Không biết có phải do bột ngô hay không, viên cá mãi không thể nặn thành hình, hoặc là sau khi nặn xong sẽ từ từ xẹp xuống.
"Không làm được viên cá, vậy thì làm thành chả cá, để con về lấy cái chảo nhỏ tới." Triệu Tuế Tuế từ bỏ, đã thêm ba lần bột ngô, thêm nữa e là bột ngô còn nhiều hơn cả thịt cá mất.
"Ừ, cậu đi lấy đi." Vương Thủy Hoa cũng hết cách, cô chắc chắn mình đã lấy đúng bột ngô rồi.
Chờ khi Triệu Tuế Tuế cầm chảo trở về, cô bé liền thấy có mấy anh lính đang dựng cọc gỗ ở thượng nguồn.
Đến tối, Triệu Tuế Tuế mới được cha mình kể lại là t.h.u.ố.c nổ buổi sáng được giấu trong khúc gỗ trôi từ đối diện sang, con trâu của đại đội Hướng Dương lúc uống nước đã chạm phải t.h.u.ố.c nổ trong khúc gỗ nên bị nổ c.h.ế.t.
Từ ngày Triệu Tuế Tuế đến huyện Hà theo cha mẹ, trâu của đại đội Hướng Dương chưa con nào sống quá năm tuổi, con đầu tiên c.h.ế.t vì kiệt sức, con thứ hai c.h.ế.t rét, con thứ ba thì bị nổ c.h.ế.t.
"Quả b.o.m được giấu trong gỗ ạ?" Triệu Tuế Tuế nhìn khối gỗ lớn đang chuẩn bị được đốt ở sân sau, khối gỗ trôi từ đối diện sang lần trước đã giúp khu nhà ở có ba mùa đông ấm áp.
"Ừ, xung đột giữa chúng ta với bên kia không ít, sau này gặp những thứ trôi trên sông thì đừng vớt bừa bãi." Triệu Quảng Thúc nhìn vợ con, hiện tại bộ đội đã bắt đầu cắm cọc gỗ, những thứ đồ vật lớn sẽ không thể trôi đến khu nhà ở, nhưng để phòng ngừa bất trắc, tốt nhất vẫn là không nên nhặt những vật thể lạ dưới sông.
"Con biết rồi." Triệu Tuế Tuế gật đầu, cô bé nhiều nhất cũng chỉ bắt vài con tôm cá hay mò ốc mà thôi.
Hôm nay, Triệu Tuế Tuế dẫn Lục Thiền cùng mấy đứa trẻ khác lên núi bắt chim, lúc đi đến chân núi thì gặp Quan Tuyết, sắc mặt cô ta có vẻ hơi nhợt nhạt.
Trời nóng nực, vậy mà Quan Tuyết lại mặc khá dày.
Triệu Tuế Tuế gật đầu với Quan Tuyết rồi định rời đi, nhưng cô ta lại gọi giật lại.
"Triệu Tuế Tuế." Quan Tuyết do dự một chút, rồi gọi Triệu Tuế Tuế.
"Có chuyện gì vậy?" Triệu Tuế Tuế xoay người lại.
"Cậu biết các trường quân đội đã bắt đầu tuyển sinh rồi chứ?" Quan Tuyết không ngờ nếu muốn tiếp tục học đại học, cô ta vẫn phải đi lính một năm mới có cơ hội đăng ký, đúng là bất đắc dĩ.
Triệu Tuế Tuế nhướn mày, chuyện Đại học Quân sự Hoa Hạ muốn tự chủ tuyển sinh thì Lư giáo sư đã nói với cô bé rồi.
Hiện tại kỳ thi đại học đã bị hủy bỏ, các đơn vị khác thì cô bé không rõ, nhưng sĩ quan trong quân đội vẫn cần được đào tạo, quân đội vốn có một con đường tuyển sinh riêng, nhưng số lượng người được tuyển theo hình thức này tương đối ít, sau khi kỳ thi đại học bị hủy bỏ, số lượng chắc chắn sẽ được mở rộng, về cơ bản là những quân nhân đã phục vụ trong quân đội trên một năm, sau khi thi đậu mới có thể vào học tại các trường quân đội.
Học sinh cấp ba chỉ cần đi lính một năm, tham gia kỳ thi của quân đội là có thể vào học tại các trường quân đội, hiện tại các đơn vị đã bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi, quân nhân trên toàn quốc đã phục vụ quá một năm, chỉ cần vượt qua kỳ thi, đều có thể được phân bổ đến các trường quân đội để học đại học.
Nếu không tuyển sinh nữa, đến lúc Triệu Tuế Tuế lên năm hai đại học, năm nhất Đại học Quân sự Hoa Hạ sẽ không có tân sinh viên.
"Cậu muốn đi lính à?" Triệu Tuế Tuế nhìn Quan Tuyết, trước đây cô ta không muốn xuống đại đội nên đã từ bỏ cơ hội trúng tuyển vào Đại học Quân sự Hoa Hạ.
Quan Tuyết run rẩy, dường như đã hạ quyết tâm: "Tớ muốn học đại học."
"Chúc cậu may mắn, hi vọng sẽ gặp lại cậu ở Đại học Quân sự Hoa Hạ." Triệu Tuế Tuế nhún vai, nếu Quan Tuyết không cứ nhất quyết vào Đại học Hoa Hạ, tháng sau cô ta đã là sinh viên năm hai khoa Y của Đại học Quân sự Hoa Hạ rồi.
"Chị Tuế Tuế, sau này em cũng sẽ thi vào khoa Y của Đại học Quân sự Hoa Hạ." Lục Thiền đi bên cạnh Triệu Tuế Tuế, nói ra dự định tương lai của mình.
"Nghĩ kỹ chưa?" Triệu Tuế Tuế cúi đầu nhìn Lục Thiền.
"Trường Y không hấp dẫn bằng Đại học Quân sự Hoa Hạ, với lại chỉ cần đi lính một năm thôi mà, em làm được." Lục Thiền nắm chặt tay, tự cổ vũ bản thân.
"Cố lên, biết đâu sau này chúng ta là bạn học của nhau đấy." Triệu Tuế Tuế mỉm cười, Lục Thiền từ nhỏ đã được ông bà ngoại và mẹ dạy dỗ, cô bé có mục tiêu rất kiên định với việc trở thành bác sĩ quân y.
"Chị Tuế Tuế, chị đợi em gọi chị là chị học muội nhé." Lục Thiền ưỡn ngực.
Hai chị em vừa đi vừa cười nói vui vẻ lên núi Tiểu Lê, lần này họ đi bắt chim bồ câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TBC
"Tuế Tuế, bên kia có nho dại kìa." Chu Binh chỉ tay về phía sườn núi, trên đó có vài chùm nho dại màu tím thẫm.
Từ ngày đi theo Triệu Tuế Tuế, lúc nào Chu Binh cũng kiếm được đồ ăn, cậu bé bèn bỏ bê đám bạn, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau mấy chị em Triệu Tuế Tuế như cái đuôi.
Triệu Tuế Tuế thấy Chu Binh là đứa trẻ nhanh nhẹn, lại thêm mối quan hệ với Chu Thiến Thiến nên đã thu nạp cậu bé làm thành viên ngoại biên của nhóm.
"Để tớ trèo lên hái." Triệu Tuế Tuế cũng nhìn thấy nho dại, nhìn màu sắc này là biết chín rồi.
Triệu Tuế Tuế dùng cái cuốc nhỏ làm điểm tựa, leo lên chỗ có nho dại, hái một quả bỏ vào miệng, ngọt lịm.
Cẩn thận cho những quả nho dại có thể ăn vào giỏ, Triệu Tuế Tuế chuẩn bị leo xuống thì nhìn thấy một bông hoa màu trắng nhỏ, nhìn kỹ thì là hoa Mạn Đà La!
"Nha Nha, em lên xem thử đây là cây gì xem."
Lục Thiền không hiểu chuyện gì, tưởng Triệu Tuế Tuế tìm được cây t.h.u.ố.c quý, bèn vịn vào cái cuốc nhỏ rồi leo lên: "Gì vậy?"
"Đây là hoa Mạn Đà La phải không?" Triệu Tuế Tuế tiếp xúc với loại cây này rất ít, chuyện chuyên môn dĩ nhiên là phải hỏi người chuyên nghiệp.
Lục Thiền dùng cuốc nhỏ khều khều, gật đầu: "Đúng là hoa Mạn Đà La, giống với loại chúng ta phát hiện lần trước."
Triệu Tuế Tuế nhớ đến cây Mạn Đà La mà họ phát hiện khi mới đến khu nhà ở, đã bảy năm trôi qua, không ngờ lại xuất hiện lần nữa: "Chuyện này phải nói với người lớn mới được."
Lục Thiền gật đầu đồng ý.
Vương Thủy Hoa thấy Triệu Tuế Tuế và Lục Thiền đi xuống, bèn hỏi: "Phát hiện ra cái gì à?"
Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút, chuyện này càng ít người biết càng tốt: "Không có gì đâu ạ, tớ tưởng là nhân sâm nên gọi Nha Nha lên xem giúp."
"Chắc là không có nhân sâm đâu, tháng tư năm nay có người tìm thấy một cây nhân sâm nhỏ trên núi Tiểu Lê, hình như là hai mươi năm tuổi, sau đó cả núi Tiểu Lê bị đào bới tung lên, đến cả rễ nhân sâm cũng không thấy đâu." Chu Binh kể lại màn săn lùng nhân sâm ầm ĩ hồi tháng tư.
Triệu Tuế Tuế cười trừ cho qua chuyện, chuyện này mẹ cô bé cũng đã viết thư kể cho cô bé rồi,"Là tớ nhìn nhầm, chúng ta đi bắt chim bồ câu tiếp thôi."
Cả nhóm đi đến rừng thông, thấy An Hân dẫn theo Hồ Tây Lai cũng đang ở đó bắt chim.
Hồ Đông Lai thi đại học trượt, hiện tại đã đi lính được hai năm.
An Hân mặc quần dài rất giản dị, không còn thời thượng như lúc mới đến khu nhà ở nữa.
Hai bên gặp nhau, sau khi chào hỏi xã giao thì tách ra đi săn.
Triệu Tuế Tuế lấy cung tên trong giỏ ra, b.ắ.n chim bồ câu không thích hợp dùng ná cao su, cô bé muốn dùng s.ú.n.g nhưng lại không lấy được.
Tối qua, Triệu Quảng Thúc nghe con gái nói muốn đi b.ắ.n chim bồ câu, nên đã thức cả đêm làm cho cô bé một cây cung tên.
"Tuế Tuế, ba cậu lợi hại thật đấy, cái gì cũng biết làm." Chu Binh nhìn Triệu Tuế Tuế b.ắ.n một mũi tên trúng hai con chim bồ câu, không khỏi thán phục, trước đây bọn họ b.ắ.n chim đều dùng ná cao su, đây là lần đầu tiên cậu bé thấy người ta dùng cung tên b.ắ.n chim.
"Đúng vậy, ba tớ là siêu nhân mà, thứ gì tớ muốn ông ấy cũng đều làm được." Triệu Tuế Tuế tự hào về ba mình, sau đó dẫn mọi người đuổi theo đàn chim bồ câu.
Đến tối, Triệu Tuế Tuế kể cho Triệu Quảng Thúc nghe chuyện cô bé phát hiện hoa Mạn Đà La trên núi Tiểu Lê.
Triệu Quảng Thúc nghe xong liền nhíu mày, hoa Mạn Đà La chắc chắn là do con người trồng, nói rõ trong bộ đội Tung Sơn vẫn còn nội gián, không ngờ hai lần thanh trừng lớn mà vẫn không diệt cỏ tận gốc được bọn chúng, xem ra kẻ địch ẩn nấp rất kỹ.
"Bố?" Triệu Tuế Tuế thấy Triệu Quảng Thúc không nói gì, liền lay lay ông.
Triệu Quảng Thúc hoàn hồn, xoa đầu con gái: "Bố biết rồi, con gái ngoan lắm."