
Cửa nhà họ Dương bị đập phá be bét, phải lấy giấy báo dán lại, trên tường cũng chi chít chữ, nhìn mà thấy tội nghiệp cho nhà họ Hách khi ở đối diện.
"Tuế Tuế, vào nhà đi con." Tống Xuân Ni tay cầm ấm nước, đang rót cho mọi người, thấy Triệu Tuế Tuế còn đang nhìn sang nhà đối diện, bèn gọi cô vào.
Triệu Tuế Tuế bước vào, nhìn thấy trên bàn bày la liệt đặc sản kinh đô, chắc chắn là của Chu Thiến Thiến và mọi người,"Cháu chào dì ạ."
"Ngồi xuống uống cốc nước đường cho ấm người đã, trời lạnh thế này, may mà mẹ con gọi điện cho dì, chứ không thì mấy đứa phải ở nhà ga cả đêm mất." Giọng Tống Xuân Ni pha chút trách yêu.
"Hi hi, bọn cháu sợ ăn hết lương thực nhà dì ạ." Triệu Tuế Tuế nửa đùa nửa thật, Tống Xuân Ni luôn coi cô như con cháu trong nhà.
"Mấy đứa ăn được bao nhiêu chứ, lát nữa có mì rồi, rét cóng rồi phải không?" Tống Xuân Ni đặt ấm nước xuống, bảo con trai cả dọn chăn gối sang phòng con trai út,"Phòng sách không có giường, bốn đứa con gái ngủ với Hách Lễ, nó là đứa sạch sẽ nhất."
"Cảm ơn dì ạ." Chu Thiến Thiến và mọi người đồng thanh.
Tống Xuân Ni nhìn bốn cô gái, trong lòng vui như mở cờ,"Không có gì, tối nay muốn ăn gì, dì làm cho."
"Chúng cháu không kén ăn đâu ạ, dì làm gì chúng cháu ăn đấy." Chu Thiến Thiến ngoan ngoãn đáp, có chỗ trú chân đã là tốt lắm rồi.
"Vậy dì làm món sườn xào chua ngọt nhé, Tuế Tuế thích ăn món này nhất." Tống Xuân Ni nhìn đặc sản trên bàn, lại nghĩ đến đồ ăn trong bếp, hiện tại trong nhà chỉ còn một miếng thịt, lại là thịt nạc, định sáng nay bảo con trai đi mua thịt, nhưng nó lại ngủ dậy muộn, đến nơi thì chỉ còn lại thịt nạc, mà Triệu Tuế Tuế lại không thích ăn mỡ, đúng là trùng hợp.
"Cảm ơn dì ạ."
Mấy người Triệu Tuế Tuế ăn bát mì nóng hổi, bụng đã ấm lên, người cũng dần nóng ran, bèn xách hành lý vào phòng Hách Lễ.
"Sạch sẽ thế này, Hách Lễ là sinh viên trường quân sự à?" Chu Thiến Thiến nhìn căn phòng được dọn dẹp gọn gàng, khác hẳn phòng của em trai mình, chỉ cần một tuần không dọn là bừa bộn không chịu nổi.
"Hách Lễ học trường Quân đội H, cùng ngành với anh trai mình." Triệu Tuế Tuế cho biết Hách Lễ thi đại học cùng năm với bọn họ.
"Nguyện vọng thứ ba của mình cũng là trường Quân đội H, tiếc là không đủ điểm." Chu Thiến Thiến lại nhớ đến chuyện mình đã sửa nguyện vọng.